Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Như , ta nợ Trịnh Uyên thêm nhiều.
Có lẽ hắn ra sự lo lắng của ta, lập tức :
“Ta giúp tìm tẩu tẩu, giúp ta một việc được không?”
13.
cung phái người mời Trịnh Uyên tham dự tiệc Trung thu, đặc biệt yêu cầu hắn mang theo người nhà.
“Phiền Hồng Liễu cùng ta đi một chuyến.”
Đây không lần đầu tiên. Hắn dùng việc nhỏ nhặt không đáng kể đền đáp ân tình mà ta chưa thể trả.
Tối đó hắn múa kiếm sân, không ý thấy ta dựa cửa ngắm hắn.
Hắn cao hơn Bùi Thanh Phong rất nhiều, thân hình cao lớn, cơ bắp căng cứng như dây cung đã giương, mạnh bùng nổ chực chờ tuôn trào dưới làn da. Nơi kiếm phong đi qua, hoa lê rơi rụng xào xạc.
Hắn đ.â.m một kiếm, ánh mắt theo lưỡi kiếm thấy ta. Ta mỉm cười duyên dáng, tấm lụa mỏng khoác trên người như vô tình gió thổi rơi, lộ nửa bờ vai thơm.
cầm kiếm của Trịnh Uyên run , lập tức quay người định đi, ta gọi .
“Chàng chê ta?”
Hắn đột ngột dừng , trầm giọng : “Sao thế được.”
Ta trước hắn, bắt hắn ta.
“Chàng thích ta?”
Hắn sững người, đột nhiên đỏ .
Hồi lâu sau, hắn mới : “ nhớ mùa đông hai năm trước, Đại Nghiêm nhân buổi đêm vượt sông tập kích, chúng ta tổn thất nặng nề không?”
Đương nhiên ta nhớ.
Lúc đó thiếu y sĩ, không có t.h.u.ố.c men, Bùi Thanh Phong và các tướng lĩnh đành ra lệnh từ bỏ người nặng.
Mỗi đêm ta đều nghe rên rỉ của một số người càng lúc càng nhỏ dần. Ngày hôm sau t.h.i t.h.ể phủ vải trắng càng lúc càng nhiều.
Ta hiểu chút y lý, nên cố gắng hết giúp tìm ít thảo d.ư.ợ.c. Hôm đó khi ta phơi t.h.u.ố.c thì thấy đống t.h.i t.h.ể đột nhiên động đậy, ta sợ ngã nhào xuống đất, bỗng một bàn đầy vết nắm lấy mắt cá chân.
Một người đầy m.á.u me nằm đó, như đã chế-t , nhưng bàn đó không chịu buông ra.
Ta thấy hắn , vội vàng kéo hắn ra. Y sĩ quân y hắn quá nặng không cứu được, cứ đưa đống t.ử thi đi.
Ta cứ cảm thấy hắn có thể . Vì ta đặt hắn dưới mái hiên, dùng thảo d.ư.ợ.c ta tìm được một cách bừa bãi chữa trị.
Ta không người tốt bụng gì, chỉ là con người có chút hy vọng.
Ta từ tầng mây rơi xuống vực sâu, đối với chiến loạn, không biết có thua hay không, không biết Bùi Thanh Phong có xảy ra chuyện gì không, nếu hắn có chuyện thì ta sẽ đối với cảnh ngộ đáng sợ nào. Lúc đó đã gần như tuyệt vọng. Người này chính là hy vọng của ta. Nếu ta có thể cứu , có điều đó có nghĩa là ta có ích?
Lúc đó lương thực khan hiếm, nhờ Bùi Thanh Phong mà một ngày ta có được một cái bánh bao, ta bẻ nửa hòa với nước cho hắn ăn. vết ghê rợn đó ta chỉ có thể bôi tro cây cỏ đối phó.
Cứ chữa trị bừa bãi như , hắn vẫn cố chống chọi. Không biết là ngày thứ mấy, khi ta thức dậy thì thấy đống t.h.i t.h.ể đã thiêu rụi, người đó không thấy đâu.
Lúc đó ta tưởng cuối cùng hắn vẫn không qua khỏi.
“Sau khi vết lành, ta thường xem . Nếu không vướng bận gì, ta hẳn đã sớm bày tỏ tâm ý, nhưng lúc đó có tình ý với Bùi Thanh Phong, khi ở bên hắn cười rất vui vẻ. giờ ta không chắc trái tim của đã quay chưa, nên ta chờ đợi.”
…
Ta ngẩn người rất lâu.
lời hắn , chưa từng xem ta như một kỹ nữ hạ tiện. Việc từ chối sự chủ động tiếp xúc của ta chỉ vì hắn nghĩ ta vẫn thích Bùi Thanh Phong. Hắn kiềm chế giữ khoảng cách với một nữ nhân có tình ý với người khác. Hắn là một người tốt như đấy…
Trịnh Uyên giúp ta kéo áo , kiềm chế thu : “Gió lạnh, đừng…”
Ngay lập tức, ta nắm lấy hắn đặt trái tim. Trái tim qua làn da đập lòng bàn hắn.
“Có cảm nhận được không, nó đã trở rồi, giờ đập vì chàng đấy.”
Trịnh Uyên sâu vào mắt ta.
Ta tiến thêm một , dựa vào làn da nóng bỏng của hắn.
“Đã tốn cưới ta , sao có thể cứ lỡ mãi được.”
Ta ghé vào tai hắn, khẽ gọi một :
“Phu quân.”
Trịnh Uyên ném kiếm đi, bế bổng ta , nhanh phòng.
Ta vẫn tính toán sai. Ta tưởng chọn đúng thời điểm, Trịnh Uyên luyện kiếm xong hẳn không nhiều . Nhưng ta không ngờ người với người là khác nhau, hắn như có không bao giờ cạn, từ bàn học giường. Từ chiều tối rạng sáng.
Lúc đẫm mồ hôi ta chợt nhớ ra, kiếm pháp của hắn quả thực rất giỏi. Hoa lê run rẩy mưa, thanh kiếm đó dùng vững độc, khiến ta một lần không thể quên.
14.
Ba ngày sau là tiệc Trung thu cung.
Xe ngựa dừng trước cổng cung, từ xa xe của chúa phủ . Trịnh Uyên nắm ta xuống xe, ta ngẩng đầu đã thấy Bùi Thanh Phong với đôi mắt thâm quầng ra từ xe.
Nghe chúa phủ đã xin phép cho hắn, là Phò mã thân thể không khỏe cần nghỉ ngơi, chức Thống lĩnh Ngự Lâm quân đảm nhiệm tạm thời người khác thay thế. Hoàng đế đã đồng ý. Hiện giờ Bùi Thanh Phong không có chức vị gì, chỉ là Phò mã của chúa.
lúc Bùi Thanh Phong ngẩn người ta, từ xe vọng ra quở trách của ma ma: “Sao Phò mã không đỡ chúa xuống xe?”