Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Hắn không từ lúc nào, đã đổi cách xưng hô.

Ta khẽ sững lại, sau đó liền bật cười.

“Ừ, thật đẹp.”

Hắn chạy tới, nắm lấy tay ta.

“Mẫu phi, sau này… sẽ không rời đi nữa, đúng không?”

Ta ngồi xổm xuống, ngang tầm mắt hắn.

“Đúng, không đi nữa.”

cần Thừa Tự không đuổi ta đi, ta sẽ luôn ở lại nơi này.”

Hắn dùng sức lắc .

“Không đuổi! Vĩnh viễn không đuổi!”

Hắn vùi vào lòng ta, giọng nói nhỏ dần, mang theo nghẹn ngào.

“Con rất thích mẫu phi…”

Tim ta, trong chớp mắt chua xót khó tả.

Ta nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, giống như ủi một con thú nhỏ thương.

giống như ủi chính trái tim cô đ/ộc của .

……

Buổi tối, ta tự vào bếp, hầm một bát canh thần.

Đều là những dược liệu trân quý được chọn từ của hồi môn của ta.

Đối vết thương của Tiêu Huyền Nghị, cùng chứng bệnh cũ của hắn, đều có lợi.

Ta bưng bát canh, thư phòng.

Dạ Ảnh đứng gác trước cửa, không ngăn ta.

Ta đẩy cửa bước vào.

Tiêu Huyền Nghị đối diện một ngọn đèn đơn độc, vào một tấm đồ, không suy nghĩ điều gì.

Chân mày, nhíu chặt.

Nghe thấy tĩnh, hắn ngẩng .

Thấy là ta, có bất ngờ.

“Có việc?”

Ta đặt bát canh xuống bên tay hắn.

“Thấy lao tâm tổn trí, ta đặc biệt hầm một bát canh thần.”

nếm thử?”

Hắn bát canh, không .

Ta hiểu hắn.

Thân ở vị trí cao, không có bao nhiêu muốn tay chân vào đồ ăn của hắn.

Hắn không thể dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.

Kể cả ta.

Ta mỉm cười, cầm lấy , tự trước một ngụm.

yên tâm, không có đ/ộc.”

Sau đó, ta đưa bên môi hắn.

“Mở miệng.”

tác của o.t/c.ay ta, tự nhiên như nước chảy mây trôi.

Giống như một phu thê bình thường nhất.

Hắn dường như khựng lại.

Cứ như vậy chằm chằm vào ta.

Trong mắt sâu thẳm ấy, cảm xúc cuộn trào không ngừng.

Ta cầm , tay bắt mỏi.

?”

Hắn rốt cuộc hoàn hồn.

Mở miệng, xuống ngụm canh kia.

Yết hầu hắn khẽ chuyển lên xuống.

Ta có thể cảm nhận được, không khí trong thư phòng, đã trở nên có khác lạ.

Ta đút một , hắn liền một .

Một bát canh, rất nhanh đã cạn đáy.

Ta thu lại bát, định rời đi.

Hắn lại đột ngột nắm lấy cổ tay ta.

Bàn tay hắn rất .

Lực đạo, lớn kinh .

Trong lòng ta giật .

?”

Hắn ngẩng lên, mắt đen thẳm lúc này lại như có hai ngọn lửa bốc cháy.

Hô hấp, trở nên nặng nề.

Sắc mặt hắn, dâng lên một tầng đỏ bất thường.

“Ngươi… trong canh… đã cho thứ gì?”

Thanh âm hắn khàn đáng sợ, như dốc sức kiềm chế điều gì đó.

Trong ta “oanh” một tiếng.

Hỏng rồi.

Ta lập tức hiểu vấn đề nằm ở đâu.

Bát canh ta hầm, dược liệu vốn là để thần.

trong đó có một vị gọi là “Hợp hoan hoa”.

Loài hoa này tính ấm, có công hiệu giải uất, thần.

nếu dùng cùng rượu , sẽ… sinh tác dụng thúc tình.

Mà tối nay, hắn nhất định đã rượu!

Ta bộ dạng hắn cố nén đau đớn, trong lòng rối loạn như tơ vò.

, ta không cố ! Ta không đã rượu!”

“Đây là một sự ngoài muốn!”

Hắn dường như không nghe thấy lời ta.

chăm chăm ta, ánh mắt ngày một nguy hiểm.

Hắn kéo ta vào lòng.

môi bỏng, liền như vậy áp xuống.

13

môi hắn rực, mang theo mùi rượu nồng nặc.

mẽ mà không cho phép cự tuyệt.

Trong ta trống rỗng.

Mọi lời giải thích cùng giãy giụa đều chặn lại.

Khí tức thuộc về nam nhân phủ kín trời đất mà trùm xuống.

Bao trùm lấy cả ta.

Tay ta đặt lên lồng ngực rắn chắc của hắn, lại không dùng nổi sức lực nào.

Lý trí nói ta, phải đẩy hắn .

Chúng ta là quan hệ hợp tác.

Khế ước đã ghi rành rành, nước sông nước giếng, tuyệt không can dự.

Thế , thân thể ta lại không đủ sức kháng cự thế công của hắn.

Dưới áp lực mẽ ấy, từng một… mềm rã, buông xuôi.

Ánh nến trong thư phòng khẽ lay, hắt lên vách những bóng hình chồng lấn của chúng ta, kéo dài, méo mó, như bóp méo trong một cơn mộng tối không lối thoát.

Không đã qua bao lâu.

Lâu mức ta tưởng sắp không thở nổi.

Hắn rốt cuộc buông ta .

là tách trong chớp mắt.

Ngay giây sau, cả ta đã hắn ôm ngang lên.

Trời đất quay cuồng, ta hắn đặt lên án thư.

Bút mực giấy nghiên trên bàn va vào, “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống đất.

Mặt bàn lạnh băng khiến ta trong nháy mắt tỉnh lại vài phần.

“Tiêu Huyền Nghị!”

Ta gọi thẳng tên hắn.

“Ngươi tỉnh lại một !”

“Đây là dược tính, không phải của ngươi!”

Hắn chống hai tay hai bên ta, cúi xuống.

mắt dục niệm nhuộm đỏ, như hai ngọn quỷ hỏa cháy rực.

Hô hấp rực phả lên mặt ta.

?”

Hắn cười khẽ một tiếng, giọng khàn đặc mức gần như không phải của .

“Ngươi làm sao … đây không phải của ta?”

Ta sững lại.

Hắn… hắn có gì?

Không chờ ta kịp suy nghĩ.

môi bỏng của hắn, lại lần nữa phủ xuống.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.