Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Nghĩ , nước mắt tôi bất giác rơi xuống, tôi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, từ tốn nằm sát bên Tiểu Hắc.
Dù hóa thành hình người, cơ thể hắn vẫn lạnh.
Nhưng dù vậy, cảm giác vẫn quen thuộc.
Chúng tôi từng ngủ cạnh nhau rất nhiều , tựa vào hắn khiến tôi thấy an tâm.
nhắm mắt, chuông điện thoại vang lên.
Tôi nghe máy, đầu bên kia là nam trầm thấp: “Vân Nhi, tôi tìm cách giải trừ .”
“ cần bên kia tự nguyện cô mà hiến dâng tính mạng trong pháp trận, thì thể giải trừ .”
“ là cách duy nhất.”
Đầu dây bên kia, thuật pháp sư nói.
Thuật pháp sư này là tôi quen trên mạng, thực lực thật sự không tệ.
Hơn nữa, anh ta đẹp trai, và… chút thích tôi.
“Chuyện này… chắc không được đâu.” Tôi liếc nhìn Tiểu Hắc đang ngủ say bên cạnh.
Tiểu Hắc không tôi mà tự nguyện chết, và tôi cũng không muốn hắn chết.
“Tôi cách khiến hắn chủ động cô mà đi chết.” bên kia lạnh lùng đáng sợ.
“Không cần, cảm ơn anh.”
“Hay là… cô không tin tôi, hay là cô tiếc không muốn con đen chết?”
Tất nhiên là tôi không nỡ để Tiểu Hắc chết.
Lục Nguyên lại nói: “Tôi từng bảo cô , giữa cô và con đen là cưỡng ép, mạng cô yếu, hắn trấn không nổi.
Nhiều nhất một nữa, hai người cùng mà chết.”
Tôi im lặng, không muốn thừa nhận lời Lục Nguyên là thật.
Nhưng anh ta là một thuật pháp sư giỏi, không lừa tôi.
Trước tôi luôn trốn tránh hiện thực, đem lời của Lục Nguyên vứt sau đầu, chẳng chịu nghĩ tới.
Nhưng …
Tiểu Hắc đang ngủ bên cạnh tôi, hắn mệt lắm, từ làng nhỏ suốt sợ tôi liên lụy mà chết.
Tôi siết chặt điện thoại: “Nếu tôi tự nguyện hiến mạng Tiểu Hắc, giải trừ … thì hắn không chết, không?”
Lục Nguyên nổi giận, quát lớn: “Cô nghĩ cái gì vậy?! Cô muốn con sống mình thì chết à?!”
Tôi cúi đầu, nhỏ như thì thầm: “Tôi nợ hắn… vốn dĩ… tôi cũng không đáng sống .”
Tiểu Hắc ngủ một mạch tròn một ngày một đêm.
Tôi ngoài mua một ít quần áo nam, lại chuẩn đồ sinh hoạt hắn.
hắn thành người, thì cũng phải sống như một con người.
“ không muốn mặc đồ, khó chịu lắm.” Tiểu Hắc cau mày, khuôn mặt trắng trẻo đầy khó chịu, vứt chiếc sơ mi trắng sang mép giường.
“Không mặc thì đừng hòng khỏi cửa! Vả lại, lúc anh thì vẫn mặc đồ đàng hoàng, lại đòi cởi?”
Tôi không chiều hắn.
Tiểu Hắc hừ mũi, miễn cưỡng đáp: “Nếu không phải lúc xuống núi gặp một cô bé, làm cô ấy sợ khóc, thì chẳng thèm mặc!”
Tôi ngẩn người, hỏi: “Làm người ta khóc … vậy anh xin lỗi không?”
“ nói xin lỗi , nhưng cô ấy mất.”
Tiểu Hắc người đầy bụi bẩn, nằm lăn lộn trên giường tôi, giở trò nhăn nhó:
“Làm người phiền chết đi được, phải mặc quần áo, mang giày, đi bằng hai chân, đi chậm muốn chết, đi cả nửa mới được !”
“Anh… đi bộ ? Mất… nửa á?”
“ vậy, tôi thể dựa vào để biết đại khái phương hướng của cô, chứ đâu biết chính xác là nơi nào, tên gì.”
“ vài người loài người định giúp tôi, nhưng giúp không được, họ định đưa tôi tới đồn cảnh sát gì , nên tôi .”
“Anh… anh không biến thành để đi nhanh?”
Tôi gấp xót, nửa trời… Tiểu Hắc chưa từng rời núi bao , thế giới bên ngoài khác xa trong núi.
Hắn loạng choạng, khó khăn lắm mới tìm được tôi.
Tiểu Hắc quay đầu sang một bên, trầm thấp: “Biến thành loài người bắt, lột da ăn thịt.”
Tim tôi chợt thắt lại, nhỏ hỏi: “Anh… từng bắt ?”
Sau một thoáng im lặng kỳ lạ.
Tiểu Hắc khoanh chân ngồi dậy, oán hận trừng tôi: “Tất cả tại cô! xa thế, tôi tìm lâu lắm mới thấy!”
Tôi cúi đầu nhận thua, cười gượng lấy lòng: “ , tất cả là lỗi của tôi, đại nhân Hắc Xà đừng giận nữa mà.”
“Tôi muốn ăn gà luộc!”
“Được được được, lập tức chuẩn ngài, nhưng trước tiên ngài đi tắm nhé?”
Mùi trên người hắn… thật sự không dám khen.
Dưới sự dỗ dành và thúc giục của tôi, cuối cùng Tiểu Hắc cũng chịu đi tắm, tôi phải hắn cách dùng vòi sen, ngoài đợi.
Nửa tiếng sau.
Tiểu Hắc mở cửa bước , nhíu mày gọi tôi: “Tống Vân Nhi, người tôi nhiều nước quá, làm ?”
Tôi vốn định tránh đi, nhưng nghe hắn gọi thì theo phản xạ quay đầu lại.
thì… tôi chết lặng.
Tầm mắt như điện giật, lập tức rụt về.
Chắc sắp mọc lẹo mắt !
không một, mà là hai cái lẹo!
“MẶC QUẦN ÁO VÀO NGAY!!” Tôi gào lên.
“ không mặc.” Tiểu Hắc sải bước lại gần, ngang bướng đáp.
Tôi ngồi trên giường, vội quay đầu sang chỗ khác, không dám nhìn.