Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Những tiếng nức nở vụn vặt anh nuốt chửng vào bụng.”
Rất nóng.
Nóng mức khiến lòng người sôi sục, nhau chìm đắm.
4
Tôi dọn về căn nhà riêng của mình.
Những năm nay được nuôi chiều mức quý tộc .
Đã luyện ra cái thói quen nhận giường, kết quả là mất ngủ cả đêm.
quay lại công ty, vặn chạm mặt Cố Dịch Niên.
Tôi khách sáo, xa cách gật đầu chào.
Cố Dịch Niên khẽ cau mày.
“ Niên!”
Hứa Kiều Kiều chạy lon ton tới, đứng chen vào giữa hai chúng tôi.
“Chào cô nhé, tôi là vị hôn thê của Niên.”
Tôi gật đầu, đáp lại một câu:
“Chào cô.”
Nghe thấy của tôi, sắc mặt cô có chút biến đổi.
Tôi không hàn huyên thêm, đi thẳng vào thang máy.
“Tiểu Noãn đúng không?”
Hứa Kiều Kiều đuổi theo, Cố Dịch Niên bám sát .
“Thường nghe Niên nhắc về cô, năng lực rất xuất sắc.”
“Tuy nhiên, phụ nữ vẫn không nên thường xuyên lộ diện, tụ tập cánh đàn ông thì không hay lắm.
Đi mua sắm chị em, đẹp cho tâm hồn thư thái thoải mái hơn.
Mấy vất vả cứ đàn ông là được .”
“Anh đúng không?
Niên.”
Cố Dịch Niên xoa tóc cô , dịu dàng cực điểm:
“Anh dám không đúng sao?”
Đối mặt với sự khiêu khích của Hứa Kiều Kiều, tôi không hề có phản ứng .
Có lẽ cô đã nhận ra tôi, nên vội vàng khoe khoang tình cảm mặt tôi khẳng định chủ quyền với Cố Dịch Niên.
“Ở công ty, xin hãy gọi tôi là ‘Sếp Hướng’, nếu không biết thì phòng nhân sự sắp xếp đào tạo cho cô, bao ăn bao ở.”
Tôi không thèm quan tâm phản ứng của người nữa, phủi phủi chỗ áo Hứa Kiều Kiều chạm vào.
Tuy nhiên, phản ứng của tôi lại chọc giận Cố Dịch Niên.
đuổi Hứa Kiều Kiều đi, anh đi thẳng vào văn phòng của tôi.
Tôi cau mày không hài lòng:
“Sếp Cố, gõ là phép lịch sự cơ bản.”
Sáu chữ cuối, tôi nhấn cực nặng.
Lời của Hứa Kiều Kiều, tôi trả lại toàn bộ cho anh.
Anh nhếch môi cúi người, vây hãm tôi giữa hai cánh tay và ghế sofa.
“Đêm qua là em chủ động mở mà.”
Ánh anh lướt qua vạt váy của tôi, đầy ẩn .
“Chát!”
Tôi không ngần ngại vung tay tát anh một cái.
Khuôn mặt trắng trẻo của anh lập tức in hằn dấu ngón tay đỏ tươi.
Cố Dịch Niên l/iếm hàm, bật cười, đứng dậy ngồi đối diện tôi.
“Căn biệt thự ở Tây thành phố tôi đã cho người sang tên cho em , mảnh đất em tới đây sắp được phê duyệt.”
Cố Dịch Niên nửa nhắm nửa mở , thần sắc bình thản.
“Chia tay trong êm đẹp đi.”
Anh luôn có đ.á.n.h trúng vào nỗi đau của tôi một cách chính xác.
C/on d/ao là tôi đưa cho anh.
Cuối tất cả đều cắm sâu vào cơ tôi.
Lúc này anh cao cao tại thượng, giống hệt những người cha dượng của tôi.
Một mặt yêu, một mặt dùng tiền mua đứt tình yêu.
Trò chơi tình nhân cảm giác tươi mới dâng trào được mỹ hóa dưới danh nghĩa tình yêu.
Hứa Kiều Kiều xách hộp cơm chạy tới, vặn chứng kiến cảnh tôi hất nước vào người Cố Dịch Niên.
Cô hét lao vào, tát tôi một cái.
Tôi chưa bao giờ có thói quen chịu thiệt.
Cái thiệt duy nhất có lẽ là vấp ngã vào tay Cố Dịch Niên một lần.
Bàn tay đang giơ của tôi khựng lại giữa không trung, Cố Dịch Niên nắm c.h.ặ.t.
Anh chắn mặt Hứa Kiều Kiều, tức giận:
“Hướng Noãn!
Đây không là chỗ em phát điên!”
Tôi nhấc bàn tay lại, tát thẳng vào mặt anh một cú thật mạnh.
Nhìn dấu ngón tay đối xứng trên mặt Cố Dịch Niên, tâm trạng tôi bỗng chốc sảng khoái.
“Không có Niên, một người phụ nữ như cô có leo được vị trí ngày hôm nay sao?”
Hứa Kiều Kiều tiến đòi lại công bằng cho Cố Dịch Niên.
“Cô đuổi .”
“Dựa vào cái !”
Hứa Kiều Kiều ngẩng cao đầu, cố cho mình trông có vẻ khí thế.
“Dựa vào tôi nắm giữ 30% cổ phần, dựa vào cô xông vào văn phòng tôi chưa được phép và hành hung lãnh đạo cấp cao của công ty.”
Hứa Kiều Kiều hoảng hốt, ánh có chút né tránh, thấy Cố Dịch Niên không tiếng quở trách, cô lại tiếp tục không kiêng nể mà thách thức lòng tự trọng của tôi.
“ Niên mới là cổ đông lớn nhất, tôi là vị hôn thê của anh ấy.”
“Cô là cái thá chứ?
Người cút đi là cô mới đúng!”
văn phòng đã có một nhóm người vây quanh.
Cố Dịch Niên không , ngầm thừa nhận hành vi của cô , chỗ dựa cho cô .
Cuộc tranh chấp này không cần thiết tiếp tục nữa.
“Được, giải tán thôi.”
“Cổ phần trong tay tôi sẽ bán lại cho anh theo giá thị trường.”
“Cố Dịch Niên, tôi đã nhân chí nghĩa tận .”
Cố Dịch Niên vốn im lặng, tôi đưa ra bản thỏa thuận, gương mặt lạnh lùng của anh lộ ra vài phần rạn nứt.
Có lẽ anh không ngờ tôi đã soạn sẵn thỏa thuận, chuẩn rời đi.
Hứa Kiều Kiều mỉm cười đắc , kẻ được yêu thương quả nhiên chẳng sợ .
“Ai đã báo cảnh sát?”
Tôi ôm mặt bước , giữa chừng lảo đảo một cái.
“Các anh cảnh sát, tôi đ.á.n.h.”
“Bây giờ tôi thấy ch.óng mặt, hoa , rất muốn nôn.”
5
giám định thương tích tại bệnh viện, kết quả là chấn động não nhẹ.
Nếu tôi từ chối hòa giải, Hứa Kiều Kiều ít nhất tạm giam vài ngày.
Cố Dịch Niên nở nụ cười ẩn , dáng vẻ như đã thấu tỏ trò lừa bịp của tôi.
Hứa Kiều Kiều cuối hoảng sợ, lo lắng níu lấy vạt áo Cố Dịch Niên.
“ Niên, em không muốn ở lại đây qua đêm đâu, em sợ lắm.”
Cố Dịch Niên nhẹ nhàng dỗ dành cô đừng sợ, tất cả đã có anh lo.
Sức mạnh của đồng tiền tung ra, tôi không là loại người không biết điều.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Cố Dịch Niên kéo tuột tôi vào chỗ tối.
“Vì tiền, em thật sự không cần diện nữa .”
Tôi nắm lấy cà vạt của anh, kéo mạnh một cái.
Anh buộc cúi đầu nhìn thẳng vào tôi.
“Giẫm đạp mặt tôi nâng đỡ người mới, anh nên lường hậu quả.”
Cố Dịch Niên không giận mà cười, đưa tay đỡ lấy eo tôi kéo sát vào người anh.
“Em bớt cái tính khí đó đi, người đàn ông nào mà chịu nổi em.”
Tôi chán ghét đẩy anh ra, đi về bãi đậu xe.
Cố Dịch Niên đi theo lưng tôi, không nặng không nhẹ truyền :
“Em biết mẹ anh đấy, hai năm nay sức khỏe bà không được tốt, Hứa Kiều Kiều vặn hợp bà.”
Tôi không thèm , mở xe nhưng Cố Dịch Niên đưa tay chặn lại.
“Hướng Noãn, ngoài hôn nhân ra, cái anh có cho em.”
“Cút!”
Tôi dùng lực đóng sầm xe, phóng đi mất.
Qua gương chiếu hậu, anh đứng ngược sáng, tay đút túi quần, không nhìn rõ biểu cảm.
Ánh đèn đường kéo dài chiếc bóng cô độc của anh.
6
Trong nhà vệ sinh bệnh viện, tôi xoay vòng móc họng.
Tuy đã ghê tởm được Cố Dịch Niên và Hứa Kiều Kiều, nhưng tôi chẳng dễ chịu , về nhà là lăn ra ngủ thiếp đi.
tỉnh dậy vào ngày hôm , tôi nhận được điện thoại của mẹ.
“Tiểu Noãn, lâu con không về nhà ăn cơm.”
Tôi xem ngày tháng đồng .