Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2.
Tôi về đến , vứt vào tắm.
Nước xối thẳng từ xuống, mới kéo tôi về được chút lý trí.
tôi nóng bừng, không vì xấu hổ hay vì sợ.
Tôi nhìn gương, muốn khóc khóc không nổi.
gương một đứa gái với đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ, vẻ hoảng loạn vô cùng.
sẽ nghĩ gì?
Anh có thấy tôi một nhỏ vô liêm sỉ không?
Anh có từ nay tránh tôi như tránh dịch không?
Hay thậm chí… có khi anh sẽ nói với mẹ tôi?
Nghĩ đến cảnh đó, tôi chỉ muốn chết ngay cho rồi.
tôi với anh chỗ quen từ lâu, nếu mẹ tôi làm chuyện như vậy… chắc chắn họ sẽ đánh gãy chân tôi.
Tôi trốn tắm gần một đồng hồ, đến khi da tay da chân nhăn nheo hết mới run rẩy ngoài.
khách tối đen như mực, yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi rón rén chui vào giường, trùm chăn kín kín cổ.
Chỉ cần tôi giả vờ chết, thì mọi chuyện tối nay coi như chưa xảy .
Ừ, chưa hề có gì .
Chỉ một giấc mơ.
Tôi cố gắng thôi miên chính , nhưng chỉ toàn cảm giác buốt khi môi chạm môi.
Trằn trọc trở mãi đến tận nửa đêm.
Đúng lúc tôi lơ mơ sắp ngủ được thì—
“Bang! Bang! Bang!”
đập cửa dữ dội vang lên như sấm rền bên tai.
Tôi giật bắn người, bật dậy khỏi giường.
Ai vậy?
Giữa đêm giữa hôm, ai lại gõ cửa kiểu này?
mẹ tôi đi công tác, chỉ còn tôi.
Chẳng lẽ… có trộm!?
Tôi sợ đến hồn bay phách lạc, chộp lấy chiếc đèn bàn bên giường, lết đến mắt mèo trên cửa.
Bên ngoài, đèn cảm ứng ở hành lang sáng.
Một bóng người cao ráo, dáng đứng thẳng tắp, đứng ngay trước cửa tôi.
Áo sơ mi trắng cài lệch hai nút, cổ áo hơi , tóc rối nhẹ.
Khuôn điển trai lùng ấy, giờ đây lại mang theo vẻ… u ám tôi chưa thấy.
.
Máu tôi lập tức đi phân nửa.
Anh đến làm gì?
Đến hỏi tội ?
Hai chân tôi mềm nhũn, dựa sát vào cánh cửa, thậm chí không dám thở .
“Thẩm Nặc.”
Giọng anh xuyên qua lớp cửa dày, trầm thấp, khàn khàn, mang theo một cảm giác nguy hiểm như kính mài nhám.
“Tôi em ở .”
“ cửa.”
Tôi cắn chặt môi, không dám lên .
Chỉ cần tôi không , chẳng lẽ anh phá cửa vào?
“Không à?”
Anh dường như cười khẩy một , buốt như băng.
“Được, cho em một phút.”
“Nếu em không , tôi sẽ gọi cho em, hỏi chìa khóa ở đâu.”
tôi như có “ầm” nổ tung.
Anh dám thật !?
anh có thể vô lý đến thế!?
Đây còn lùng, tự giữ tôi quen !?
“Mười… chín… tám…”
Anh vậy bắt đếm ngược.
Mỗi số như một cây búa nện vào tim tôi.
Tôi thua rồi.
Thua không còn chút tôn nghiêm nào.
Khi anh đếm đến “”, tôi đành run rẩy, cam chịu hé cánh cửa.
3.
Cửa chỉ một khe nhỏ.
Tôi thò nửa cái , cố nặn một nụ cười còn khó coi hơn khóc.
“Anh… anh … Khuya rồi, anh có chuyện gì ?”
Anh không đáp.
Đôi mắt đen sâu thẳm ấy cứ thế dán chặt vào tôi.
Như một báo săn ẩn đêm, nhìn chăm chăm vào mồi nó nhất định phải có được.
Tôi anh nhìn đến mức tê da .
Giây tiếp theo, anh giơ tay, đẩy cửa.
Lực quá lớn khiến người tôi đẩy lùi mấy theo cánh cửa.
“Rầm” một , cửa đóng sầm lại sau lưng anh.
khách không bật đèn, chỉ có một chiếc đèn ngủ vàng nhạt ở góc lối vào.
Ánh sáng mập mờ kéo bóng anh dài , vặn vẹo trên nền đất – như một thú hoang sắp nuốt chửng tôi.
Tôi anh ép đến đường cùng, lưng đập vào bức tường toát.
Anh tiến đến , áp lực đến mức khiến tôi nghẹt thở.