Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi đưa mẹ về quê xuất viện ba .
Thời tiết đầu đông quê vẫn còn mang theo chút nắng dịu dàng. Gió thổi qua hàng cây trước sân, lá khẽ lay phát ra âm thanh xào xạc nhẹ.
Mẹ tôi hồi phục tốt hơn dự kiến.
Mỗi sáng đều dậy sớm quét sân, chăm lại mấy chậu hoa trước cửa, thỉnh thoảng còn trách tôi tiêu tiền quá tay, thuê hộ lý tốt như vậy làm gì.
Tôi cười, ôm lấy vai làm nũng:
“ kiếm tiền là để mẹ hưởng phúc mà.”
Mẹ lườm tôi:
“ bé này giỏi nói ngọt.”
Tôi bật cười theo, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm hiếm có.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy cuộc sống thật sự yên ổn.
Không còn phải dè dặt nhìn sắc mặt .
Không còn sống trong nỗi an rằng cứ lúc nào mình cũng có thể bị thay thế.
Cũng không cần tự nhắc bản thân rằng mình tuyệt đối không rung .
Tôi nghĩ như vậy thật tốt.
Cho đến buổi chiều ấy.
Điện thoại ngờ rung lên tôi giúp mẹ phơi quần áo ngoài sân.
Là tổng trợ lý của Phó Tùng.
Từ ly hôn, anh từng chủ liên lạc với tôi .
Tim tôi vô thức khựng lại một nhịp.
vài giây chần chừ, tôi mới bắt máy.
Đầu dây kia ồn, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập và tiếng người nói chuyện gấp gáp.
Giọng tổng trợ lý khàn rõ rệt:
“Cô Thư Hân… cô đâu?”
Tôi hơi sững người.
“Tôi quê với mẹ. Có chuyện gì sao?”
Anh im lặng vài giây như cố ổn định cảm xúc.
đó mới thấp giọng:
“ Phó tổng xảy ra t.a.i n.ạ.n .”
Chiếc móc áo trong tay tôi rơi xuống đất.
Một tiếng “cạch” khẽ.
Nhưng đầu óc tôi lại ong lên như có thứ gì nổ tung.
Tổng trợ lý tiếp tục:
“ Tối qua trên đường từ công ty về, xe bị va chạm.”
“ Phó tổng bảo vệ người trong xe nên cánh tay bị thương nặng. Vết thương cũ đỡ
bao lâu… lần này gần như rách hẳn ra.”
Ngón tay tôi lạnh buốt.
Trong đầu vô thức hiện lên cảnh tượng ấy.
Khoảnh khắc chiếc xe lao thẳng về phía tôi.
Là anh kéo tôi vào lòng trước tiên.
Cũng là cánh tay đó chắn trước người tôi.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại:
“ Bây … anh ấy thế nào ?”
“Vừa phẫu thuật xong.”
Giọng tổng trợ lý đầy mệt mỏi:
“Bác sĩ nói phải nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất vài tháng. Nhưng sáng nay Phó tổng đòi xuất
viện.”
Tôi nhíu mày:
“Xuất viện?”
“Ừm.”
Anh cười khổ:
“Cô tính Phó tổng mà. Một quyết thì chẳng cản nổi”.
Ngoài sân, mẹ tôi quay đầu gọi: “Thư Hân, quần áo còn phơi xong à ?
Tôi giật mình hoàn hồn.
“Vâng… ra ngay.”
Tổng trợ lý đầu dây kia khẽ thở dài:
“Xin lỗi cô, tôi không nên gọi cho cô mới đúng.”
“ Nhưng hiện ngoài cô ra… thật sự không còn khuyên nổi Phó tổng .”
Tôi khẽ siết c.h.ặ.t điện thoại.
Một lúc lâu vẫn không nói gì.
Cho đến tổng trợ lý thấp giọng tiếp: “ Cô Thư Hân… cô có sáng nay Phó tổng nói gì không?”
Tôi vô thức :
“ Gì cơ?”
Anh im lặng vài giây mới đáp:
“Anh ấy tôi… chuyến gần nhất đến Hawaii là mấy .”
Tôi sững người.
“ Hawaii?”
“Đúng vậy”.
Giọng tổng trợ lý đầy lực:
“Tay còn thể cử bình thường mà nhất quyết đòi . Tôi thật sự không hiểu nổi
anh ấy nghĩ gì .”
Trái tim tôi bỗng thắt lại.
Hawaii.
Là nơi mẹ Phó từng gợi ý trong bữa cơm đó.
Là nơi anh tôi có muốn cùng không.
Là chuyến cuối cùng trước chúng tôi ly hôn.
Nhưng cuối cùng kịp cả.
Đầu dây kia vẫn vang lên tiếng tổng trợ lý:
“Đối tác này hẹn lịch họp từ trước, nhưng anh ấy nói hủy là hủy.
vì một câu “muốn Hawaii”.”
Tôi khẽ cúi đầu.
Lòng bàn tay lạnh ngắt.
Một lúc lâu mới thấp giọng:
“ Anh ấy… đâu?”
Tối ấy, tôi cùng mẹ ra sân .
Tổng trợ lý cho người gửi toàn bộ giấy tờ và hợp đồng còn lại đến tận nhà từ trước.
Lúc anh bỏ bản hợp đồng năm đó vào máy hủy giấy, tôi đứng nhìn.
Tiếng giấy bị nghiền nát vang lên rè rè.
Tựa như ba năm giữa tôi và Phó Tùng cũng bị cuốn vào đó, tan sạch không còn dấu vết.
Làm xong thủ tục an ninh, tôi ngồi cạnh mẹ trong phòng chờ.
nhìn vé máy hạng nhất trong tay tôi, đau lòng :
“Vé thế này chắc đắt lắm đúng không?”
Tôi cố cười, ôm lấy cánh tay lắc lắc:
“Đắt mới thoải mái chứ mẹ.
Với lại còn nhiều tiền mà.”
Mẹ vẫn nhíu mày:
“ Có tiền cũng không tiêu hoang như thế.”
Tôi tựa đầu lên vai , cười khẽ:
“ đâu này còn kiếm thêm ba nghìn vạn thì sao?”
Mẹ nhìn tôi thật lâu.
Rõ ràng tôi cố làm mình vui vẻ.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì thêm.
Máy cất cánh lúc rạng sáng.
Tiếng cơ trầm thấp vang lên tai.
Ánh đèn thành phố phía dưới dần lùi xa, cuối cùng còn lại những mảng sáng mờ nhạt giữa màn đêm.
Tôi tựa đầu vào cửa sổ.
Mí mắt nặng trĩu.
Nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ.
Ba năm qua giống như một giấc mộng hỗn loạn.
Từ đầu tiên ký hợp đồng với Phó Tùng.
Cho đến lần đầu tiên anh vô thức che chắn cho tôi.
tôi sốt cao ngủ quên trên sofa, tỉnh dậy lại thấy trên người có thêm chiếc chăn.
anh đứng trong phòng bệnh tôi vì sao không chịu tin anh thêm một lần.
cả khoảnh khắc trong xe ấy.
chiếc xe mất lái lao thẳng về phía tôi.
Là anh không chút do dự kéo tôi vào lòng.
Tôi vẫn luôn cho rằng anh làm tròn trách nhiệm.
Cho đến tận bây .
Tôi mới nhận ra…
Có lẽ từ lâu trước đó, mọi chuyện không còn đơn thuần là trách nhiệm .
Trong khoang máy yên tĩnh, tôi chậm rãi nhắm mắt lại.
Ký ức cuối cùng dừng trong phòng bệnh.
đó, anh vốn định nói điều gì đó với tôi.
Nhưng lại bị tiếng người ngoài hành lang cắt ngang.
Tôi từng nghĩ cả đời này mình sẽ không bao câu nói kịp thốt ra ấy là gì .
Cho đến lúc này.
Giữa tiếng cơ nặng nề và tầng mây trắng xóa ngoài khung cửa kính, giọng nói trầm thấp của anh bỗng vang lên rõ ràng trong ký ức.
“Lúc đó, Thư Hân tôi…”
“Có phải tôi thích em không.”
Hơi thở tôi khẽ run lên.
“Tôi nói… đúng vậy.”
“Xin lỗi.”
“Cho tới bây tôi mới nhận ra.”
Trái tim như bị bóp nghẹt.
Giọng anh vẫn tiếp tục vang tai, khàn nhẹ, lực mà dịu dàng.
“Nhi Cẩn.”
“Em có thể cho tôi thêm một cơ hội không?”
“Chúng bắt đầu lại từ đầu… không?”