Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
12
Hệ thống nói tôi là một nữ phụ độc ác.
Ý nghĩa trói buộc với nữ phụ độc ác chính là, giúp cho nữ phụ cũng có thấy được mùa xuân.
[ Kể cốt truyện cho cô, giúp cô tự mình thay đổi kết cục c.hết chóc của bản thân.]
“Tôi sẽ c.hết sao?”
“ chính sẽ vì nữ chính mà tổn thương cô.”
Tôi mỉm cười nói: “Không nào, anh trai nhất định sẽ không tổn thương tôi.”
Lần này, hệ thống cũng không phản bác lại lời tôi.
13
Trong phòng học, giảng viên bắt giới thiệu bạn học mới của ngày hôm nay.
Lần này Hứa Phiên Phiên khoác trên người một áo khoác.
Cô ta cuối cùng cũng thông minh hơn một chút.
Hứa Phiên Phiên mặc một váy len màu hồng nhạt bên trong áo khoác trắng, trên đội mũ nồi lông, khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn đáng .
Bạn cùng phòng nhịn không được “chẹp” một tiếng.
“ chính là học sinh nghèo trong truyền thuyết sao? Một học sinh nghèo cùng mũ 3800 tệ*?”
(*Khoảng 13 triệu rưỡi)
Thân là một học sinh nghèo, quần áo trên người Hứa Phiên Phiên quả không ra dáng cho lắm.
“Xin chào mọi người, mình tên là Hứa Phiên Phiên.”
“ này mình sẽ học tập cùng mọi người. Rất mong có được mọi người giúp đỡ.”
Mấy sinh trong vỗ vui vẻ.
“Bạn học mới đến xinh !”
Hứa Phiên Phiễn khẽ đỏ mặt.
đó chạy về chỗ ngồi của bản thân.
Bạn cùng phòng vẫn chưa hiểu: “Sao học đại học mà còn được chuyển trường?”
Haizz, cô nàng này đúng là chưa trải đời, nhìn tôi đi, tôi có ngạc nhiên chút nào đâu. Bây giờ cho dù Hứa Phiên Phiên có ngồi xổm ăn cức trước mặt tôi tôi cũng cảm thấy thường là.
khi giới thiệu xong Hứa Phiên Phiên, giảng viên còn thông báo cô ta sẽ đảm nhận vị trí thành viên ủy ban văn nghệ của , chức vụ nghe thì có vẻ vô dụng, nhưng trên tế thì vô dụng …
Hứa Phiên Phiên lại cực kỳ kích động, lập tức vày tỏ bản thân sẽ giúp cho mọi người có nâng cao khả năng nghệ thuật. Người không còn tưởng này chúng tôi sẽ phải biểu diễn văn nghệ ở đại hội nhân dân cơ .
khi giảng viên rời đi, Hứa Phiên Phiên tới chỗ tôi:
“ Vũ Vi, lại gặp mặt rồi.”
Trong cô ta hiện lên vẻ mỉa mai: “Dù có tiền thì đã sao, cuối cùng vẫn phải học chung một chỗ với tôi thôi.”
“Cao quý hơn tôi được bao nhiêu cơ chứ?”
Hứa Phiên Phiên nói hết câu, bạn học trong đều ngây ngẩn cả người.
Bạn cùng phòng ghé sát vào tai tôi: “Cậu ta có bệnh à?”
Tôi cũng nghĩ vậy.
“Cô có bệnh à? Có bệnh thì đến bệnh viện đi. Ở phát điên phát khùng gì.”
Nước Hứa Phiên Phiên nói rơi là rơi ngay được
“ Hằng với tôi nhau như vậy, Vũ Vi, nếu không phải do cô ly gián, chúng tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi.”
Bạn cùng phòng thiếu chút nhảy dựng lên: “Cậu nói cậu đương với ai, cậu nói lần tôi nghe xem nào?”
“Cậu dám xé CP của tôi ngay trước mặt tôi, hôm nay tôi nhất định không để cậu đi được!”
Nếu như không phải tôi chếc ôm chặt lấy bạn cùng phòng, xem chừng cậu đã cho Hứa Phiên Phiên xơi một gáo nước rồi.
Tuy là như vậy, nhưng ánh của không ít người nhìn tôi đã bắt trở nên kỳ lạ rồi.
“Lẽ nào không phải à?”
“Tôi vốn ở bên Hằng, là tại cô, tại cô c.hết chia cắt chúng tôi.”
Này xảy ra lúc nào vậy?
Sao tôi lại không gì hết?
Cô ta có thường không vậy?
Tôi không nhịn được , nói ra câu cửa miệng anh trai vẫn hay nói:
“Cô bị ngu à?”
14
Ở cửa, giọng nói khỏe khoắn đầy nội lực của anh tôi vang lên:
“Cô bị ng.u à?”
Giọng nói vang lên, bạn cùng phòng vỗ , hệ thống bật khóc: [Đội ơn cha mẹ đã cho con được chứng kiến khoảnh khắc nữ chính tương ái tương sát, chính cưa cưa—]
Tôi hít một hơi sâu, mắng con hệ thống ngâu si này: “Đủ rồi, đồ ngốc, toàn xuyên tạc vớ vẩn!”
Hệ thống khựng lại, chậm rãi nói: [Ỏ, xin lỗi, tui tỉnh rồi .]
Có khùm không vậy cha!
, anh tôi lại chẳng vì lý do gì mà xuất hiện ở rồi, chắc là đã nghe hết mọi chuyện.
Hệ thống nói là cuộc gặp gỡ định mệnh.
“Trong cốt truyện, chính phát hiện ra nữ phụ độc ác vẫn âm thầm bắt nạt nữ chính, cho nên tới để vạch mặt nữ phụ.”
Tôi nhìn sang người đàn đứng ở cửa, trông chẳng có gì là anh sẽ vạch trần bộ mặt của tôi cả, mà ngược lại còn như kiểu ảnh sẽ sẵn sàng bênh gái ảnh tới chớt á.
Anh tôi lại gần, nhặt áo khoác lên rồi bắt tháo thắt lưng bằng một .
Không một ai phản ứng, chỉ có tôi lao tới, giữ chặt thắt lưng của anh rồi hét lên:
“ANH!”
Chắc chắn rồi, tôi cũng sẽ bảo vệ trinh tiết của anh tôi đến chớt đó.
Anh tóm lấy tôi, nói:
“ gái, tránh qua một bên, đừng cản anh, để anh dạy cho con nhỏ ngu ngốc này tỉnh ra!”
“Anh ơi, anh tĩnh đi!”
Anh tôi trông sự tức giận.
“Ai nhau với cô?”
“Người thì như con cá mè thành tinh thấy mà ghê, cô nói xem tôi với cô thì có quan hệ gì?”
“Cô rảnh rỗi quá hở? Ngày nào cũng ra ngoài bịa đặt nói xấu tôi à?”
Hứa Phiên Phiên tái mét mặt mày, từng từng lùi lại:
“Không, không phải đâu, không có! Anh Hằng!”
“Sao cô lại điều này với tôi?”
Cô ta rưng rưng nước , ngón chỉ vào mặt tôi:
“Chắc chắn là Vũ Vi đã nói gì đó với anh, cho nên anh mới vậy với đúng không?”
“Tôi còn cóc cô là ai!”
“ đối xử với anh như vậy, cho dù không giữ miệng, nhưng mà tính tình cũng tốt, anh thấy không?”
“Lần cô còn nói nhăng nói cuội , tôi sẽ móc con trái của cô nhét vào con phải, có nghe chưa!?”
“Đồ con bọ phân, không xấu hổ!”
Hứa Phiên Phiên che mặt hét lên rồi lao ra ngoài.
Bạn cùng phòng lặng lẽ thở dài: “ không uổng công theo cậu tới , còn xem được hẳn khung cảnh tây phương cực lạc này!”
15
Tôi kéo anh tôi ra khỏi học. Anh trong vẫn giận lắm nhưng cũng không quên nhét cho tôi một củ khoai lang nướng.
Suy nghĩ hồi lâu, tôi mới mạnh dạn hỏi anh :
“Anh ơi, rồi anh sự định cởi thắt lưng à?”
Anh tôi cười lạnh: “Sao có ”.
“Sao để cô ta chiếm hời anh của được cơ chứ?”
16
Anh tôi kể đang lái xe về thì thấy ở chợ sáng bày bán khoai lang nướng, rồi nghĩ ra là tôi thích ăn nên đã mua một củ mang về.
Không ngờ đến đã nghe thấy tiếng một con nhỏ ngu ngốc đang bôi nhọ sự trong sáng của mình, cho nên không nhịn được.
“Cô ta bị ẩm IC à?”
“Rõ ràng anh có gì cô ta đâu, cũng chẳng có thù oán gì. Sao đi đâu cũng gặp cô ta bày trò bôi nhọ anh thế nhỉ?”
“Anh à, nhỡ đâu trời gửi tín hiệu tình xuống cho anh thì sao?”
Một bàn thò qua vỗ vào tôi:
“ cũng bị ẩm IC như cô ta à!”
Hệ thống khó hiểu: [Tại sao chứ? Rõ ràng là chính thái tử gia thường hẳn phải thích kiểu nữ chính bạch liên bông nhỏ nhắn lương thiện chứ!??]
Nhưng vị thái tử này là một con tó hoang tuột xích mà cố nội ơi …
Anh còn bảo tôi là cô Hứa Phiên Phiên này quá đáng ngờ, về nhà anh sẽ điều tra cô ta kỹ lại.
khi anh đi rồi, tôi không quay lại phòng học mà ngồi ở cuối hành lang tám chuyện cùng hệ thống.
Hệ thống nói thường tiểu thuyết đều viết vậy.
Cô nữ phụ giàu có như tôi sẽ phải lòng anh trai nuôi rồi đi.ên vì tình.
Còn chính sẽ chỉ thích nữ chính bạch liên bông thiện lương kiên cường mà thôi.
“ ra thì tao chả có vấn đề gì với những người thiện lương kiên cường cả. Mỗi người có cách của họ, dị của chẳng sao.”
“Nhưng tao không hiểu à nha, một người như Hứa Phiên Phiên mà có được coi là thiện lương, kiên cường, xinh đẹp á hả? Không phải lúc nào cô ta cũng thích chơi trò đi đường tắt đeo bám lên người anh tao à?”
Hệ thống phản đối:
[Cô đi bán cá, xúc xích nướng, còn đi tập, không thấy cô cực kỳ vượt khó à!]
“Hỏi chấm đi bán cá, bán xúc xích, tin được không vậy? Đến nhà tao giàu mà còn chả dám diện mũ lông 3 ngàn 8 tệ lên luôn á!”
“Lúc nào cũng nghi ngờ người khác hãm hại mình. Cô ta đã tự đi chân chính bao giờ chưa? Chưa hề. Lần nào gặp cũng thấy cô ta đang đòi dựa vào đàn để thăng hạng. Mong muốn lớn nhất của cô ta là trở thành vật sở hữu trong đàn , trở thành cô vợ bé nhỏ sung sướng cả đời của anh ta mà thôi!”
“Cô ta không xứng đáng là nữ chính hiểu không? Ngoài kia có rất nhiều phụ nữ đang nỗ lực vì cuộc , ngậm đắng nuốt cay mỗi ngày. Còn cô ta thì sao? Rõ ràng có rất nhiều cơ hội nhưng chỉ chăm chăm dùng cho việc đeo bám đàn .”
“Đúng là đương cũng là một phần của cuộc , nhưng không phải duy nhất.”
Ít nhất, với tư cách là một nữ phụ độc ác, tư tưởng của tôi tiến bộ hơn Hứa Phiên Phiên rất nhiều trong việc nhận ra giá trị của cuộc .