Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Là Hoàng thượng.

Ngài vẫn luôn lạnh lùng quan sát, mãi đến lúc này, chậm rãi mở miệng.

Trong giọng của ngài, không nghe ra vui buồn.

Nhưng mang theo sự lạnh lẽo khiến người ta sợ.

Lão phu toàn thân run rẩy, chén rượu “loảng xoảng” rơi xuống đất.

Bà “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, sợ đến hồn xiêu phách lạc.

“Hoàng thượng tha mạng! Cáo phụ không dám! Thần phụ là… là…”

Bà ăn lộn xộn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cố cũng lập tức rời ghế, quỳ xuống bên cạnh bà.

“Xin Hoàng thượng bớt giận, mẫu là mượn rượu thất thái, tuyệt đối không có bất kính cung yến!”

Ánh mắt Hoàng thượng, dời khỏi hai mẹ con họ.

Rơi vào trên người ta.

Đó là một đôi mắt thâm thúy như biển , thấu hiểu mọi sự thông thái.

“Thẩm có nữ nhi, trong lòng có non núi, không đánh mất chí vươn tới mây xanh.”

“Trẫm cảm thấy rất an ủi.”

Ngài nhìn ta, chậm rãi .

“Ban .”

“Đồ vật do Chức Các thêu ra, nay được đồ ngự dụng trong cung.”

thêm trăm lượng vàng ròng, trăm súc gấm vóc.”

“Thẩm Tri , có nguyện, nữ quan trong cung, chưởng quản Thượng cục không?”

Lời của Hoàng thượng, giống như tiếng sấm hoàng, nổ vang khắp đại điện.

Thượng cục.

Là một trong Tứ cục quản lý các sự vụ thủ , thêu thùa, dệt nhuộm trong cung.

Nữ quan chưởng sự, tuy không có phẩm giai, nhưng có thực quyền.

trí vô số nữ tử trong cung, thậm chí là quý nữ thế , nằm mơ cũng thèm khát.

Hoàng thượng, vậy muốn giao trí này, ta?

Một người vợ hạ đường vừa hòa ly?

Đây không còn là ban nữa.

Đây là sự cất nhắc phá cách, là ân sủng tày trời!

Ta ngạc ngẩng , chạm phải đôi mắt thẳm không lường được của Hoàng thượng.

Ta nhìn thấy sự tán trong mắt ngài, cũng nhìn thấy sự… toan tính trong mắt ngài.

Ngài đang ta.

ta gõ nhịp răn đe Định Bắc Hầu phủ.

ta cân bằng thế lực trong triều.

ta cáo người trong thiên hạ, ngài tư cách là một bậc quân vương, biết quý trọng tài, trọng dụng tài, không câu nệ khuôn mẫu.

Đây là một con dao hai lưỡi.

Nhận rồi, từ nay về sau ta sẽ bị trói buộc hoàng , trở thành một quân cờ thân bất do kỷ trong ván cờ.

Không nhận, chính là kháng bất tuân, gạt bỏ tốt của đế vương.

Trong tim ta, nháy mắt xoay chuyển ngàn vạn vòng.

Thụy Dương chúa cũng căng thẳng nhìn ta, khẽ lắc ta.

Nàng không hy vọng ta bước vào vũng bùn hơn chốn cung đình này.

Ta nhìn thấy Cố , ngài ngẩng , khó tin nhìn ta.

Trong mắt ngài, là sự chấn động và… hoảng sợ còn sắc hơn cả lúc vừa bị Hoàng thượng trách mắng.

Ngài sợ rồi.

Ngài sợ ta thật sự nhận lấy ân sủng ngập trời này.

Sợ từ nay về sau ta, đứng ở một đỉnh cao ngài không bao giờ tới được, không bao giờ kiểm soát được nữa.

Ta nhìn nỗi sợ hãi trong mắt ngài, trong lòng bỗng dâng một tia khoái kỳ lạ.

Ta chậm rãi đứng , hướng về phía đế hậu ở trí chủ tọa, khom người vái lạy.

“Đa tạ Hoàng thượng hậu ái.”

Giọng ta, không lớn, nhưng truyền đi rõ ràng khắp điện Tư .

là, nữ tài hèn học ít, tính tình tản mạn, e rằng khó đảm đương được trọng trách này.”

“Hơn nữa, Chức Các vừa khai trương, còn một đám tỷ muội đang chờ nữ nuôi sống đình.”

“Ân điển của Hoàng thượng, nữ xin ghi nhận trong lòng.”

“Nhưng trí chưởng sự Thượng cục, mong Hoàng thượng chọn người hiền tài khác.”

Ta từ chối rồi.

Trước mặt tất cả mọi người, từ chối sự phú quý ngập trời này.

Trong đại điện, tĩnh lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều ánh mắt nhìn một kẻ điên nhìn ta.

Ngay cả Hoàng thượng, cũng sửng sốt.

Ngài có lẽ chưa từng nghĩ, sẽ có người từ chối cành ô liu do đích thân ngài đưa ra.

Ta tiếp tục :

“Tuy nhiên, nếu Hoàng thượng coi trọng tay nghề của nữ, Chức Các nguyện cung cấp miễn phí đồ thêu ngự dụng trong cung trong vòng một năm.”

“Cũng coi như, là nữ vì Hoàng thượng phân ưu, dốc sức vì nước.”

Ta lời giọt nước không lọt.

Vừa từ chối chức , vừa Hoàng thượng thể diện.

Vừa bày tỏ thái độ của ta, vừa dâng sự trung thành của ta.

Ta không muốn cành dây leo bám víu vào hoàng quyền.

Ta muốn cái cây, có thể tự mình chống trời đạp đất.

Hoàng thượng nhìn ta, nhìn rất lâu rất lâu.

Sự ngạc trong mắt ngài, dần dần biến thành sự tán sắc hơn.

“Được.”

Ngài chậm rãi gật , vậy bật cười.

“Tốt một câu ‘dốc sức vì nước’.”

“Trẫm, chuẩn tấu.”

“Thẩm Tri , rất tốt.”

, không Trẫm thất vọng, cũng không phụ thân thất vọng.”

Ngài không truy cứu nữa.

Một trận sóng gió đủ dấy giông tố hoàng, cứ như vậy, bị ta lấy yếu thắng mạnh, mượn lực hóa giải hóa giải.

Lão phu mềm nhũn trên mặt đất, được hạ đỡ lấy, không hoàn toàn ngất xỉu.

Cố quỳ ở đó, tấm lưng thẳng tắp, trong khoảnh khắc này, dường như đổ sụp xuống.

Ngài nhìn ta, trong ánh mắt, hoàn toàn là sự xa lạ.

Như thể bắt từ giây phút này, thực sự quen biết ta.

Buổi tiệc kết thúc.

Ta đi theo Thụy Dương chúa, bước ra khỏi điện Tư .

Trên cung đạo, gió đêm thanh lãnh.

Thổi tung vạt váy của ta, cũng thổi tan chút u uất cuối cùng trong lòng ta.

“Tri , hôm nay, thật sự khiến bản cung phải lau mắt nhìn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.