Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Mẹ phục rất .

Đến giữa tháng mười một, giáo sư Mạnh kiểm tra lần cuối rồi cười nói:

“Nếu tiếp tục phục thế thì khoảng mười ngày nữa có thể xuất viện.”

Tôi cúi đầu ơn.

lòng chợt trống rỗng.

Bởi tôi biết…

Hợp đồng giữa tôi và Phó Tùng cũng sắp kết thúc.

Kể từ đó, anh gần như không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Mọi việc đều do tổng lý thay anh liên hệ.

Ngày hai mươi hai, tổng lý gọi điện báo tối nay có bữa cơm gia đình ở nhà họ Phó.

Tôi phải tham dự.

Có lẽ…

sẽ là lần cuối cùng tôi đóng vai “vợ Phó Tùng”.

Tôi trở về biệt thự từ sớm thu dọn đồ đạc.

năm sống ở , cuối cùng hành lý tôi chỉ gói gọn hai vali nhỏ.

Tôi ngồi bệt xuống sàn, ôm đầu gối nhìn chúng thật lâu.

Khi mới , tôi từng mua rất nhiều thứ trang trí nhà .

đến một ngày, Phó Tùng nhàn nhạt nói tôi:

không phải nhà em.”

Từ đó trở đi, tôi không mua thêm bất cứ thứ gì nữa.

Bởi tôi biết sớm muộn cũng phải rời đi.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang lên phía sau.

Tôi quay đầu.

Phó Tùng đứng ngoài cửa.

Mười mấy ngày không gặp, anh là dáng vẻ điềm tĩnh lạnh nhạt ấy.

Ánh mắt anh dừng trên hai vali vài giây.

Sau đó thấp giọng hỏi:” Mẹ em phục thế nào rồi?”

“Rất .”

Tôi đáp.

ơn Phó tiên sinh đã sắp xếp chăm sóc mẹ tôi.”

Anh im lặng một chút rồi nói:

“Sau nay, tôi sẽ luật sư liên hệ em làm thủ tục kết thúc hợp đồng.”

Tôi gật đầu.

“ Vâng.”

Bữa cơm tối ấy diễn ra như thường lệ.

Mẹ Phó vui vẻ gắp thức ăn tôi, còn trách nhẹ Phó Tùng:

“ Con xem, năm nào cũng lấy cớ công tác.

Vợ chồng trẻ mà chẳng chịu ở cạnh nhau t.ử tế gì cả.”

Bà cười nhìn chúng tôi.

“Sinh nhật Thư Hân cuối tháng nhớ đừng quên đấy nhé?”

Phó Tùng đặt ly rượu xuống.

Gương mặt không biểu lộ xúc.

Anh chỉ đáp:

“Con nhớ rồi, mẹ.”

Sáng ngày hai mươi bảy, tôi và Phó Tùng cùng đến văn phòng luật hoàn tất thủ tục ly hôn.

Trời ấy âm u, mưa lất phất từ sáng sớm. tiếp tân đưa tài liệu chúng tôi ký tên,

cả quá trình diễn ra chưa đến hai mươi phút. Từ đầu đến cuối, không ai nói thêm ai một

câu dư thừa.

Tựa như suốt một năm qua chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi.

Ký xong, luật sư thu giấy tờ, mỉm cười khách sáo:

“Sau mươi ngày sẽ hoàn tất toàn bộ thủ tục pháp lý.”

Tôi gật đầu.

Phó Tùng đứng dậy trước. Anh mặc áo khoác đen , dáng cao lớn lạnh nhạt như mọi

khi. Từ lúc bước đến giờ, ánh mắt anh chưa từng dừng trên tôi quá lâu.

Tôi nghĩ như vậy cũng .

Giữa chúng tôi vốn nên kết thúc sạch sẽ như thế.

Không dây dưa, không lưu luyến.

Ra khỏi văn phòng luật, tổng lý đưa tôi một tập hồ sơ khác.

là thỏa thuận thanh toán Phó tổng.”

Tôi cúi đầu mở ra.

mươi triệu không phải con số nhỏ. vì liên quan đến hôn nhân hợp đồng nên việc khoản phải chia thành nhiều đợt tránh bị chú ý quá mức.

Tổng lý giải thích rất cẩn thận:

“Tiền sẽ lần lượt được tài khoản vòng tháng. Ngoài ra còn có hộ trước ở. Phó tổng nói có thể tiếp tục sử dụng thêm nửa năm, không cần vội đi.”

Ngón tay tôi siết tập giấy.

Một lúc sau mới nhỏ giọng:

“Không cần đâu.”

Tổng lý hơi sững .

Tôi cố gắng cười:

“Tôi sẽ dọn đi sớm.”

đàn ông trước mặt nhìn tôi vài giây, cuối cùng chỉ thở :

Thư Hân thật ra Phó tổng…”

đúng lúc ấy, điện thoại anh ta vang lên.

Sau khi nghe máy, sắc mặt tổng lý lập tức thay đổi.

“Được, tôi ngay.”

Anh ta cúp máy, quay sang tôi:

“Xin lỗi , công ty có việc gấp”.

Tôi lùi một bước:

“Không sao.”

xe đen nhanh ch.óng rời đi khỏi cổng văn phòng luật.

Tôi đứng một mình dưới mái hiên rất lâu.

Mưa bụi bị gió thổi xiên qua, lạnh đến tận xương.

lúc ấy tôi mới thật sự có giác

Tôi và Phó Tùng đã kết thúc rồi.

Lần là thật.

Tôi dọn khỏi hộ ngày sau.

Đồ đạc không nhiều hơn tôi tưởng.

Hai vali lúc rời đi, đến cuối cùng chỉ là hai vali.

Tôi đứng phòng khách trống rỗng lâu.

Ánh nắng mùa đông nhạt nhòa xuyên qua lớp kính sát đất, chiếu lên sofa màu xám nơi tôi từng ngủ quên vô số lần chờ Phó Tùng trở về.

bếp còn bộ ly thủy tinh anh dùng quen.

Trên ban công còn một chậu cây tôi mua lúc , giờ đã héo từ lâu.

Tôi vốn tưởng mình sẽ rất buồn.

thật kỳ lạ, đến lúc thật sự phải rời đi, giác lớn nhất là mệt mỏi.

Giống như một đã cố chống đỡ quá lâu, cuối cùng cũng có thể buông xuống.

Trước khi đóng cửa, tôi quay đầu nhìn hộ lần cuối.

Rồi nhẹ nhàng nói:

“ Tạm biệt.”

Không biết là nói nhà.

Hay là nói một năm hoang đường ấy.

Mẹ tôi xuất viện đầu tháng mười hai.

Sau ca phẫu thuật, sức khỏe bà phục rất . Bác sĩ dặn chỉ cần về nhà tĩnh dưỡng thêm một thời gian là không còn vấn đề gì lớn.

Ngày ra viện, bà còn trách tôi tiêu tiền quá nhiều thuê hộ lý phòng bệnh như vậy.

Tôi vừa thu dọn đồ vừa cười:

“ Sau con kiếm được nhiều tiền hơn nữa, còn muốn mẹ hưởng phúc .”

Mẹ nhìn tôi một lúc lâu, bỗng nhiên hỏi :

“Con và Tiểu Phó… xảy ra chuyện rồi đúng không?”

Động tác tay tôi khựng .

Từ sau khi ly hôn, tôi chưa từng nhắc đến Phó Tùng trước mặt mẹ.

Tôi tưởng mình giấu rất .

Thấy tôi im lặng, bà thở :

“Trước mỗi lần nhắc nó, mắt con đều sáng lên.

Bây giờ thì không còn nữa.”

Sống mũi tôi chợt cay xè.

cuối cùng cúi đầu cười: “ Bọn con không hợp thôi mẹ.”

Mẹ không hỏi thêm.

Bà chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi:

“Không sao cả.”

“ Sau mẹ ở bên con”.

Tôi quay mặt đi rất nhanh.

Sợ bà nhìn thấy mắt mình đỏ lên.

Tôi đưa mẹ về quê sau đó ngày.

Thành phố phía Nam đã bắt đầu đông, quê tôi còn ánh nắng rất dịu.

Ngày xuống xe, mẹ đứng trước cổng nhà cũ, nhìn hàng cây trước sân rất lâu rồi mới cười:

“ Cuối cùng cũng về rồi.”

Tôi giúp bà xách hành lý nhà.

Buổi tối ấy, lần đầu tiên sau rất lâu tôi ngủ một giấc thật yên ổn.

Không còn phải dè dặt nhìn sắc mặt ai.

Không cần lo lắng ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Cũng không phải sống nỗi bất an rằng bất cứ lúc nào mình cũng có thể bị thay thế.

Tôi nghĩ cuộc sống như vậy thật .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.