Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

17

Vừa ta, Thục Nhi liền đánh giá ta từ trên xuống dưới, trong ánh mắt ẩn giấu vẻ đắc ý mà nàng ta không cách nào che giấu.

Nàng ta mỉm cười:

“Không đưa danh thiếp, mong tỷ tỷ lượng thứ cho lễ. Chỉ là vì thật sự muốn gặp tỷ quá, nên mới đến .”

Ta nhìn nàng ta một cái, ra lệnh cho hạ dâng trà.

“Lần sau đừng lễ như là được.”

Thục Nhi thoáng nghẹn lời, nhấp một ngụm trà mới có thể nuốt trôi cơn giận.

“Cũng chẳng qua là do Tiểu Hầu gia nhà ta. Hai ngày nay hắn liên tục tổ phụ phụ thân ra ngoại thành, nói là đi săn hồ ly trắng cho ta, nhưng lại ta một mình ở phủ, thật sự quá tẻ nhạt.”

Nói rồi, nàng ta cầm một chiếc khăn màu đỏ nhạt, giả bộ lau giọt mồ hôi vốn không hề tồn tại trên trán.

Trên chiếc khăn ấy thêu một nhành hoa đào.

Thanh cũng nhận ra, cầm khay trà của nàng hơi run lên.

“Tiểu thư, đó chẳng phải là khăn định tình mà người đã tặng Tiểu Hầu gia…”

Ta chỉ khẽ liếc nàng một cái, nàng lập tức im lặng.

Nhưng Thục Nhi đã nghe .

Nàng ta cơ hội giơ chiếc khăn lên trước mặt, giọng điệu đầy vẻ ngạc nhiên:

“Chiếc khăn này quả thực rất đẹp, ra là do tỷ tỷ thêu. Chỉ là nghề vẫn chưa khéo lắm, tỷ vẫn nên thêm một chút. Đã là của tỷ tỷ, trả lại cho tỷ nhé.”

Nàng ta nói là trả lại, nhưng động tác lại vô cùng tùy tiện, hời hợt ném chiếc khăn lên bàn.

Một mảnh lụa mỏng manh như , rơi xuống đúng chén trà của nàng ta, lập tức thấm nước.

Thục Nhi lại giả vờ giật mình, chậm rãi nhấc chiếc khăn lên.

“Bộp.”

Một tiếng vang khẽ, chiếc khăn rơi xuống đất, vấy đầy bụi bẩn.

“Ôi, thật ngại quá, tỷ tỷ. Chiếc khăn này có lẽ không dùng được rồi. Sau này sẽ bồi thường cho tỷ một cái khác nhé. Giờ xin cáo từ trước, trời cũng không còn sớm, Tiểu Hầu gia chắc đang sốt ruột rồi.”

Nói xong, nàng ta nghênh ngang rời đi.

Ta nhìn chiếc khăn trên đất, hơi thần.

Thanh nghiến răng tức giận:

“Đại nhạn, bạch hồ ly, rồi cả chiếc khăn này, toàn bộ đều là thứ Tiểu Hầu gia từng hứa với tiểu thư. Nàng ta cứ thế ngang nhiên đoạt lấy, thật không biết xấu hổ! Khốn kiếp!”

Ta cúi xuống nhặt chiếc khăn lên:

“Đem đi giặt sạch đi. Loại thế này, không cần bận .”

18

Dù nói là không , nhưng khi công chúa kiểm tra vấn của ta, ta vẫn có đôi chút phân .

Công chúa nhìn ta, hỏi liệu ta có gặp phải gì không.

Ta do dự một lát, rồi hỏi nàng:

“Lão sư, lần này mừng thọ Thái , người định đưa bao nhiêu người vào cung?”

Nàng liếc ta một cái:

“Ngươi cũng muốn đi?”

Ta gật đầu, thẳng thắn đáp:

trò đương nhiên muốn đi. Nếu lão sư chịu dẫn trò, không gì tốt hơn.”

Nàng hừ nhẹ một tiếng:

thuộc cuốn sách này đi, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi tiến cung.”

19

Lại một lần vào cung dự yến tiệc, lần này là sinh thần của Thái .

Phụ thân bảo ta phải ăn vận tinh tế một chút.

Nhưng vì hầu công chúa đã lâu, y phục trong tủ của ta đều là bộ trang phục thanh thoát, gọn gàng.

Phụ thân , liền nhíu chặt mày:

là kiểu cách gì? Nếu con ăn mặc thế này, không cần vào cung !”

Ta suy nghĩ một lát, rồi chợt nhận ra—có lẽ, ban đầu ta cũng không cần phải vào cung.

20

Ninh Dụ liên thủ với Trịnh vương phát động chính biến.

vào ngày mừng thọ Thái .

Ta cùng công chúa vừa vào cung, liền nghe ngoài cổng vang lên tiếng trống trận gấp gáp, xen lẫn là tiếng hô sát phạt.

sau đó, Ninh Dụ dẫn đội của hắn ồ ạt xông vào.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt nhìn ta chỉ toàn sát khí.

Vượt qua ta, hắn vung kiếm, chỉ thẳng về phía trước:

“Tất cả tướng sĩ nghe lệnh, bắt hết hoàng ! Ai dám phản kháng, giết không tha!”

Vừa dứt lời, hắn liền mạnh mẽ túm lấy ta, kéo lên ngựa, đồng thời ra lệnh áp giải công chúa xuống.

Trên lưng ngựa, Ninh Dụ dựa rất sát vào ta.

Hắn áp sát tai ta, giọng nói trầm thấp:

“Thiên , bản thế tử đã suy nghĩ rồi, ta muốn có cả ngươi Thục Nhi. Nếu ngươi còn muốn rời đi, cứ công chúa mà xuống hoàng tuyền đi.”

Ta bình tĩnh nhìn hắn:

“Nếu ta không đồng ý sao?”

Ninh Dụ cười lạnh một tiếng:

“Ngươi có thể thử xem. Nếu không đồng ý, ta sẽ ném ngươi xuống. Ở có biết bao binh sĩ, ta không thể kiểm soát hết được. Họ sẽ làm gì với ngươi, ta cũng không biết.”

“Có lẽ… sẽ giống như trước kia, khi bọn sơn tặc suýt chút đã làm với ngươi. Đến lúc đó, thân thể ngươi bẩn thỉu, chỉ có thể bị bán vào chỗ thấp kém nhất.”

Nói rồi, hắn làm bộ như sắp thả ta xuống.

Nhưng ta lại nhìn chằm chằm vào tường thành.

Mặt trời còn chưa lặn hẳn, nhưng hôm nay trời có , nên chẳng thể nhận ra rõ ràng.

Đột nhiên, từ xa vang lên một tiếng sấm.

Còn chưa kịp mở miệng, hạt đã bắt đầu rơi lộp bộp.

Lồng ngực phía sau ta chấn động hai lần, giọng hắn cười khẽ:

rồi. Ngươi nói xem, hoàng đế có phải sẽ càng sợ hãi hơn không?”

Hắn cười cợt:

“Có khi giờ này, hắn vẫn còn đang vui vẻ trên người Hạ ấy chứ.”

Nhắc đến Hạ , Ninh Dụ liền siết chặt eo ta, kề sát đến mức ta không thể tránh.

“Thiên , ngươi có biết tại sao lần này ta lại dễ dàng thành công như không?”

“Bởi vì Hạ chính là cờ mà phụ thân ta đặt bên cạnh hoàng đế. Ba nữ nhi nhà họ Hạ, tất cả đều được đưa vào cung khuấy động phong vân. Giờ e rằng, cả hoàng đế cũng đã mất mạng rồi.”

Nghe đến , ta bỗng mở miệng, hỏi hắn một câu:

“Dùng nữ làm cờ, bọn họ có tình nguyện không?”

Ninh Dụ nghiến răng, cười lạnh:

“Tình nguyện hay không có gì khác biệt? Hiện tại, ta là dao thớt, ngươi là cá thịt, ngươi có quyền lựa chọn sao?”

Ta ngẩng đầu, đưa quệt đi giọt nước trên mặt mình.

càng lúc càng lớn.

Cả bầu trời như trút xuống một tấm màn dày đặc, khiến người ta không còn nhìn rõ phía trước.

Ninh Dụ ngửa đầu cười lớn ba tiếng:

“Thiên , ngươi xem, cả trời cao cũng đang giúp Trung Dũng Hầu phủ ta! Trận này, khiến cấm vệ không thể dựng nỏ, còn có thể làm gì được ta?”

Ta gật đầu, ánh mắt thoáng liếc về phía tường thành, nơi có một vệt đỏ nhàn nhạt lướt qua.

Nhận ra điều gì đó, ta lập tức cúi đầu.

Ùng ục…

Tiếng máu từ cổ họng trào ra, nhỏ từng giọt xuống mặt đất lạnh lẽo.

21

khi tên thân binh bên cạnh Ninh Dụ xoay cổ , hắn lại phun ra một ngụm máu .

Hắn kinh hoàng nhìn về phía sau.

Tên thân binh kia mỉm cười, gương mặt chất phác chẳng hề lộ chút ác ý nào.

“Tiểu Hầu gia, thế tử phi nhờ nô tài gửi lời hỏi thăm ngài. Nàng hỏi ngài còn nhớ năm đó vì tính khí thường mà ngài đã kéo một thư sinh vào cung thiến không?”

“Thế tử phi nói, đó là người trong lòng của nàng. Nàng chưa từng yêu ngài.”

Nói xong, hắn quay đầu, khẽ gật đầu với ta.

“Thẩm tiểu thư, thế tử phi quả thực liệu sự như thần. Nàng nói, nhất định người sẽ kéo dài thời gian giúp nàng.”

22

Làm sao ta có thể không hiểu Thục Nhi?

Chiếc khăn hôm đó là ta thêu cho nàng ấy, nàng Ninh Dụ mỗi người một chiếc.

Chỉ khác là khăn của nàng ấy thêu hoa đào, còn khăn của Ninh Dụ là hoa hải đường.

Nàng ấy luôn trân trọng tình nghĩa giữa ba người ta, làm sao có thể tùy tiện vứt bỏ chiếc khăn ấy?

Chỉ có một khả năng—đó chính là tín hiệu của nàng.

Quả nhiên, người của nàng đã hành động.

Ta thân binh kia thoáng nhìn nhau.

“Nàng ấy đã lấy được hổ phù rồi sao?”

Hắn gật đầu:

“Cảm tạ Thẩm tiểu thư đã giúp kéo dài thời gian. Nô tài phải đi truy bắt đám phản tặc còn lại. Xin người bảo trọng.”

23

Sau khi người đó rời đi, ta lập tức tiến thẳng đến Dưỡng Điện.

Ta đi con đường nhỏ mà ngày bé, Ninh Dụ từng dẫn ta đi khi vào cung.

Vì thế, ta đến nơi trước cả đám loạn .

Bên trong Dưỡng Điện, quả nhiên Hạ đang ở đó.

Nàng ta đứng bên cạnh Hoàng đế, tận chải tóc cho hắn.

Nhìn kỹ lại, Hoàng đế đã không còn hơi thở.

Nghe tiếng bước chân, Hạ ngẩng đầu nhìn ta, nở nụ cười rạng rỡ:

“Thẩm tỷ tỷ, tỷ có biết không, đã tỷ rất lâu!”

Nói rồi, nàng ta lao đến ôm chầm lấy ta.

Ta xoa nhẹ lên mái tóc nàng:

ngày tốt đẹp của ta sắp đến rồi. Đại công chúa nhất định sẽ đăng cơ.”

Hạ cẩn thận rúc vào lòng ta, tò mò hỏi:

“Tỷ tỷ, tại sao tỷ biết tất cả mọi ? Từ khi Thái rơi xuống nước, đến việc Ninh Dụ tạo phản, thậm chí cả sau này Đại công chúa sẽ lên ngôi, tỷ đều biết trước?”

Làm sao ư?

Đương nhiên là vì ta đã đặt cược cả sinh mạng vào ván cờ này.

Sai một bước, sẽ vạn kiếp bất phục.

nên bọn họ chỉ có thể đi kịch bản mà ta đã sắp đặt.

Ta biết tất cả mọi , ngoại trừ việc Ninh Dụ tạo phản.

Lúc phát hiện Ninh gia có dã , ta từng sợ hãi, từng lo lắng.

Nhưng sau đó, ta nghĩ thông suốt.

Nếu tiếp tục Hoàng đế hiện tại trị vì, Đại Thịnh chẳng qua cũng chỉ thêm hai mươi năm hỗn loạn.

Thà rằng thay đổi người ngồi trên ngai vàng.

Người đó tốt nhất nên là người hiếu thuận, mạnh mẽ, không mê tín tà đạo, quan trọng nhất—là một nữ .

Chỉ có nữ , mới có thể hiểu được nữ .

nên ta thuận nước đẩy thuyền, đưa Thục Nhi—người vốn đã sớm muốn trả thù Ninh Dụ—vào bên cạnh hắn.

khi nhìn san hô mà Đại công chúa gửi đến trong cung Thái , ta đã biết mình phải đến Hộ Quốc Tự nàng.

Một người thuần thiện như nàng, chắc chắn sẽ vì mẫu thân thích Phật pháp mà ăn chay niệm kinh.

Nàng không muốn đăng cơ.

Nhưng bây giờ, hoàng chỉ còn lại một mình nàng.

Còn có cách nào khác sao?

Nghĩ đến , ta vỗ nhẹ lên vai Hạ .

làm rất tốt. ta chỉ cần là được.”

ta cứ thế đợi.

đến khi Đại công chúa được Thục Nhi cứu thoát khỏi Thận Hình Ti, chỉ dẫn một ngàn mà đánh tan binh mã của Trịnh vương Ninh gia.

Khi nàng nhìn ta, nàng lại nở nụ cười.

24

“Thiên , thực ra người nên làm lão sư của trẫm mới đúng.”

Ta lập tức ngẩng đầu.

Nhưng nàng chỉ khẽ cười:

“Chỉ là, người vẫn còn quá trẻ, luôn có lúc lộ sơ hở mà thôi.”

25

Đại công chúa đăng cơ.

Việc đầu tiên nàng làm chính là phong ta làm Thừa tướng.

Nàng tin ta.

Nàng nói nếu không có ta, nàng cũng không thể bước lên vị trí này.

Trước buổi triều sớm, nàng hỏi ta:

“Ngươi có biết vì sao nhà họ Ninh lại phản loạn không? Kẻ đứng sau bọn là ai?”

Ta đột nhiên ngẩng đầu.

Đại công chúa chậm rãi mỉm cười.

là lần thứ ba nàng cười.

Nụ cười ấy thật chân thành, giống như băng tuyết đang dần tan chảy.

“Ngươi vẫn còn phải nhiều.”

Hết.

Tùy chỉnh
Danh sách chương