Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
2
Để dỗ dành chồng hay ghen, để giữ ty , cuối cùng tôi vẫn quyết định từ chức.
chắc đã nhận được đơn xin nghỉ nên tìm tới.
thở hổn hển tôi hỏi:
“Sau khi nghỉ việc thì sẽ đi đâu?”
“Ờ… đại khái lẽ… sẽ tự mình khởi nghiệp?”
“Vậy tôi đến cho .”
“Hả?”
Tôi đứng sững tại chỗ.
hút cà phê, ánh mắt hưng phấn qua giữa tôi và .
“Tôi nói tôi đến cho .”
vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Tôi thể mang cả đội vào.”
“Hơn tôi rất rẻ, nếu ty vừa mới bắt đầu, tôi không lấy tiền được.”
Thật trong đơn xin nghỉ tôi đã khéo léo từ chối tình cảm .
Dù tôi đã chồng.
Tôi tưởng mình từ chối chưa đủ rõ, đang định nói lần .
lên tiếng trước:
“Tôi hiểu ý trong thư .”
Giọng bình tĩnh hơn.
“Tôi đã sắp xếp tâm trạng mình , không cần áp lực. Chúng ta chỉ và đồng nghiệp, được không?”
“Chỉ trước đây không khí đội ngũ thật sự rất tốt, mọi đều rất tiếc khi rời đi…”
“ không nhớ những ngày chúng ta cùng nhau cố gắng ?”
lén ghé vào tai tôi, thì thầm:
“ , tên trộm giờ không trộm , chỉ nhớ thôi.”
Tôi đang do dự không biết từ chối thế nào.
bỗng “ồ” tiếng, “Giờ thì Lữ Bố tới .”
Tôi chưa kịp phản ứng, ấy hất cằm hiệu tôi ngoài.
đang đen mặt đứng ngoài cửa sổ, ánh mắt oán phu vào đây.
Chết , tôi quên mất đến đón tôi ăn trưa.
3
bắt đầu .
Cuộc chiến giữa trà xanh mới và trà trắng lâu năm.
giọng lạnh nhạt:
“Tập đoàn sắp phá sản ? Thái tử gia phải ngoài thuê.”
lập tức đáp trả:
“ cảnh sát Thái Bình Dương à, quản rộng thế?”
:
“ ty vợ tôi sẽ không tuyển ý đồ xấu muốn phá hoại gia đình khác.”
:
“Hôn nhân ngột ngạt thật đấy.”
:
“Vậy tốt hơn vài đơn, ngày nào chằm chằm vợ khác.”
Hai câu qua câu , không ai nhường ai.
Thế chuyện tôi không .
Tôi và vừa uống cà phê vừa xem kịch.
cảm khái nói:
“ , lão loại thượng vị như vậy, quả nhiên bắt tiểu tam hung nhất.”
Tôi không hiểu:
“Tại ?”
liếc tôi cái:
“ vì ? Đó con đường ta từng đi qua mà.”
(Kết thúc)