Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1.
Hệ thống nói anh trai tôi là thái tử gia Bắc Kinh.
Hừm, tôi chả tin đâu.
Có cái loại thái tử gia nào mà đi cò kè mặc với mấy thím ngoài chợ không?
Lúc này , anh ấy và các dì ngoài chợ đang là đối thủ cạnh tranh đáng gờm, cùng tranh mặc mua một cá.
Hệ thống trong đầu bỗng mỉa mai: [Nữ chính sắp xuất hiện rồi.]
Tôi: “Thiệt không ?”
Quả nhiên, giây tiếp theo, một mỹ nhân từ quầy bán cá bước ra.
Cô mặc một chiếc sườn xám màu hồng trắng, đôi giày gót Mary Jane được trang trí những hạt ngọc trai sáng bóng, càng làm tăng thêm vẻ sang trọng thanh lịch.
Trước khi nói gì , cô gái đã đỏ mặt:
“Xin lỗi anh.”
“Cá này không thể giảm giá được.”
Anh tôi cau mày: “ sự không thể sao?”
Người đẹp mặc sườn xám nhíu mày: “Thực sự không thể.”
Anh tôi lắc đầu, quay qua nói với tôi: “Thôi khỏi. Đi thôi, anh đưa em tới hàng khác. Nhiều hơn một đồng không được.”
Hệ thống và nữ chính cùng sững sờ.
Hệ thống: [Hắn vừa mới rời đi? ? ?]
[Không phải hắn ta nên sức mạnh của mình khiến nữ chính đầu hàng sao? Nữ chính không chịu thừa nhận thất bại lại kiên cường thu hút sự chú ý của hắn mới đúng chứ?]
Tôi thầm chửi “khùm điê.n” trong đầu. Mày muốn cái thứ sức mạnh gì mua hẳn 1 cá ngoài chợ hả?
Nhưng tôi còn hơi lo, chạy theo đuổi kịp anh, thận trọng hỏi:
“Anh ơi, anh có thấy chị gái bán cá vừa rồi có gì lạ không?”
Anh tôi gật đầu: “Đúng là hơi lạ .”
Trong lòng tôi run lên, chẳng lẽ chính là mệnh giữa nam chính và nữ chính?
Anh tôi nói tiếp:
“Cô ta trông cứ như vừa đi diễn xiếc về ấy. Bán cá ngoài chợ mà mặc váy trắng. Xung quanh còn có m.áu cá bắn ra nữa chứ. Trông ghê ch.ết đi được!”
Tôi suýt nữa thì bật thành tiếng: “Anh không thấy cô ấy vừa dịu dàng yếu đuối vừa xinh đẹp ?”
Anh trai quay đầu nhìn về phía tôi, mắt cứ như đang nhìn một đứa kinh: “Trông cái mặt cô ta còn không đẹp bằng cá. Lâm Vũ Vi, anh thấy hình như hôm nay kinh em không được bình thì phải.”
“Anh mới kinh không bình ấy!”
Cứ coi như tôi nhiều chuyện đi!
3
Hệ thống rất khổ tâm.
Nó nói tình tiết đã đến mức độ này rồi, nhưng không biết rốt cuộc là sai sót ở khâu nào.
Tôi ngại ngùng nói, chắc là nam chính không đúng .
Mấy cái tình tiết xà lơ này làm sao mà đủ khả năng kiểm soát được ông anh như tó hoang tuột xích của tôi được.
Nhưng mà cho dù như vậy, hệ thống quyết tâm không thể dễ dàng bỏ cuộc.
“Trăng sáng đã trước lặn về tây*, phàm là nam nữ chính thì chắc chắn phải ở bên !”
(*Nguyên gốc là một câu nói của Chân Hoàn với Quả Quận vương trong “Hậu cung Chân Hoàn Truyện” tập 65, hoàn chỉnh là: “Ngài thấy rồi , Trăng sáng đã trước lặn về tây, ta và ngài không còn đường nào khác đi…”, ai tò mò thì mở coi, ai coi rồi thì coi lại được :3)
Tôi: “Bình lúc mày không nói chuyện toàn lén lút ngồi xem “Chân hoàn truyện” ?”
Hệ thống nhất thời im lặng, mới nũng nịu nói: “Thỉnh thoảng người ta còn xem Lý Vân Long* nữa mà~”
(Một nhân vật trong “Lượng Kiếm”, một bộ phim đề tài chiến tranh 2005, hình như hot bên Trung )
4
Đêm yến tiệc sinh nhật tôi, hệ thống nói anh trai tôi gặp lần nữa gặp lại nữ chính.
Tại sao?
Tại sao tôi cứ nhất quyết phải làm nền cho vở diễn của người bọn họ vậy?
Y hương tấn ảnh*, trong sảnh quán rượu, khách khứa qua lại không ngớt.
(Y hương tấn ảnh 衣香鬓影: Là một thành ngữ, mang nghĩa “quần áo lụa là thơm tho, dáng dấp tóc mai yểu điệu”. chỉ chỉ những người phụ nữ mặc hoa lệ)
Anh trai đứng bên cạnh tôi, giúp tôi chỉnh lại giày gót.
“Em nói xem, em cứ nhất muốn đeo cái thứ này làm cái gì?”
“Đẹp!”
“Đẹp cái shit!”
Anh khuỵu một gối xuống, nửa quỳ nắm lấy cổ chân tôi, dán băng gạc giúp tôi.
“Anh, anh tốt .”
“Còn nói mấy lời mắc ói nữa là anh quạt cho trận nhé.”
Tôi: “?”
Đứa nào dính phải ít duyên phận với cái loại như anh trai tôi chắc phải tạo nghiệp dữ .
…
Quả nhiên nữ chính đã xuất hiện trong tiệc sinh nhật của tôi.
Dưới thân phận là nhân viên phục vụ của quán rượu.
Mái tóc thẳng dài đến eo, một bộ đồng phục nhân viên bình được cô nàng mặc lên người trở nên đặc biệt hơn vài phần.
Tôi đang dặm lại lớp trang điểm trong phòng nghỉ, nữ chính đột nhiên đẩy cửa tiến vào.
mắt cô ta nhìn tôi tràn đầy vẻ khinh miệt, đắc ý nói:
“Cô chính là Lâm Vũ Vi?”
Bây giờ tôi thấy, có lẽ cô ta mới là cái đứa kinh không bình nhất.
“Xin hỏi cô có chuyện gì không?”
Cô ta kiêu ngạo ngẩng đầu: “Tôi là Hứa Phiên Phiên.”
“Nhớ kỹ cái tên này, tôi tới là thay thế cô.”
Tôi mắt như đang nhìn đứa kinh nhìn về phía cô ta, lớn giọng gọi bảo an.
Quản lý lập tức vội vàng chạy tới, kéo Hứa Phiên Phiên đang phát điên phát khùng đi.
“Xin lỗi Lâm tiểu thư, là do nhân viên part-time của chúng tôi không hiểu quy củ.”
Hứa Phiên Phiên đứng trước cửa, nước mắt lã chã:
“Sao các người lại làm vậy với tôi! Không công bằng!”
Cô ta nhìn về phía tôi, mắt vừa bướng bỉnh, vừa không cam lòng: “Tôi với cô sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, vậy mà tôi lại phải hầu hạ cô, công bằng ở đâu?”
Tôi bật : “Chị gái , cô nói cứ như tôi ép cô phải đến ấy, bắt cô làm không công không hay sao vậy chị gái?”
“Có chuyện gì vậy? Lâm Vũ Vi, sao em còn chưa xuống dưới, sắp khai tiệc đến nơi rồi.”
5
Giọng nói của anh tôi từ bên ngoài cửa truyền đến.
Tôi còn chưa kịp nói gì, Hứa Phiên Phiên đột nhiên vùng khỏi bảo an, lao về phía trước, đụng phải anh trai tôi.
Mọe! Cái thứ c.hết tiệt như cô ta chả biết bình làm cái trò gì mà sức như trâu vậy!
khi đụng phải, Hứa Phiên Phiên tự mình ngã vật ra trước mặt anh tôi.
Hốc mắt đỏ bừng, đôi gò má nhợt nhạt, cứ như một đóa hoa trắng nhỏ đung đưa trước gió.
Mà hình ảnh tôi phản chiếu trong gương, mái tóc lọn sóng to, đôi môi đỏ chót cùng với đường kẻ mắt vút như sắp chạm đến tận trời.
Chẳng trách cô ta là nữ chính, còn tôi chỉ được cái vai nữ phụ ghẻ.
Hệ thống bắt đầu la hét: “Cuộc gặp gỡ mệnh!”
Mặc dù như vậy, tôi thấy có lẽ nó còn vui mừng quá sớm.
Anh tôi lùi về phía bước, tay giơ chứng minh trong sạch:
“Anh không có đụng vào cô ta! vạ! Chắc chắn là vạ!”
Nước mắt Hứa Phiên Phiên mới rơi được một nửa, lại lời nói của anh tôi làm cho nín họng, đợi đến lúc phản ứng lại quản lý mau lẹ xách ra ngoài rồi.
Cô ta vừa đi vừa điên cuồng xin thứ lỗi.
Trong cơ thể tôi, hệ thống đã ỉu xìu như quả cà tím sương giá đánh gục.
Nó còn tiếp tục tự động viên bản thân: “Không sao! Nam nữ chính là oan gia ngõ hẹp, việc tốt nhiều trắc trở, không có gì phải lo .”
Lạc quan .
Tôi dặm lại son trên môi, mỉm , nắm tay anh tôi cùng đi xuống lầu.
Trên sân khấu, tôi và anh trai cùng cắt bánh, bố mẹ đứng một bên nhìn về phía chúng tôi, vui vẻ cong mắt .
Anh tôi mặc dù tính ch.ó , nhưng tôi không tin anh ấy vì người khác mà hại c.hết tôi, còn làm cha mẹ tức c.hết.
Trừ khi anh ấy phát điên.
“Em đang nhìn gì ?”
Anh tôi đưa tay vẫy vẫy trước mặt tôi: “Em chưa muốn bánh ?”
“Đừng nói với anh là em lại muốn giảm cân, em gầy như bọ ngựa ấy.”
“Anh mới giống bọ ngựa ấy!”
Anh trai lập tức phô bày thể hiện cơ bắp cho tôi xem.
kinh!
6
Công ty anh tôi có một thực tập sinh mới đến.
Tôi lập tức hóng hớt: “Thực tập sinh như nào cơ?”
Anh tôi: “Anh tìm một trợ lý.”
Tôi sững người: “Người nào lại còn cần hẳn một trợ lý?”
Anh tôi khẽ thở dài một tiếng: “Em không cần, anh cần. Anh không muốn phải đêm làm bảng biểu giúp em nữa đâu”.
Tôi ngượng ngùng một tiếng.
Tội lỗi quá đê~
Trong lòng tôi có một dự không được tốt .
Loại dự này đã ứng nghiệm ngay khi thực tập sinh đến.
Haha, quả nhiên là Hứa Phiên Phiên.
Hôm nay Hứa Phiên Phiên mặc một bộ đồng phục JK tươi sáng, khác biệt hoàn toàn so với toàn bộ công ty.
Anh trai vừa mới bước ra khỏi văn phòng của tôi liền gặp phải Hứa Phiên Phiên.
Giữa hành lang, người bọn họ bốn mắt chạm .
Hệ thống mỉa mai nói: “Nhìn đi, nam nữ chính đã được sẵn là phải ở bên .”
Tôi tỏ ra nghi ngờ hỏi lại: “ sao?”
Hứa Phiên Phiên đứng trước mặt anh tôi, hàng mi cong vút, đôi mắt đơn thuần ngây thơ, đầu gối e ấp khép lại, tạo hình giống hệt một nữ chính Anime Nhật Bản.
Anh tôi nhìn cô ta, mắt lộ ra mấy phần nghi hoặc.
Hứa Phiên Phiên âm thầm mắt đắc ý nhìn về phía tôi, giống như đang khiêu khích.
Cô ta cắn môi, trong giọng nói trong trẻo còn xen lẫn sự bướng bỉnh: “Lâm tổng, là công việc mà em dựa vào nỗ lực của bản thân mới có thể có được.”
Anh tôi gật gật đầu, dường như có chút động: “Cố gắng là chuyện tốt.”
“Nhưng tôi hơi tò mò, cô không thấy lạnh ? Bên ngoài còn chưa đến không độ, cô mặc thế này đến công ty không thấy lạnh ?
“Đừng đến nữa, tôi sợ đến lúc cô đông cứng lại vạ là tai nạn lao động.”
Hệ thống im lặng, hệ thống tan vỡ.
Hệ thống: “Anh trai cô có phải có bệnh gì không? “
Tôi: “Mày mới có bệnh ấy!”
Anh tôi chỉ là một người đàn ông bình thôi có được không!
Bên kia, Hứa Phiên Phiên lại bắt đầu khóc lóc.
Anh tôi dọa đến mức lùi về phía một bước.
“Việc này anh không thể bắt em chịu được!”
Hứa Phiên Phiên giận dữ bất bình liếc về phía tôi: “Chỉ vì em với em gái anh có mâu thuẫn mà anh phải làm nhục em đến vậy sao?
“Lẽ nào em không phải do cha sinh mẹ dưỡng ra sao?”
Anh tôi không nói gì , việc này làm tôi vô cùng tức giận.
Không phải chứ, anh trai-chan*, anh không động bởi mấy lời khuy.ết tật nhận thức này?
(Chan (ちゃん) là một hậu tố nhẹ trong tiếng nhật, thể hiện người nói đang gọi một người mà mình quý mến.)
Hệ thống giống như lại thấy được mùa xuân, ha ha nói: “Anh trai cô không cần cô nữa rồi!”
Giây tiếp theo, anh tôi đã tràn đầy nghi ngờ, hỏi lại: “Cô là do cha cô mang nặng đẻ đau sinh ra ấy ?”
“Cha cô đỉnh .”
Không hổ là anh tôi, lúc nào phát hiện ra được những điểm mù làm người khác cạn lời…