Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

42

Trên đường về nhà, hai người sóng vai dưới ánh đèn đường.

Bóng kéo dài thật dài.

Suốt đoạn đường không ai nói .

Chỉ tiếng bước chân vang rõ ràng trong màn đêm yên tĩnh.

khoảng mười phút, cậu ta đột nhiên tiếng.

“Cậu… không hỏi lý do à?”

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta một cái.

Dáng vẻ mím môi của cậu ta này giống hệt một đứa trẻ.

“Không sao.”

“Ai bí mật của riêng mình.”

“Không muốn nói thì không cần nói.”

ngẩn người nhìn tôi, đáy thoáng qua kinh ngạc.

Cậu ta im lặng .

đột nhiên mở miệng:

nay… là sinh nhật anh tôi.”

“Tôi… không dám về nhà.”

“Tôi sợ anh ấy nhìn thấy bộ dạng này của tôi sẽ thất vọng.”

Hơi thở tôi khựng lại một nhịp.

43

Cậu ta cúi đầu .

Tóc mái rũ che gần nửa khuôn mặt.

“Anh tôi là người tốt nhất trên đời.”

“Anh ấy chưa từng nổi giận với tôi. Tôi thi được bốn mươi điểm, anh ấy chưa bao giờ hỏi tại sao tôi thi kém vậy.”

“Anh ấy luôn nói… ‘Bài này thật ra không khó đâu, anh giảng cho em nhé.’”

Cậu ta dừng lại một , giống đang nhớ lại giọng nói ấy.

“Lần duy nhất anh ấy nổi giận là khi tôi đánh nhau ở trường, đánh gãy sống mũi người ta.”

“Anh ấy dẫn tôi từ trường về nhà, suốt đường không nói một câu.”

khi về nhà, anh ấy đứng ngoài ban công, quay lưng về phía tôi, đứng .”

“Tôi còn tưởng anh ấy sắp mắng tôi rồi.”

“Nhưng quay người lại… anh ấy đỏ hoe.”

“Anh ấy nói—— , em thể để anh bớt lo một được không?”

Nói đây, bả vai cậu ta đột nhiên co rụt lại, giống vừa ai tát một cái từ xa.

Cậu ta không nói tiếp nữa.

Chỉ cúi đầu.

Một giọt nước “tách” một cái rơi đất.

44

cậu ta mới mở miệng lại, giọng khàn đặc.

… anh ấy bệnh.”

“Bệnh nặng mức sắp chết.”

“Khi ngày tôi ở bệnh viện trông anh ấy.”

“Nhìn anh ấy nay gầy hơn qua một .”

“Ngày mai lại gầy hơn nay một .”

“Cuối cùng gầy mức ngay sức giơ tay không còn.”

“Tôi thật sự hận bản thân.”

“Hận tại sao người chết không phải là tôi.”

sắp , anh ấy nắm tay tôi nói… này nhà họ giao cho tôi.”

“Nhưng tôi là cái thá chứ…”

“Dù tôi cố gắng thế … tôi không thể trở thành người anh ấy.”

Nước cậu ta giống vỡ đê, không ngừng rơi .

“Tôi căn bản không muốn cái thái tử gia chó má này!!!”

“Tôi chỉ muốn đứa em trai vô lo vô nghĩ của anh ấy thôi…”

45

Tôi nhìn đôi đỏ hoe của cậu ta, giơ tay vỗ nhẹ đầu cậu ta một cái.

“Nếu tôi là anh cậu, nhìn thấy bộ dạng nay của cậu, chắc chắn sẽ tự hào lắm.”

Cậu ta ngẩn người:

“… Cái ?”

“Cậu đã giúp những cô gái .”

Tôi nói.

“Giúp những cô gái từng tên cặn bã bắt nạt.”

giúp những cô gái này thể hắn hại.”

Cậu ta không nói .

Chỉ dùng đôi đỏ bừng nhìn chằm chằm tôi.

“Mỗi người đều khác nhau.”

“Anh cậu tốt.”

“Cậu tốt.”

“Cậu không phải Dữ phiên bản thất bại.”

“Mà là đã tuyệt rồi.”

Hàng mi cậu ta run mạnh một cái.

thôi, về nhà.”

Tôi trực tiếp bước về phía .

theo chứ.”

46

đẩy cửa vào nhà, ba tôi đang cuộn mình trên sofa xem TV.

Tôi thay giày rồi vào trong.

“Ba, con về rồi.”

“Ừ.”

ba tôi vẫn không rời khỏi TV.

“Con dẫn bạn học về nhà.”

“Ừ.”

“Nam.”

Tay ba tôi khựng lại.

ông bật khỏi sofa với tốc độ mà đời này tôi chưa từng thấy bao giờ.

Ông đứng sofa, sáng rực đầy kích động, ánh nhìn đảo qua đảo lại giữa tôi và .

“Con gái!!! Cuối cùng con rồi!!!”

“Ba con chuẩn cho ngày này lắm rồi đấy!!!”

47

“Ba không phản đối đâu nhé! Không nữa là đại học luôn rồi! đại học còn gọi nữa? Cái gọi là hoàng hôn luyến ái!”

“Nhưng trong đương nhất định phải giữ ranh giới và điểm mấu chốt!!”

Tôi:

“……”

“Mà con trực tiếp dẫn người về nhà thế này phải hơi ngông rồi không?”

Ba tôi đánh giá từ trên dưới, rồi lại từ dưới nhìn ngược .

“Không báo tiếng đã dẫn về rồi, ba chẳng chuẩn tâm lý ——”

“Để ba nhìn kỹ con rể tương lai của ba xem ——”

Tôi hít sâu một hơi.

“Ba.”

“Đây là bạn cùng bàn của con, là con trai Tổng giám đốc Lý. Con đang phụ đạo cho cậu ấy.”

Ba tôi cực kỳ thất vọng ngồi phịch trở lại sofa.

“Sao không nói .”

phí hết biểu cảm của ba.”

48

Hai giờ sáng.

Tôi rón rén lẻn ra khỏi phòng, mò bàn học trong thư phòng, ngồi mở đề toán ra.

Bút còn chưa cầm vững thì phía đã vang một giọng nói khàn khàn.

“… Cậu đang đấy?”

Tôi cứng đờ người.

dựa ở cửa thư phòng, tóc tai rối tung.

Cậu ta liếc nhìn tờ đề mặt tôi, rồi lại nhìn đồng hồ treo tường.

“Hai giờ sáng.”

Cậu ta nói.

“Cậu dậy lén đề à?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.