Huệ Tâm Nhân Sinh

Huệ Tâm Nhân Sinh

Hoàn thành
5 Chương
6

Giới thiệu truyện

Một buổi sớm, khi ta còn chưa tỉnh hẳn khỏi giấc mộng đêm qua, cả Hầu phủ đã bị chính tay ta và mẹ chồng dọn dẹp sạch sẽ, không sót lại một hạt bụi.

Không phải vì sắp có hỷ sự, mà bởi Định Viễn Hầu – cha chồng ta – hôm nay khải hoàn hồi phủ.

Ngài trở về trong tiếng vó ngựa rộn ràng, giáp trụ còn vương mùi m//áu và cát bụi sa trường.

Phía sau ngài, không chỉ có binh sĩ, mà còn có hai bóng người nữ.

Một phụ nhân phong vận hãy còn, dáng vẻ đoan trang, ánh mắt dịu dàng mà từng trải.

Một thiếu nữ tuổi vừa trăng tròn, làn da trắng như tuyết đầu mùa, gương mặt e ấp, đôi mắt trong veo.

Hai người họ đứng cạnh nhau, tựa như bóng với hình, dung mạo giống nhau đến bảy phần.

Ta đứng sau lưng mẹ chồng, khép nép cúi đầu.

Phu quân ta – Triệu Văn Tuân – đứng đối diện.

Ánh mắt chàng dán chặt vào thiếu nữ kia, không chớp, không rời, như thể cả đại sảnh này chỉ còn mỗi một mình nàng tồn tại.

Đại sảnh đông người mà im ắng đến ngột ngạt.

Không khí đặc quánh, nặng nề, giống như một tấm vải ướt đè lên lồng ngực, khiến người ta khó thở.

Cha chồng ta vẫn chưa cởi giáp, bàn tay thô ráp đặt hờ trên chuôi đao nơi thắt lưng.

Giọng ngài vang lên, khàn khàn, sắc lạnh, như lưỡi đao cào lên đá.

“Phu nhân, đây là Liễu Ân, sau này là bình thê trong phủ.”

Ngài đưa tay chỉ về phía phụ nhân lớn tuổi kia.

Mẹ chồng ta – chính thê của Định Viễn Hầu, tông phụ họ Triệu – nụ cười trên môi không hề run rẩy.

Ngược lại, bà còn tiến lên một bước, thân thiết cầm lấy tay Liễu Ân, vẻ mặt đầy hoan hỉ.

“Muội muội đường xa vất vả rồi.”

Nếp nhăn nơi đuôi mắt bà giãn ra, từng đường đều vừa vặn, khéo léo, như thể đã luyện tập vô số lần trước gương.

Đó là nụ cười của người đàn bà đã quen đứng giữa gió sương quyền thế.

Cha chồng ta rất vừa lòng.

Ngài chuyển ánh mắt sang con trai mình.

“Văn Tuân, đây là Niệm Sơ, con gái của Liễu Ân. Sẽ là thê tử của ngươi.”

Gương mặt Triệu Văn Tuân lập tức đỏ ửng.

Không phải vì xấu hổ, mà là vì hân hoan không giấu nổi.

Chàng mở miệng, chữ “tạ” gần như bật ra, rồi lại vội vàng nuốt xuống, chỉ gật đầu thật mạnh.

Không ai nhìn ta.

Ta đứng đó, như một hoa văn chạm khắc trên cột trụ đại đường – có cũng như không, tồn tại chỉ để lấp đầy khoảng trống.