Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
09
Ba năm , chính tại điện Loan này.
Hắn mặt tất cả mọi người, tự tay xé bỏ hôn ước mà hai nhà đã định ra thuở nhỏ.
Lý do là, hắn yêu muội muội thứ xuất của ta – Khương Nguyệt Nhi.
Hắn đời này không Khương Nguyệt Nhi thì không cưới, xin Hoàng đế thành toàn.
Ngày hôm đó, ta trở thành trò cười cho toàn kinh thành.
Thật giống với ngày hôm nay bao.
khác là ba năm , ta khóc đến đứt từng khúc ruột.
Còn ba năm , ta đã học được cách đâm dao vào người khác mà mặt không đổi sắc.
Con người, ai rồi thay đổi.
Ta không ngờ trong di vật của mẫu thân có đồ của hắn.
Càng không ngờ dính dáng đến hắn trong tình huống trớ trêu nhường này.
Ta nắm chặt tấm lạnh buốt, trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Ngay lúc này không là lúc bi xuân thương thu.
Mạng của không thể chờ được.
Ta thay một bộ đồ dạ hành, nhét tấm vào ngực áo.
Có lệnh này, có lẽ ta lừa được cấm gác cửa.
canh gác vô cùng nghiêm ngặt, muốn vào khó như lên trời.
Ta cần một người giúp đỡ.
Một người có thể giúp ta thần không quỷ không hay bước vào .
Trong đầu hiện lên một tên: Đại Lý Tự khanh – Lục Chiêu.
Lục Chiêu là môn sinh của phụ thân ta, làm người chính trực, coi như đáng tin.
Quan trọng nhất là, ông ta chưởng quản Đại Lý Tự, có quyền ra vào bất cứ lúc nào.
ta làm sao liên lạc được với ông ta?
Đang lúc buồn rầu, lướt qua một dòng chữ máu.
【Lỗ chó ở hậu viện.】
Ta sững người.
Tướng có lỗ chó bao giờ thế?
Bán tín bán nghi ra góc hậu viện, vạch bụi cây rậm rạp ra.
Quả nhiên ở góc tường có một lỗ nhỏ được ngụy trang cực khéo, vừa vặn đủ cho một người chui qua.
Lòng ta sáng tỏ.
Xem ra Tướng không khối sắt kín mít.
Cấm do Hoàng đế cắm chốt đề phòng được tử chứ không đề phòng được kẻ nhân, và càng không phòng được loại người không chơi theo lẽ thường như ta.
Ta hít một hơi thật sâu, chui qua lỗ chó.
Bóng đêm là màn che đậy hoàn hảo nhất.
Ta né tránh lính tuần, thuận lợi tới đệ của Đại Lý Tự khanh.
Lục Chiêu nhìn thấy ta thì giật bắn mình: “Đại thư? Sao ngài …”
“Lục đại nhân, xin ngắn gọn.” Ta ngắt lời ông.
“Ta muốn dạ thám gặp .”
“Ta cần sự giúp đỡ của ngài.”
Sắc mặt Lục Chiêu tức thì ngưng trọng: “Đại thư, vạn vạn không thể! Bệ hạ có ngài không được rời khỏi .”
“Huống hồ trọng địa đâu vào là vào?”
“Ta .” Ta nhìn ông, ánh bình lặng: “ ta bắt buộc .”
“ mà , rất nhiều chuyện mãi mãi không thể tra rõ.”
“Chuyện này đối với Khương gia, hay đối với bệ hạ đều không có lợi.”
Lời của ta khiến Lục Chiêu rơi vào trầm tư.
Ông những gì ta là sự thật.
là nhân chứng sống trong vụ án binh phù.
Nếu hắn không rõ ràng, vụ án này trở thành án treo.
Thế lực đứng đằng nhúng tay vào vĩnh viễn không đào ra được.
“ mà…” Ông vẫn chần chừ: “Rủi ro quá lớn.”
Ta lấy của Tần vương ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn: “Có thứ này đủ chưa?”
Lục Chiêu nhìn thấy , đồng tử đột ngột co rụt.
Ông kinh ngạc ngẩng phắt lên nhìn ta, trong đầy rẫy sự khiếp đảm và khó hiểu.
ông không hỏi lời nào.
Im lặng một lát, ông gật đầu: “Đủ rồi. Đại thư ngài đợi một chút, ta thay y phục.”
Một nén nhang .
Ta thay đồ ngục tốt, ép thấp vành nón, theo Lục Chiêu thuận lợi bước vào .
u ám ẩm thấp, ngập ngụa mùi máu tanh và mùi ẩm mốc.
Ánh đuốc lờ mờ kéo dài bóng của người ta trông đến là quỷ dị.
Chúng ta dừng cửa phòng giam sâu nhất.
bị nhốt ở bên trong.
Hắn mặc áo tù, đầu tóc rũ rượi, vóc dáng tiều tụy.
Làm gì còn nửa phần phong độ của Trạng nguyên lang ngày xưa.
Hắn tựa vào góc tường nhắm nghiền hai , không nhúc nhích.
Nếu không nhờ ngực còn hơi phập phồng, trông chẳng khác gì một xác .
Lục Chiêu cho người lui ra: “Đại thư, có thời gian một nén nhang.”
Ta gật đầu, đẩy cửa bước vào.
Tới mặt , ngồi xổm xuống: “ .”
Ta khẽ gọi một tiếng.
Hắn không phản ứng.
Ta đưa tay thăm dò hơi thở.
Rất yếu ớt.
Chữ máu không lừa ta, hắn thật sự mang lòng muốn .
Ta lấy một viên thuốc nhỏ trong người nhét vào miệng hắn.
đó ghé sát tai hắn, dùng âm lượng hai người nghe được một câu.
“Ngươi rồi, Tô Liên Nhi tính sao?”
“Ngươi đoán xem, ả ta bị đưa đâu? Giáo Phường Tư, hay là doanh trại kỹ?”
Mí hắn khẽ giật mạnh.
đó mở ra.