Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ Trần Thâm nhận chiếc vòng tôi đưa, rồi lập tức chuyển sang đưa mẹ tôi.
“Bà thông gia à, lần đầu gặp mặt, chút lòng thành…”
12
Ba mẹ tôi thế, liền kéo tôi qua một bên hỏi: “ gái à, thông gia mà cũng không báo , bây giờ chẳng chuẩn bị gì, người không cười mới lạ.”
Tôi chột dạ, nói là quả có gấp.
Chứ cũng không thể nói là tôi mới gây náo loạn ở nhà người khác trở về.
Mẹ tôi liếc tôi một cái, chắc cũng đoán tôi có giấu, không hỏi thêm, nhanh ch.óng gọi ba tôi dọn dẹp nhà cửa một chút.
Sau khi Trần Thâm và mẹ anh ngồi vào bàn, bầu không khí có phần lúng túng.
“Trần Húc à, bác Tiểu Trần nhắc tới cháu nhiều rồi, cháu việc ở cơ quan đó vẫn ổn chứ?”
“Bác cũng đã nhờ bạn bè giúp rồi, chút nữa bác gửi cháu thông liên lạc.”
tôi từng kể với về nơi Trần Húc , cũng có nói việc anh khó thăng chức.
Nếu Trần Húc có mặt ở , chắc chắn sẽ kinh ngạc khi biết ba mẹ tôi quen rất nhiều lãnh đạo trong đơn vị của anh .
là lúc mẹ tôi hỏi câu đó, tôi vô thức nhìn Trần Thâm, ánh mắt chột dạ.
Mẹ của Trần Thâm cũng tỏ bối rối, cứ tưởng mẹ tôi nhầm tên người.
13
Trần Thâm nhìn tôi một cái, hiệu rằng anh sẽ lo liệu.
“Bác gái, cháu là Trần Thâm, là anh của Trần Húc, cũng là đàn anh của Tiểu Trần, cháu cũng từng học ở Đại học Chiết Giang, trên Tiểu Trần một khóa.”
nhận tách trà từ tay ba tôi, Trần Thâm bắt đầu nói từ tốn.
“Cháu là luật sư, tự mở công ty, hiện tại điều hành một văn phòng luật có thu nhập khá ổn.”
“Mẹ cháu là giảng viên đại học, còn hai năm nữa sẽ nghỉ hưu.”
“ đúng là Tiểu Trần từng quen Trần Húc, đã chia tay rồi.”
“Bây giờ là cháu theo đuổi Tiểu Trần, mong cô ấy cháu một cơ hội.”
Ba mẹ tôi Trần Thâm nói ngẩn từng đợt.
Anh nói mỗi câu, ba mẹ liếc mắt sang tôi, muốn xác nhận xem có phải không.
Mẹ Trần Thâm cũng lo lắng, xen vào nói thêm vài câu, khen tôi tận mây xanh.
Ba mẹ tôi mà mặt đầy nghi hoặc, mình sự… tốt vậy sao?
Lúc mọi người trò rôm rả, tôi hoàn toàn không để ý điện thoại đã hiện trăm nhắn từ Trần Húc, cộng với hơn chục cuộc gọi nhỡ.
Trong nhắn cuối cùng, Trần Húc viết:【Giang Trần, cô dám tôi mất mặt, tôi nhất định không bỏ qua cô!】
14
Mới nói chưa đầy một tiếng, Trần Thâm đã bị ba mẹ tôi “tra khảo” kỹ càng mức còn biết cả văn phòng luật của anh trồng mấy chậu cây.
Một lúc sau, và xóm cũng lần lượt kéo .
Vì là dịp Tết, nông thôn thường tụ họp ăn uống, mẹ Trần Thâm nhìn mấy bàn ăn đã bày biện xong vui mừng không thôi.
Bà nhìn cảm thán, nói rằng chính là hương vị của tuổi thơ, càng khiến ba mẹ tôi cảm hai mẹ Trần Thâm gần gũi.
Trần Thâm rất tự nhiên mặc tạp dề, giúp ba tôi bưng món ăn, khi anh đặt món chính cuối cùng bàn, xe của Trần Húc lái .
Anh dẫn theo một đám người, oai oái kéo vào sân nhà tôi.
vào nhà tôi mà c.h.ử.i: “Mọi người nhìn xem, cái nhà rách nát này mà cũng bày đặt có sính lễ khủng khiếp?”
“Giang Trần, cô tưởng mấy cái sổ đỏ giả là qua mặt được thiên hạ à?”
“Cũng có thằng ngu Trần Thâm mới cô! Hôm nay cô phải xin lỗi tôi mặt mọi người!”
Ba mẹ tôi và Trần Thâm lập tức chắn mặt tôi, người trong làng cũng đồng lòng phản đối.
“Cậu là ai? Trần là bé chúng tôi nhìn lớn , không tới lượt người ngoài x.úc p.hạ.m nó!”
Trần Húc dẫn người định đập phá đồ đạc, chưa kịp động tay đã bị Trần Thâm giữ c.h.ặ.t.
“Trần Húc, nếu mày còn chút liêm sỉ biến đi ngay!”
vậy, Trần Húc càng tức giận, vùng vẫy tuôn loạt lời c.h.ử.i rủa.
Anh bắt đầu nói toáng những :
Tôi từng đàm phán sính lễ với nhà anh sao, tôi nịnh nọt nhà thế nào…
“Giang Trần quen tôi 7 năm, đã là món hết hạn rồi!”
“Cũng tại tôi có tình nghĩa, chứ không với điều kiện của tôi, nhà cô rách nát thế kia, gái tầm thường thế gì có cửa với tôi!”
Nếu là , những lời này chắc tôi sẽ tủi thân, đau lòng, thậm chí cảm ba mẹ mất mặt.
lúc này, tôi không cảm gì cả.
tiếc 7 năm tuổi xuân của mình đã phí hoài.
Mẹ nhìn tôi đầy đau xót, ba tôi giận mức cầm đồ định lao , tôi đã ngăn .
Tôi bình tĩnh bước mặt Trần Húc: “Trần Húc, anh tưởng tôi không có anh là không sống nổi à? không anh lấy tự ở đâu .”
“ tôi còn nghĩ, hôm nay náo loạn vậy là coi xong.”
“ giờ tôi không muốn bỏ qua dễ dàng nữa!”
“Không nói gì khác, lương của tôi bao năm nay ít cũng tám, chín chục triệu, đều chuyển vào tài khoản chung của hai đứa.”
“Tối hôm đó anh bỏ tôi trong nhà , rồi chuyển sạch tiền trong thẻ, giờ anh trả được không?”