Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi hãi nép sau lưng , cầu mong anh bảo vệ .
Anh cau mày, câu chẳng mặn mà: “Mẹ, mẹ lý chút đi, rõ ràng lỗi của mẹ, đừng lúc nào đổ Yên Yên!”
Bố chồng : “Bà càng già càng hồ đồ.”
Chị cả lập tức chen vào: “Mẹ đừng đánh trống lảng nữa, trả sính lễ với môn con đi.”
Bố chồng nghe mà ngớ .
mẹ chồng đã giấu chuyện lấy sính lễ của chị cả mà không bàn với ông.Chị cả mẹ chồng nên giờ không dám , nay có cơ hội liền dốc hết mọi bức xúc .
Bố chồng tức giận vợ giấu giếm.Mẹ chồng bắt đầu khóc kể khổ sở sao ngày .
Cả nhà bắt đầu ầm ĩ không ngừng.
Tôi thấy tình hình căng thẳng, liền gọi chị đang sống gần đến giảng hòa.“Chị ơi, mau đến giúp em khuyên đi.”
Chị vừa đến không khí càng rối ren hơn.Chị cả lập tức kéo chị vào, đòi mẹ bồi thường sính lễ và môn.
Chị mắng chị cả vô ơn, kể lể tốt với chị ấy thế nào.
Cả năm trong nhà cãi nhau loạn cả lên.
Tôi xoa bụng. Đúng lúc rồi.
Kiếp , khi được tám tháng, kết quả khám thấy ngôi không đúng.
Mẹ chồng bỗng nhiên trở nên dịu dàng với tôi.
Tôi tưởng bà đang muốn an ủi tôi đỡ căng thẳng.
“Yên Yên à, ngôi không thuận, mẹ đến lúc sẽ phải mổ lớn, cứ chuẩn chắc. Dạo này giá vàng đang tăng, hay là con đưa mẹ giữ giùm số vàng môn, mẹ đi bán lo chi phí?”
Tôi lúc đầu không muốn. đứng về phía mẹ. , , tiếp lời, cuối cùng tôi mềm lòng, đem toàn bộ vàng cưới đưa .
Lúc ấy bụng tôi đã nhô cao, nặng nề đến mức đi khó khăn.Vết rạn ngày nhiều, da bụng nứt , đen sì.
Ban đêm tôi thường đau đến co rút, tỉnh dậy giữa đêm cơn co thắt.Tôi đẩy dậy, anh gắt gỏng: “Phụ nữ khác mang có ai em không? Em cố tình hành anh à?”
Tim tôi vỡ vụn, nước mắt cứ thế chảy .
Anh chê tôi yếu đuối, giả tạo, mặc tôi âm thầm khóc .
Mỗi lần nhìn thấy cái bụng to của tôi, anh đều quay mặt đi, tỏ vẻ ghê .
Về sau thậm chí còn đòi ngủ riêng, bảo tôi đừng phiền giấc ngủ mai còn đi .
Còn mẹ chồng luôn đứng về phía anh : “Tôi mang bầu vẫn đồng việc. Cô ở nhà mà đòi chồng bóp chân? Cô tưởng là tiểu thư à?Cô nhìn kìa, bầu mà vẫn đi , cô đúng là sống trong sung sướng mà không biết hưởng.”
Lúc tôi hối hận vô cùng đã không nghe lời bố mẹ. Nhưng lo lắng nên cố gắng chịu đựng, không dám tìm than thở.
Mãi đến ngày khi tôi được đẩy vào phòng sinh.
Chỉ nấu canh tối hơi mặn, nổi trận lôi đình: “Cô mang mà nấu ăn không nên hồn, tôi lấy cô về gì?”
Mẹ chồng phụ họa: “Biết sớm cô vô dụng thế này, lúc đừng có tốn năm chục triệu sính lễ!”
mắng xối xả, tôi kích động đến mức vỡ ối.
Tôi bảo gọi xe cấp cứu. Mẹ chồng : “Gọi xe tốn , tụi tôi chở cô đi.” Miệng vậy, nhưng chân chẳng nhanh hơn chút nào.
Tôi đau đến mức mồ hôi vã tắm, mắt hoa lên, gần ngất xỉu.
Thấy sắc mặt tôi trắng bệch, mới bắt đầu cuống. Cuống… môn.
“Mẹ cô đưa cô thẻ ngân hàng, mật khẩu là gì?”