Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Ngày hôm khi tỉnh dậy Thư Hân không nhớ bản thân về biệt thự bằng cách nào.

Cô nhìn anh, đầu óc trống rỗng trong vài giây.

Ngoài cửa sổ, ánh chiều dần ngả tối. Ánh đèn trong phòng bệnh bật sáng từ lúc nào không

hay, phủ gương Phó Tùng một tầng sáng lạnh nhạt.

Anh vẫn giữ cổ tay tôi.

Nhiệt độ nơi bàn tay anh nóng đến tôi gần như không thể thở nổi.

Tôi cụp mắt xuống, cười.

Phó tiên sinh… anh say rồi sao?

không, tại sao anh nói những lời như vậy?

Người từng tự tay kéo tôi vào phòng làm việc, vào bức ảnh Vân rồi nói rằng anh

đã thích cô ấy suốt mười … sao có thể đột nhiên nói không ly hôn nữa?

Phó Tùng nhìn tôi rất lâu.

đó anh buông tay tôi , đứng thẳng người dậy.

Tôi chưa từng tỉnh táo như lúc này.

Tôi siết c.h.ặ.t chăn trên đầu gối.

Nhưng anh thích Vân

Tôi từng nghĩ là vậy.

Anh trả lời rất bình tĩnh.

Cho đến khi em xuất hiện tối qua.

Ngực tôi run .

Phó Tùng kéo ghế ngồi xuống cạnh giường bệnh. Người đàn ông luôn cao cao tại thượng ấy

lúc này kiên nhẫn đến khác thường.

Lúc trợ lý gọi điện nói em xảy , tôi đang họp.

Nhưng khi nghe thấy tên em… tôi gần như không nghe nổi phần cuộc họp nữa.

Anh tựa lưng vào ghế, ngón tay day nhẹ giữa chân mày.

Giọng nói khàn khàn mệt mỏi.

Trên đường tới đó, tôi đã nghĩ… tôi đến chậm một bước thì sao?

xảy thì sao?

Tôi phát hiện không thể chấp nhận nổi khả năng đó.

Tôi ngẩn người nhìn anh.

Phó Tùng vốn không phải người sẽ dễ dàng để lộ xúc.

Từ lần đầu tiên gặp anh, anh đã luôn là dáng vẻ lạnh nhạt, lý trí, giống như không có có thể anh mất kiểm soát.

Nhưng lúc này, đáy mắt anh hiện rõ vẻ mệt mỏi và hoảng loạn chưa từng có.

Anh cười tự giễu.

Tôi tưởng vì trách nhiệm.

Dù sao em cũng là vợ hợp pháp tôi.

Nhưng khi nhìn thấy em khóc đến gần như ngất , quỳ dưới chân tôi cầu xin đừng lấy mất cơ hội sống mẹ em…

Bàn tay anh siết c.h.ặ.t.

Tôi mới , tôi đau .

Tim tôi như thứ gì đó bóp mạnh.

Tôi vội quay .

Anh không cần phải nói vậy đâu.

Em hiểu mà.

Vì áy náy thôi.

Giọng tôi rất nhẹ.

Dù sao thời gian này… em cũng đã ở bên anh .

Phó Tùng im lặng nhìn tôi.

Rất lâu , anh mới thấp giọng hỏi:

Em nghĩ tôi sẽ vì áy náy mà chia tay Vân ?

Tôi không trả lời được.

Bởi ngay cả chính tôi cũng , Phó Tùng không phải kiểu người sẽ vì trách nhiệm mà miễn cưỡng bản thân.

không thích, anh sẽ chẳng bao giờ để ai đến gần.

Không khí trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân và tiếng y tá nói khe .

Một lúc , tôi mới nghe thấy anh mở miệng.

“Thư Hân…” đây là lần đầu tiên anh gọi tên tôi nhẹ như vậy.

Tôi ngẩng đầu.

Ánh mắt anh rất sâu.

Em có tại sao trước đây tôi luôn nhắc em đừng nảy sinh những suy nghĩ không nên có không?

Tôi siết tay.

Bởi vì anh tôi thích anh.

Anh sợ tôi lún quá sâu.

Phó Tùng nhìn vẻ tôi, gần như đoán được tôi đang nghĩ gì.

Anh chậm rãi lắc đầu.

Không phải.

Là vì tôi sớm muộn cũng sẽ mềm .

Tôi sững sờ.

Anh cúi mắt cười nhạt.

“ Em quá ngoan.

Ngoan đến bắt nạt cũng không chịu nói. Thư Hân làm khó cũng không tìm tôi.

bỏ t.h.u.ố.c vẫn cố gắng tự chịu đựng. Thậm chí ngay cả lúc cầu xin tôi cứu mẹ em… em

cũng dám quỳ xuống xin lỗi.”

Giọng anh càng lúc càng trầm.

Em tôi thấy… đối xử với em quá tệ.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Hốc mắt bắt đầu nóng .

Tôi không khóc trước anh.

Nhưng qua, những ấm ức mà tôi cố giấu kín dường như đều anh từng câu từng chữ đào .

Tôi khàn giọng:

“Nhưng anh rất thích Vân…Em từng thấy anh vì cô ấy mà nổi giận, vì cô ấy mà

bay sang Hồng Kông suốt ngày…Anh nói cô ấy không nước ngoài thì người

đứng bên cạnh anh bây giờ chắc chắn là cô ấy.

Mỗi một câu đều giống như d.a.o cứa qua cổ họng tôi.

Đau đến khó thở.

Phó Tùng im lặng hồi lâu.

Cuối cùng anh nói:

“Đúng.!

Tôi từng cho rằng sẽ luôn thích cô ấy. Bởi vì cô ấy là người đầu tiên tôi rung động.”

Anh dừng một chút.

“ Nhưng rung động và ở bên một người cả đời… vốn là hai khác nhau.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Phó Tùng tựa người vào ghế, ánh mắt dừng trên tôi.

Vân thích được dỗ dành, thích được nuông chiều, thích mọi người xoay quanh cô ấy.

em…”

Anh bật cười rất .

“Em lặng lẽ đứng phía tôi.

Ngay cả lúc rời cũng không định để tôi .”

Tôi cúi đầu.

Bởi vì tôi đã chuẩn rời .

Hai tháng nữa hợp đồng kết thúc.

Tôi vốn định đợi mẹ phẫu thuật xong sẽ đưa bà rời khỏi nơi này.

Rời khỏi căn biệt thự kia.

Rời khỏi Phó Tùng.

Tôi nhẹ giọng:

“Nhưng chúng ta vốn là hôn nhân hợp đồng thôi.

Phó tiên sinh, anh không cần vì nhất thời mềm mà thay đổi kế hoạch .”

Anh nhìn tôi chăm chú.

“Em thấy tôi là kiểu người sẽ vì mềm nhất thời mà nói những lời này?”

Tôi nghẹn .

Phó Tùng đứng dậy, từng bước tới trước tôi.

Anh cúi người, hai tay chống mép giường bệnh, khóa tôi trong khoảng không nhỏ hẹp.

Khoảng cách quá gần.

Tôi gần như có thể nhìn rõ từng sợi lông mi anh.

Giọng anh rất thấp.

“Thư Hân…..Tôi hỏi em một lần cuối.”

bây giờ tôi nói… tôi tiếp tục cuộc hôn nhân này , em không?”

Tim tôi đập loạn.

Tôi gần như không dám nhìn anh.

Trong đầu hỗn loạn vô cùng.

thích thầm, cẩn thận giấu kín tình , tự nhắc nhở bản thân không được lún sâu…

Tôi đã quá quen với việc đứng ở phía nhìn anh.

Cho nên đến tận lúc này, tôi vẫn thấy mọi thứ giống như một giấc mơ.

Tôi run giọng hỏi:

Vân thì sao?”

Ánh mắt Phó Tùng trầm xuống.

“Tôi sẽ xử lý ổn thỏa.

Tôi đã nói chia tay với cô ấy rồi.

Từ đầu đến cuối, người tôi giữ có em.”

Hốc mắt tôi cuối cùng cũng đỏ .

Tôi quay , không để anh nhìn thấy khóc.

Nhưng giây tiếp theo, anh đã đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

Động tác dịu dàng đến trái tim tôi đau nhói.

“Đừng khóc.”

Giọng anh khàn thấp.

này sẽ không để em chịu ấm ức nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.