Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8zvG0FGtc0
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9.
Giọng nói của anh… như có phép thuật.
Khiến tôi chẳng thể chống đỡ.
Lý trí của tôi từng chút, từng chút một tan vỡ trong cuộc kéo co với hơi thở nóng rực, nụ hôn cháy bỏng, và mắt sâu thẳm kia.
Ngay lúc tôi gần như hoàn toàn chìm đắm…
Tôi gom hết chút lý trí cuối cùng, hỏi ra hỏi quan trọng nhất, vẫn quanh quẩn trong lòng tôi.
“ Dự .”
Tôi khẽ đẩy anh ra một chút, ép bản thân phải nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tại sao… anh lại như ?”
“Anh… thật gì về em?”
Tôi cần một trả lời.
Tôi không muốn chỉ là món đồ chơi mập mờ của anh trong bóng tối.
Dù cho kết cục là lao vào lửa, tôi muốn biết… ngọn lửa đó rốt cuộc là gì.
hỏi của tôi khiến anh hơi khựng lại.
Dòng khao khát cuộn trào trong mắt anh dịu xuống.
Thay vào đó là một thứ xúc phức tạp mà tôi không thể hiểu nổi.
Anh không trả lời ngay.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi, mắt sâu đến mức như cả đại dương đang cuộn trào.
Tôi bị anh nhìn đến mức đập loạn, an trỗi dậy.
Chẳng lẽ… tôi đoán sai rồi?
Chẳng lẽ anh thật chỉ đang đùa giỡn?
trái tôi dần dần rơi xuống vực thẳm…
Anh cuối cùng lên tiếng.
Giọng nói đã không còn khàn đặc và nóng bỏng như nãy, mà trầm lắng, nhẹ nhàng như gió đêm.
“Bởi vì,”
Anh ngừng một chút, rồi từng chữ từng chữ, rõ ràng như gõ vào tôi:
“Anh… đã đợi đủ lâu rồi.”
Tôi ngẩng bật dậy, kinh ngạc đến không thể tin nổi.
Đợi…?
Đợi cái gì?
Đợi tôi sao?
óc tôi lại rơi vào trạng thái “đơ toàn tập”.
Cú twist còn sốc hơn cả vụ đêm qua anh đạp cửa xông vào nhà tôi.
Dự , đã đợi tôi?
Sao có thể chứ?!
Đó là Dự mà!
Người cao cao tại thượng, lạnh lùng như không vướng bụi trần – chính là anh đấy!
Anh mà lại… vì tôi mà đợi?
“Anh… anh vừa nói gì cơ?”
Tôi lắp bắp hỏi lại, như nghe nhầm.
Anh nhìn bộ dạng ngu ngốc của tôi, lực thở dài một tiếng.
Sau đó, anh đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa tôi.
Động tác đó, tràn đầy cưng chiều.
“Thẩm Nặc, em ngốc thật đấy.”
“Em tưởng… anh thật không biết gì à?”
“Em tưởng… em giấu mấy suy nhỏ bé đó tốt lắm à?”
Mắt tôi trợn tròn như chuông đồng.
Anh… a-anh anh anh…
Anh biết hết rồi?!
bí mật mà tôi ngỡ đã giấu kín tận đáy , không bao giờ để lộ ra sáng.
trang nhật ký viết kín tên anh.
mắt ngẩn ngơ đầy yêu thương mỗi tôi lén nhìn anh.
Anh… biết hết.
Tôi thấy thể diện không còn cứu vãn nữa.
Đây đúng là một vụ “tự huỷ xã hội” cấp độ cực đại.
Còn xấu hổ gấp vạn cái vụ hôn trộm hôm trước.
Tôi chỉ muốn ngay lập tức độn thổ, rồi vĩnh viễn không bao giờ ngoi lên nữa.
“… sao anh…”
Tôi cố gắng lắm mới nghẹn ra một hoàn chỉnh.
“Sao anh không nói sớm?”
Khiến tôi phải tự diễn suốt mười năm như một kẻ ngốc trong vở kịch một vai.
10.
“ thì anh nên nói sao đây?”
Dự nhìn tôi, trong mắt mà… có chút lực và lúng túng.
Biểu mà xuất hiện trên khuôn mặt băng lạnh như núi tuyết của anh thì đúng là “lệch tông” hết sức.
“Anh phải bước thẳng tới trước mặt em, nói ‘, Thẩm Nặc, anh biết em thầm thích anh rồi đấy’ à?”
“Hay là trực tiếp hỏi em, ‘Muốn bạn gái anh không?’”
Tôi bị anh hỏi mà á khẩu .
lại… ừ thì, đúng là khó xử thật.
Với cái độ nhát gan của tôi hồi đó, nếu anh thế thật, chắc tôi xỉu tại chỗ mất.
“Anh không giỏi như em đâu, Thẩm Nặc.”
Anh rút tay lại, giọng nhỏ đi một chút.
“Trong chuyện tình … anh là tay mơ giống em thôi.”
“Anh không biết phải bắt thế nào.”
“Anh em , … anh hiểu nhầm.”
Tôi tròn mắt nhìn anh.
Người đàn ông mà tôi cho là vô địch, điềm tĩnh ứng biến trước mọi thứ trong cuộc đời …
Lại nói với tôi : “Anh không biết phải sao.”
đối lập … khiến anh bỗng dưng đáng yêu một cách lạ thường.
“ nên… anh ?”
“ em chủ động?”
Tôi dè dặt hỏi lại.
Anh khẽ “ừ” một tiếng, coi như thừa nhận.
“Anh tưởng, sau em lên đại học sẽ bạo dạn hơn chút.”
“Ai … vẫn là con nhát như ngày nào.”
Giọng anh như lướt qua một chút gì đó gọi là… ghét bỏ?
“Vừa thấy anh là chạy còn nhanh hơn gặp sói.”
“Anh biết sao bây giờ?”
Tôi cứng họng không nói nổi gì.
Vì gì anh nói… đều là thật.
Sau vào đại học, tôi và anh từng vài chạm mặt trong khuôn viên trường.
Mỗi nhìn thấy anh, tôi đều ngay lập tức quay bỏ chạy.
đó, tôi : anh là ngôi sao trên trời, còn tôi chỉ là hạt bụi dưới đất.
Khoảng cách giữa chúng tôi… quá xa.
Tôi thậm chí còn không dám để anh thấy dáng vẻ thấp kém, bé nhỏ của .
Không rằng…
tôi né tránh, trong mắt anh lại là…
“ nên,” tôi nuốt nước bọt, giọng nói khẽ đến mức như đang trôi giữa không trung, “tối hôm đó… em chạy đến hôn anh, thật ra… anh không hề sao?”
“Không.”
Anh lắc .
tôi giật thót một cái.
“Anh rất .”
mắt anh nhìn tôi, trong đó thoáng hiện ra một nụ cười nhẹ.
“Anh vì…”
“Em lại thật dám .”
“Mà gan thì lại nhỏ như con kiến.”
“Hôn xong một cái, đã co giò chạy rồi.”
Giọng anh đầy ý trêu chọc.
Tôi thấy mặt … không còn giác gì nữa rồi.
Hóa ra cái hành động mà tôi tưởng như một màn tỏ tình anh dũng chấn động đất trời —
Trong mắt anh chỉ như một con con, đưa cái móng vuốt mềm mại ra… khẽ cào anh một cái.
Rồi quá, co chui lại vào hang.
Còn anh, con sói xám lớn, đã sớm nằm phục sẵn ở cửa hang.
bắt lấy con ngốc , tha thẳng về ổ.
Ăn sạch, uống sạch.
tới đây, trái tôi bỗng bình lặng lại.
Mọi hoang mang, hãi, nghi trước đó…
Đều tan biến sạch.
Thì ra, đây không phải là một vở kịch độc diễn của riêng tôi.
Mà là một chuyện tình hai chiều.
Chỉ là… có một người đã âm thầm đợi, rất lâu, rất lâu mà thôi.
11.
Biết tâm ý của anh rồi, trong lòng tôi bỗng trỗi dậy một chút tự mãn và tinh nghịch.
Tại sao mọi thứ phải do anh kiểm soát hết?
Tại sao tôi lại phải đóng vai con hoảng hốt, bị anh dắt mũi suốt thế?
Không .
… tôi phải lật ngược thế cờ.
Tôi quyết định cho anh một chút “sắc mặt”.
Thế là anh cúi người xuống, định tiếp tục “buổi học thực hành” còn dang dở —
Tôi đưa ngón trỏ lên, khẽ đặt lên đôi môi mỏng lành lạnh của anh.
“Đợi đã.”
Giọng tôi cố tình mềm mại, chậm rãi mang theo chút lười biếng đầy quyến rũ.
Dự sững người.
Chắc hẳn anh không , con trắng ngoan ngoãn vừa nãy còn để mặc anh “xử lý”, lại đột nhiên vùng lên phản kháng.
Anh nheo mắt lại, nhìn có chút nguy hiểm.
“Lại sao nữa?”
Tôi nháy mắt với anh một cái, từ tốn trườn khỏi vòng tay anh.
Rồi chân trần, bước lên nền gạch mát lạnh, thong thả đi về phía tủ lạnh.