Hôn Ước Đến Muộn

Hôn Ước Đến Muộn

Hoàn thành
8 Chương

Khi được Hầu phủ nhận về, ta đã hai mươi tuổi.

Người cùng tuổi con bồng con bế, còn ta ngay cả một mối hôn sự tử tế cũng chưa có.

Về đến kinh thành ta mới biết, hóa ra từ lúc còn chưa chào đời, ta đã có hôn ước. Chỉ tiếc, người thay ta sống trong Hầu phủ suốt hai mươi năm kia đã gả qua đó trước rồi.

Nàng và thế tử gia tình đầu ý hợp, phu thê hòa thuận, con cái đủ đầy. Cả kinh thành đều xem họ là một giai thoại đẹp.

Còn ta, chỉ giống một người đến muộn.

Quách Minh Ý vừa gặp ta đã khóc đến nghẹn giọng, nắm tay ta nói xin lỗi.

Mẫu thân đau lòng ôm nàng dỗ dành.

Thế tử gia đứng bên cạnh, nhẹ giọng hứa với nàng rằng đời này chỉ có một mình nàng.

Ta đứng đó, im lặng nhìn bọn họ.

Ngoài mặt bình thản như không có chuyện gì.

Chỉ có đầu ngón tay trong tay áo siết chặt đến đau nhói.

Đêm đó, mẫu thân đến tìm ta nói chuyện.

Bà nắm tay ta thở dài, bảo rằng chuyện đã đến nước này thì nên nghĩ thoáng hơn. Hôn sự kia vốn dĩ cũng phải xem duyên phận, cưỡng cầu không được.

Bà còn nói đã giúp ta xem qua vài vị công tử quý tộc trong kinh thành.

Ta ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cây hoa quế trong sân tỏa hương nhàn nhạt.

Rồi không hiểu sao, lại nhớ tới mấy con lợn ở quê không ai cho ăn.