Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

4

Ta gặm xong miếng bánh cuối cùng, phủi phủi vụn bánh trên tay. Hắn cũng gặm xong rồi, đang nhìn ta.

Ta hỏi: “Nhìn cái gì?”

Hắn mỉm cười, nói: “Không có gì, chỉ là cảm miếng bánh hồi nhỏ khó ăn như vậy mà cũng nuốt trôi được.”

Ta bảo: “Nói nhảm, hồi nhỏ là do đói quá, dù sao cũng tốt món rau dại trộn nấm.”

Hắn mỉm cười gật đầu, không nói gì. Ánh hôn buông xuống hai người chúng ta, ấm áp vô cùng. Ta đứng dậy, phủi phủi váy, nói: “Đi đi , làm việc .”

Hắn đi theo sau ta, ung dung chậm rãi.

Trưa hôm đó, hai chúng ta cùng ăn cơm tại tẩm điện của hắn. Tên “chó” này đang ăn thì đột đặt đũa xuống, nhìn ta chằm chằm.

Ta bị nhìn đến mức nổi da gà: “Cái gì thế?”

Hắn nói: “Ta có chuyện này muốn nói ngươi.”

Ta bảo: “Nói đi.”

Hắn hắng giọng, khóe miệng bắt đầu vểnh : “Ta sắp cưới vợ rồi.”

Ta đảo mắt trắng dã: “Lại đắc .”

Hắn hỏi: “Ngươi có biết ta cưới không?”

Ta bảo: “ chứ .”

Hắn nói: “ ta là, ngươi có biết không?”

Ta ngẩn người, ồ, hình như hắn chưa bao giờ nói qua. Ta hỏi hắn: “ thế?”

Khóe miệng hắn càng vểnh cao : “Bí mật.”

Ta: “Thế huynh kể ta làm cái quái gì!”

Tức mình, ta trực gặm một cái móng giò thật lớn. Hắn nhịn cười không nổi, ghé sát lại gần, vẻ mặt đầy đắc : “ ta có thể tiết lộ ngươi, ấy là nữ t.ử xinh , tốt trên đời này.”

Đôi đũa của ta bỗng khựng lại.

Hắn tục nói: “Thật đấy, ấy trông xinh xẻo lắm.”

Ta cúi đầu tục ăn cơm: “Ồ.”

Hắn phản ứng của ta bình thản quá thì cuống : “Ngươi không hỏi ấy đến mức nào à?”

Ta còn chẳng buồn ngẩng đầu: “ đến mức nào?”

Hắn lập tức hăng hái hẳn , bẻ đầu ngón tay tính toán: “Mắt to tròn này, cười một cái là như trăng khuyết ấy, mũi nhỏ xinh, môi thì đỏ mọng.”

Ta lại hỏi: “Còn gì nữa không?”

Hắn tục đếm: “Da trắng nõn nà, như trứng gà bóc; má thì mềm mềm, nặn thích lắm; người không cao không thấp, vừa vặn luôn.”

Ta nhìn cái vẻ mặt say đắm của hắn, nhịn không được mà hỏi: “Tốt đến thế cơ à?”

Hắn nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi bảo: “Tất rồi, ta là đế mà, tự xứng người con gái tốt .”

Hắn khựng lại một chút rồi nói: “Có điều ấy đôi khi hơi ngốc nghếch, đầu óc không được lanh lợi lắm.”

Ta: “…”

Hắn nói: “ ta ấy ngốc một cách đáng yêu.”

Ta đảo mắt trắng dã: “Đúng là mắt kẻ si tình thì cũng là Tây Thi .”

Hắn cười, cười đến híp cả mắt: “Đúng, chính là đó.”

Ta nhìn cái bản mặt đắc của hắn, thầm nghĩ: Người này đúng là hết t.h.u.ố.c chữa rồi.

Đắc xong, tên “chó” này còn ép ta lễ phục hôn của hắn.

“Ngươi này thế nào?”

Ta c.ắ.n hạt dưa: “Cũng được.”

này thì sao?”

Ta uống trà: “Không tệ.”

“Thế còn này?”

Ta nhìn hỉ phục đỏ rực , ngẩn người ra một chốc. Hắn mặc hỉ phục đứng trước mặt ta, mày mắt đều ngập tràn cười, hỏi ta: “Có không?”

Ta há miệng, định nói là . chẳng hiểu sao lời ra đến miệng lại biến thành: “Cũng thường , loại thế.”

Hắn chun mũi: “Cái gì mà loại thế?”

Ta bảo: “Ừm, thì loại thế.”

Hắn hình như có chút thất vọng, rất nhanh lại cười tươi: “Vậy ngươi cứ chờ đấy, lễ lập , ta mặc còn ngươi .”

Ta nói: “Để vợ huynh ấy, ta làm cái gì?”

Hắn bảo: “Ngươi là đàn em tốt của ta mà, đương ngươi rồi.”

Ta cúi đầu uống trà, không nói gì.

Đêm đó về nhà, ta nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được. đầu toàn là dáng vẻ hắn mặc hỉ phục. Ta vậy mà lại cảm hắn trông cũng tuấn tú ra phết.

ta lại nhớ ra, hắn sắp sửa cưới rồi.

Người hắn cưới lại còn là nữ t.ử xinh , tốt thiên hạ.

Liên quan gì đến ta chứ.

Ta trùm chăn kín đầu, lòng đầy buồn bực.

bỏ đi, người ta là đế, còn ta chỉ là đàn em mà .

Cách lễ lập còn ba .

Theo lệ thường, ta vào cung tìm hắn để thảo luận những việc cuối cùng. 

Chủ yếu là nói hắn rằng, hắn sai người đưa đồ đến nhà ta thì có thể kín đáo chút không. 

Hôm qua gửi một rương châu báu, hôm nay gửi một xe lụa là. Cha ta bảo Ngự sử phu đã đàn hặc ông ấy tám lần rồi.

Ta vừa lẩm bẩm vừa đi về phía Ngự thư phòng, đường xá quen thuộc đến mức miễn luôn cả khâu thông báo. Kết quả vừa đi đến thì nghe bên có tiếng người đang nói chuyện.

Ta khựng lại, bước chân dừng hẳn.

Ngự thư phòng sao lại có nữ?

Ta lén lút ghé sát vào , nhìn qua khe vào bên . Ta lưng của một người nữ, dáng người thướt tha, đang ngồi đối diện hắn. 

Hắn ngồi sau bàn thư án, mặt hướng thẳng về phía . Ta có thể nhìn rõ mồn một cái mặt hắn bây giờ đỏ như m.ô.n.g khỉ vậy.

Người nữ dường như đang nói gì đó, giọng hạ rất thấp, ta vểnh tai nghe kỹ.

“Đúng, chính là chỗ đó, nhẹ một chút.”

Vành tai hắn càng đỏ .

Người nữ lại nói: “Lúc đầu có thể sẽ hơi đau, ngài nhịn một chút.”

Yết hầu hắn lăn động một cái, giọng hơi khàn: “Trẫm biết.”

Hắn biết cái gì?

Ta trợn tròn mắt, não bắt đầu vận hành tốc độ ch.óng mặt.

Người nữ tục: “Đừng căng thẳng, đúng rồi, chính là chỗ đó.”

đầu ta đột xẹt qua mấy cuốn thoại bản ta đọc mấy hôm trước. cuốn Động phòng hoa chúc: Vương gia nhẹ tay , lúc Vương gia và Vương phi làm “chuyện đó” lần đầu, hình như cũng viết như vậy.

“Nhẹ một chút…”

“Đau…”

“Thả lỏng…”

Đồng t.ử ta chấn động.

Không lẽ nào???

Tên “chó” này ở ngay Ngự thư phòng mà ban ban mặt đã… dâm loạn?

Não ta còn chưa kịp nhảy số xong thì người nữ lại tiếng.

“Ngài nhắm mắt lại, cảm nhận thật kỹ .”

Hắn vậy mà thật sự nhắm mắt lại! Hắn nhắm mắt, hơi thở dường như nặng nề , mặt cũng càng đỏ.

Sau đó, hắn đột mở mắt, bật dậy cái rụp.

Ta giật b.ắ.n mình, tưởng hắn phát hiện ra ta rồi. hắn không nhìn về phía , mà là loạng choạng chạy đến bên giường, vồ lấy cái gối trên giường chắn trước người mình.

Người nữ cũng đứng dậy, đi tới, cười doanh doanh.

Hắn ôm c.h.ặ.t cái gối, giọng nói run rẩy: “Ngươi đừng qua đây!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.