Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 17

19

Sự xuất hiện của Yên Vân tựa như một tia sét rạch toạc đêm đen tuyệt vọng.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Từ tức biến hóa.

“Yên Vân! Sao ngươi lại ở đây! Lẽ ra ngươi phải ở Nhạn Môn Quan chứ!”

Yên Vân không đáp lời hắn.

Chỉ dùng đôi mắt lẽo không mang chút hơi ấm nào nhìn hắn.

Cứ như đang nhìn một kẻ chết.

“Giết hắn!” Tiêu Cảnh Từ gào lên với đám tử sĩ bên cạnh.

Bản hắn thì càng siết chặt thanh chủy thủ trên ta, lấy ta làm con tin cuối cùng.

“Yên Vân, ngươi dám tiến lên một bước! Ta sẽ bắt nàng ta tươi tại chỗ!” Hắn uy hiếp.

Bước chân của Yên Vân khựng lại.

Y nhìn ta, dưới lớp mặt nạ thau, trong đôi mắt sâu thẳm xẹt nỗi đau xót mà ta không thể hiểu thấu.

“Thả nàng ấy ra.” Giọng y khàn khàn vô cùng kiên định.

“Ta giữ lại toàn thây cho ngươi.”

!” Tiêu Cảnh Từ như nghe được chuyện nực cười nhất thiên hạ.

“Ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi tưởng chút binh lính mà ngươi mang đến có thể xoay chuyển càn khôn sao?”

“Ta cho ngươi , không thể nào!” Đáy mắt hắn ánh lên vẻ điên cuồng.

“Hôm nay, tất cả các ngươi, đều phải chết!”

Lời vừa dứt, bên ngoài quảng trường lại truyền đến những tiếng bước chân rầm rập.

Là Thủ bị quân kinh thành! Bọn họ mà cũng là người của Tiêu Cảnh Từ!

Đội quân đen kịt vây kín quảng trường đến một giọt nước cũng không lọt.

Cung thủ giương cung cài tên, nhắm thẳng Yên Vân và đội quân ngân giáp của y.

Tình đảo ngược nháy mắt.

Niềm hy vọng vừa lóe lên của ta lại bị dập tắt phũ phàng.

Yên Vân vẫn đến muộn một bước.

Y không được ta nữa rồi.

Trái tim ta chìm xuống tận đáy vực.

“Yên Vân, ngươi thấy chưa?”

Tiêu Cảnh Từ đắc ý cười man rợ.

“Đây chính là át chủ bài của ta.”

“Bây giờ, ngươi còn ta thả nàng ta ra không?”

Yên Vân trầm mặc.

Y chỉ lặng lẽ nhìn Tiêu Cảnh Từ.

Ánh mắt ấy, giống như đang nhìn một tên hề nhảy nhót.

“Tiêu Cảnh Từ.” Y chầm chậm cất tiếng.

“Ngươi thực sự nghĩ ngươi thắng rồi sao?”

“Không phải sao? Ngươi tự nhìn xung quanh ngươi xem.”

Yên Vân khẽ lắc đầu.

đó làm một hành động khiến tất cả mọi người đều không tưởng tượng nổi.

Y tháo chiếc mặt nạ thau trên mặt xuống.

Một mặt có đến bảy phần giống với Hoàng đế trên ngai vàng, trẻ trung hơn, lùng hơn, xuất hiện trước mắt mọi người.

Dưới ánh trăng, mặt đó tuấn mỹ đến ngạt thở.

Cũng quen thuộc đến kinh tâm động phách.

Tiếng cười của Tiêu Cảnh Từ bỗng im bặt.

Hắn nhìn mặt ấy, tử co rút mãnh liệt, mặt mày trắng bệch không còn lấy một giọt .

“Không… không thể nào…”

Hắn thốt lên kinh hãi, trong giọng đầy sự khó tin.

“Ngươi… không phải ngươi chết rồi sao?”

“Ba năm trước ngươi đã bỏ mạng trên chiến trường Bắc Cảnh rồi cơ mà!”

Chủ nhân của mặt ấy khẽ nhếch môi vẽ ra một nụ cười lẽo.

“Hoàng thúc, nhờ phúc của người. Chưa chết được.”

Y vừa , ánh mắt vừa lướt Tiêu Cảnh Từ, đáp thẳng lên mặt ta.

Trong đôi mắt thâm thúy ấy chan chứa sự áy náy và nỗi cuồng hỉ khi tìm lại được vật quý giá nhất.

“Vi Vi.” Giọng của y không còn khàn đục nữa.

Mà là âm thanh trong trẻo, dịu dàng trong ký ức của ta.

“Ta về rồi.”

Đầu óc ta trắng xóa.

Ta nhìn y, nhìn mặt ta ngày đêm nhung nhớ suốt ba năm .

Nước mắt phút chốc nhòe tầm nhìn.

Là y. Thật sự là y.

tử, Tiêu Vân Trạm.

Từng là vị hôn phu của ta.

Người nam nhân ba năm trước vì ta mà đơn phương độc mã dẫn dụ đại quân Man tộc, cuối cùng tử trận nơi sa trường.

Y không chết.

Y trở về rồi.

“Điện hạ!”

“Là tử điện hạ!”

Bá quan văn võ vốn đang tuyệt vọng bỗng bùng nổ tiếng hoan hô xé trời khoảnh nhìn thấy y.

Còn lực lượng Thủ bị quân lẽ ra phải nghe lệnh Tiêu Cảnh Từ, ngay giây phút thấy y thảy đều ngây ra.

Rồi họ loạt bỏ cung tên xuống, quỳ rạp một chân.

“Tham kiến tử điện hạ!” Tiếng hô vang vọng tận tầng mây.

hình Tiêu Cảnh Từ lảo đảo.

Hắn hắn thua rồi.

Thua không còn manh giáp.

Toàn bộ lá bài tẩy của hắn, tại khoảnh Tiêu Vân Trạm xuất hiện đều trở thành một trò cười.

Vì đội Thủ bị quân kinh thành này vốn dĩ là người của tử.

Họ chỉ là giả vờ quy thuận.

đợi đến ngày hôm nay.

Đợi lúc chính Tiêu Cảnh Từ tự nhảy cái bẫy đã giăng sẵn ba năm này cho hắn.

20

“Tại sao…”

Tiêu Cảnh Từ thất thần nhìn Tiêu Vân Trạm, lẩm bẩm.

“Tại sao ngươi không chết… tại sao ngươi còn quay lại…”

Tiêu Vân Trạm không thèm để ý hắn.

Ánh mắt y trước vẫn luôn đặt trên người ta.

Ánh mắt đó ôn nhu đến mức có thể hòa tan cả băng tuyết.

“Vi Vi, đây.”

Y vươn tay về phía ta.

Ta nhìn y, nước mắt giàn giụa chân không nhúc nhích nổi một bước.

Trên ta vẫn còn kề lưỡi đao của Tiêu Cảnh Từ.

“Thả nàng ra.” Giọng Tiêu Vân Trạm xuống.

Y trừng mắt nhìn Tiêu Cảnh Từ, trong mắt sát ý dày đặc.

“Bằng không, ta cho ngươi sống không bằng chết.”

!” Tiêu Cảnh Từ lại cười điên dại.

Cười đến trào cả nước mắt.

“Hoàng chất à Hoàng chất, ngươi vẫn giống hệt ngày trước, vẫn quan tâm nàng ta như .”

“Vì nàng ta, đến giang sơn ngươi cũng có thể từ bỏ. Thật cảm động làm sao.”

Hắn , ánh mắt càng thêm oán độc: “ ta cứ không để ngươi toại nguyện đấy!”

“Thứ mà ta không có được, ngươi cũng đừng hòng có! Ta phải bắt ả bồi táng cùng ta!”

Hắn gào thét, chủy thủ trong tay hung hăng rạch mạnh ta.

Ta nhắm mắt lại.

Trong lòng tĩnh lặng.

Được gặp y thêm một lần.

Chết cũng đáng.

cơn đau đớn như dự đoán không ập đến.

Chỉ nghe thấy một tiếng “keng” thanh thúy vang lên cùng tiếng rên la của Tiêu Cảnh Từ.

Ta mở mắt ra.

Một chiếc phi tiêu màu bạc đang cắm ngập tay cầm dao của Tiêu Cảnh Từ.

tươi ròng ròng.

Chủy thủ rơi cạch xuống đất.

Là Tiêu Vân Trạm xuất thủ.

Y tranh thủ lúc Tiêu Cảnh Từ mở miệng chuyện, khoảnh đó đã ta.

Ta chớp lấy cơ hội vùng thoát khỏi sự giam cầm, dùng hết sức bình sinh chạy về phía Tiêu Vân Trạm.

Lao vòng tay ấm áp mà ta mong mỏi suốt ba năm ròng.

“Vân Trạm…” Ta ôm chặt y, khóc không thành tiếng.

“Ta cứ tưởng… không bao giờ được gặp chàng nữa…”

“Ngốc.”

Y ôm siết lấy ta, nghẹn ngào.

“Ta đã hứa sẽ trở về cưới nàng, sao có thể nuốt lời.”

Y đưa tay lau những giọt nước mắt trên khóe mi ta.

Động tác vô cùng nâng niu, cẩn trọng.

Cứ như đang bọc một món kỳ trân dị vừa tìm lại được.

Còn Tiêu Cảnh Từ bị phế tay đã bị ngân giáp quân đè chặt xuống đất.

Hắn như một con chó dại, miệng vẫn không ngừng chửi rủa.

“Tiêu Vân Trạm! Đồ ngụy quân tử! Ngươi lừa dối tất cả mọi người!”

“Ngươi căn bản không chết! Suốt ba năm nay ngươi trốn ở Bắc Cảnh đúng không!”

Tiêu Vân Trạm ôm ta xoay người lại, lùng nhìn hắn.

“Đúng . Ba năm trước là ngươi cố tình tiết lộ tung tích của ta, dẫn đại quân Man tộc tới, ta chết trên chiến trường.”

“Đáng tiếc, mạng ta lớn, được Yên Vân .”

Y chỉ về phía người đàn ông cách đó không xa.

Cái người đang đỡ phụ ta dậy, đang băng bó vết thương cho ông, đó mới là Yên Vân thực sự.

“Ba năm nay ta luôn ở ngoại thành Nhạn Môn Quan dưỡng thương luyện binh.”

“Vì đợi ngày hôm nay.”

“Đợi ngươi lòi cái đuôi cáo ra.”

Ra , tất cả mọi chuyện đều là một ván cờ.

Một tấm lưới trời lồng lộng do chính tay tử giăng ra.

Là vì mẻ lưới gom gọn Tiêu Cảnh Từ và bè lũ của hắn.

còn cái chết của mẫu ta thì sao?” Ta sực nhớ tới.

“Cũng nằm trong kế hoạch của chàng?”

Trong mắt Tiêu Vân Trạm lóe lên nét xót xa.

Y lắc đầu.

“Không. Cái chết của mẫu nàng là một sự cố.”

“Ta không ngờ Nhi lại độc ác đến , cũng không ngờ Tiêu Cảnh Từ lại lợi dụng ả để đối phó với nhà nàng.”

“Vi Vi, xin lỗi nàng. Là ta liên lụy đến mọi người.”

Ta lắc đầu: “Không liên quan tới chàng. Kẻ đáng chết là .”

Ta nhìn về phía Nhi đang sợ nhũn cả người cách đó không xa.

Ả ta nhìn ta, ánh mắt đầy sự sợ hãi và van lơn.

“Tỷ tỷ… Tỷ tỷ tha cho muội… muội đều là bị ép… là Tần vương, là hắn ép muội làm …”

Tới nước này rồi mà ả vẫn còn diễn.

Vẫn còn đùn đẩy trách nhiệm.

Ta chậm rãi bước ra khỏi vòng tay Tiêu Vân Trạm, từng bước một tới trước mặt ả.

Từ trên cao nhìn xuống.

“Bị ép à?” Ta bật cười, tiếng cười đến thấu xương.

ngươi ta nghe xem.”

“Ba năm trước, lúc ngươi cho ô đầu bát thuốc của mẫu ta, là ai ép ngươi?”

“Lúc ngươi cướp vị hôn phu của ta, hại ta trở thành trò cười của toàn kinh thành, lại là ai ép ngươi?”

“Và cả hôm nay, ngươi rõ hương đó có độc vẫn trơ mắt nhìn phụ ta ngã xuống, là ai ép ngươi!”

Ả bị hỏi cho cứng họng, chỉ run rẩy liên tục.

Nhi.” Ta nhìn ả, gằn từng chữ phán quyết.

“Ngươi, nên chết rồi.”

Ta nhặt thanh chủy thủ của Tiêu Cảnh Từ đánh rơi lên, giơ cao.

Nhắm thẳng mặt điệu đà làm người ta thương tiếc ấy của ả.

21

“Không!” Nhi phát ra tiếng thét chói tai tuyệt vọng.

Tay ta dừng lại giữa không trung.

Không phải vì mềm lòng.

Mà là Tiêu Vân Trạm đã nắm lấy tay ta.

“Vi Vi.” Y nhìn ta, khẽ lắc đầu.

“Đừng vì loại người này mà làm bẩn tay nàng.”

“Giao cho Hình Bộ . Bọn họ sẽ trả lại cho nàng, cho bá mẫu một công đạo.”

Ta nhìn y, sát ý trong mắt dần tản .

Y đúng.

Giết ả thì quá hời cho ả rồi.

Ta phải để ả sống.

Trải phần đời còn lại trong sự hối hận và sợ hãi tận cùng.

Để ả phải trả cái giá thê thảm nhất cho những ả đã gây ra.

Ta ném chủy thủ xuống, gật đầu: “Được. Nghe chàng.”

Cuộc phản loạn trong cung rất nhanh được dẹp yên.

Tiêu Cảnh Từ và toàn bộ vây cánh bị bắt giam quy án.

Hoàng đế tuy trúng độc, nhờ cấp kịp thời nên giữ được mạng.

Chỉ là sức khỏe tàn tạ không bằng trước kia.

Nửa tháng , ngài hạ chỉ: Phế truất tước vị Vương gia của Tiêu Cảnh Từ, giáng làm thứ dân, giam cầm vĩnh viễn ở Tông Nhân Phủ.

Mẹ ruột của hắn vì mưu hại Tiên Hoàng hậu mà bị ban chết.

Cố gia vì tội tham gia mưu phản, cả nhà bị tịch thu tài sản, tru di cửu tộc.

Tô Liên Nhi bị đày Giáo Phường Tư.

Nhi và di nương vì độc sát chủ mẫu, bị phán tội lăng trì.

Ngày thi hành án, ta đã đến xem.

Nhìn gào thét thảm thiết trong khi từng mảnh da thịt bị xẻo xuống.

Lòng ta chẳng gợn lấy một tia xao động.

Chỉ có sự bình thản khi mọi chuyện đã hạ màn, bụi bặm rơi xuống đất.

*Mẹ, thù của người, con gái đã báo cho người rồi.*

Ba tháng .

Hoàng đế hạ chiếu nhường ngôi cho tử Tiêu Vân Trạm.

Tự xưng Thượng Hoàng, từ nay không màng chính sự, an tâm tĩnh dưỡng.

Đại Chu đón chào vị quân vương mới.

Việc đầu tiên Tân hoàng làm khi đăng cơ, là hạ chỉ sắc phong con gái Trấn Quốc Tướng quân – Niệm Vi làm Hoàng hậu.

Mười dặm hồng trang, phổ thiên khánh.

Ta khoác lên người bộ phượng quan giá y, đứng trước gương .

Nhìn người con gái trong gương vừa xa lạ vừa quen thuộc, ta có cảm giác hoảng hốt như trải mấy đời.

Những chuyện xảy ra vài tháng cứ như một giấc mộng.

Một cơn ác mộng đầy tanh, phản bội và chém giết.

Cũng may, mộng đã tỉnh rồi.

Trước mắt là vạn trượng hào quang.

lưng là vòng tay ấm áp.

Tiêu Vân Trạm nhẹ nhàng ôm ta từ phía , tì cằm lên hõm vai ta.

“Vi Vi, đang nghĩ ?”

Ta nhìn y trong gương , mỉm cười: “Đang nghĩ, những trước mắt ta có phải là sự thật không.”

“Đương nhiên là sự thật.”

Y nắm lấy tay ta, mười ngón đan cài.

“Từ nay về , sẽ không còn ai tổn thương được nàng nữa.”

“Ta sẽ dùng sinh mệnh của ta, vệ nàng một đời bình an.”

Ta quay người lại, nhìn y.

Nhìn đôi mắt ngập tràn ánh sao và nhu tình của y.

“Vân Trạm, ta có thể hỏi chàng một câu được không?”

“Hửm?”

“Dòng chữ đó… là do chàng làm ra sao?”

Đây là câu hỏi cuối cùng, cũng là sự nghi hoặc lớn nhất trong lòng ta.

Y sững lại một giây rồi bật cười.

Cười có chút bất đắc dĩ, lại tràn đầy cưng chiều.

“Nàng đó, thật sự chẳng giấu được nàng cái .”

Y lấy từ trong ngực ra một khối ngọc thạch nhỏ xíu trong suốt lấp lánh.

Trên ngọc những ký tự phù văn phức tạp mà ta không hiểu.

“Đây là ‘ Tâm Ngọc’, mẫu hậu để lại cho ta.”

“Người chỉ cần nhỏ của hai ta lên đây, ta sẽ có thể tâm ý tương thông.”

“Dù cách xa ngàn dặm, ta cũng có thể cảm nhận được khi nàng gặp nguy hiểm.”

“Và thông miếng ngọc này để truyền những ta đến cho nàng.”

Ra là .

Cuối cùng ta cũng hiểu rồi.

Từng dòng chữ luôn mạng ta trong những thời hiểm nghèo, không phải ma quỷ thần linh cả.

Mà là y đã vượt ngàn dặm xa xôi, truyền tình yêu và sự bọc dành cho ta.

sao chàng không cho ta sớm là chàng còn sống?”

Ta hờn dỗi lườm y.

Y thở dài: “Ta không dám. lực của Tiêu Cảnh Từ chằng chịt bám rễ khắp triều đình.”

“Ta sợ ta vừa xuất hiện sẽ rút dây động rừng, khiến hắn đề phòng.”

“Càng sợ hắn sẽ dùng nàng để uy hiếp ta.”

“Nên ta chỉ đành lặng lẽ vệ nàng trong bóng tối.”

“Vi Vi, xin lỗi. Đã để nàng phải chịu nhiều cực khổ rồi.”

Ta lắc đầu, đưa tay vuốt ve má y.

“Không khổ. Chỉ cần chàng còn sống, chỉ cần ta lại được ở bên nhau, bao nhiêu cái khổ cũng hóa thành ngọt ngào.”

Y cúi đầu, dịu dàng hôn lên môi ta.

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng vừa vặn. Tuế tĩnh hảo.

Ta từ hôm nay trở ,

Ta – Niệm Vi, sẽ cùng y khai sáng một vương triều thịnh thuộc về ta.

Và ta cũng sẽ không bao giờ là một quân cờ để mặc người đời sắp đặt nữa.

Mà sẽ sánh bước bên y, nắm giữ thiên hạ, trở thành một hệ Hiền hậu vang danh sử sách.

Cuộc đời mới của ta, giờ phút này mới thực sự bắt đầu.

【TOÀN VĂN HOÀN】

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn