Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g6VIVD5H2

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ba ngày trước họ còn quen nhau.
Vậy mà Hạ Nam Châu lại hiểu cô đến vậy.
Cô giác quan tâm.
Cô nắm lấy tay áo anh.
Hạ Nam Châu khẽ cười, hơi nâng mắt.
mắt sau lớp kính nhìn thẳng vào cô.
Anh khẽ nói:
“Muốn biết?”
Ôn Hạ mím môi.
Không trả lời, nhưng thái độ đã rất rõ.
Hạ Nam Châu cười lực.
Anh xuống gần cô.
Nắm lấy tay cô.
Ôn Hạ giật mình.
Khoảng cách giữa họ đột nhiên gần vô hạn.
Hạ Nam Châu nói bên tai cô.
Hơi thở ấm áp gần như phả vào vành tai.
“Về nhà gọi số này.”
“Cô sẽ biết.”
________________________________________
Chương 16
Tim Ôn Hạ đập mạnh.
Cô theo bản năng muốn đẩy Hạ Nam Châu ra.
Nhưng anh đã thẳng dậy.
“Chú Ôn họ đang đợi cô ở phía bên kia.”
Ôn Hạ nóng bừng.
Cô nhìn mắt đầy ý cười của anh, trong lòng vừa xấu hổ vừa giận, quay người đi về phía khác.
Đi được mấy chục bước cô mới bình tĩnh lại.
đầu xuống.
Mới phát hiện trong tay mình có thêm một tấm danh thiếp.
Trên danh thiếp chỉ có một số điện thoại.
Số của Hạ Nam Châu sao?
Ôn Hạ quay đầu.
Hạ Nam Châu tại chỗ.
Bóng dáng cao lớn, cô độc, như hòa vào màn đêm.
mắt anh dõi theo cô.
Thấy cô quay lại, anh cong môi cười rồi giơ điện thoại lên.
Ôn Hạ siết chặt tay.
Cô cực kỳ ghét vẻ tự tin quá mức của Hạ Nam Châu.
Anh nghĩ cô sẽ gọi cho anh sao?
Ôn Hạ cười .
Thuận tay ném danh thiếp xuống đất.
Đi đến góc khuất.
Đến khi Hạ Nam Châu không còn nhìn thấy cô , cô vài phút.
Nghe thấy xe anh rời đi.
Cô mới bước ra khỏi góc.
trước tấm danh thiếp.
Cô đầu nhìn số điện thoại.
Thật sự cảm thấy mình điên rồi.
Ôn Hạ do dự rất lâu.
Cuối cùng xuống nhặt tấm danh thiếp lên.
Vừa nhặt lên, điện thoại cô liền được tin .
Số gửi đến trùng hệt số trên danh thiếp.
Là số của Hạ Nam Châu.
Tin gửi một bức ảnh.
Trong ảnh chính là cảnh cô đang xuống nhặt danh thiếp.
Ôn Hạ lập ngẩng đầu.
Nhìn theo góc chụp.
Chiếc xe đáng lẽ đã rời đi đang đậu ở chỗ khác.
Qua một sông đêm.
Trong ghế lái, Hạ Nam Châu đang cười nhìn cô.
Đôi mắt cong lên.
nước đêm lấp lánh.
Đây là lần đầu tiên Ôn Hạ thấy anh cười không phải kiểu xã giao.
Niềm vui xuất phát bên trong.
Nụ cười lan khóe mắt đến chân mày.
Dịu dàng mà rực rỡ.
Tim Ôn Hạ đập nhanh không kiểm soát.
Sự bực bội vì bị trêu chọc ban nãy dường như cũng tan biến theo nụ cười đó.
Cô nhìn tấm danh thiếp trong tay.
Không nhịn được cũng bật cười.
“Giống như đồ ngốc vậy.”
Gió đêm cuốn đi lời cô nói.
Không biết là nói Hạ Nam Châu.
Hay là nói chính mình.
Về đến nhà.
Ôn Hạ lưu số điện thoại đó vào máy.
Sau đó kẹp hai tấm danh thiếp có tên Hạ Nam Châu vào cùng một cuốn sách.
Chuyện của Diệp Trì Trú, Hạ Nam Châu chỉ nói sơ ba mẹ Lục.
Chỉ nói đó là một người bạn trai cũ dây dưa không dứt.
Vì chuyện này, Ôn Hạ có ấn tượng tốt hơn anh một chút.
sao giữa cô và Hạ Nam Châu chỉ là quan hệ giao dịch.
Cô không muốn nói hết mọi chuyện.
Mà Hạ Nam Châu dường như cũng không quan tâm quá khứ của cô.
Ngày đính hôn đã chọn xong.
Lễ phục cũng chọn xong.
Mọi chuyện dường như tiến hành rất trật tự.
Tin của Diệp Trì Trú gửi cho cô dừng.
Ban đầu là xin lỗi.
Sau đó lại nói cô làm quá.
Giữa những dòng chữ đều lộ ra sự mất kiên nhẫn.
Anh luôn là người như vậy.
Thời gian tự kiểm điểm bản thân vĩnh viễn ngắn hơn thời gian trách người khác.
Người duy nhất thật sự được sự thiên vị của anh.
Có lẽ chỉ có Lục Vi.
Ôn Hạ đọc những tin đó.
Nhưng trả lời.
Cho đến một ngày.
Cô được một bức ảnh Diệp Trì Trú gửi tới.
Trong ảnh là cảnh bên trong phòng đấu quyền.
Ôn Hạ lập đến đấu trường.
Vừa bước vào cửa đã bị reo hò dâng trào làm giật mình.
viên ra cô đến tìm Hạ Nam Châu nên dẫn cô lên phòng riêng tầng hai.
Ôn Hạ tiện hỏi chuyện gì xảy ra.
viên nói:
“Có người đến phá quán. Ở phòng riêng trên lầu.”
Mỗi đấu trường đều có vài võ sĩ chủ lực.
Phần lớn khán giả đến xem họ.
Những người này cũng không phải ngày nào cũng thi đấu.
lên sàn, theo quy tắc ngầm của đấu trường, họ cũng sẽ dừng đúng lúc.
Nhưng người phá quán hôm nay lại không theo quy tắc.
Anh ta tìm mấy chục người.
Luân phiên đánh.
Ôn Hạ không cần đoán cũng biết người phá quán là .
Cô đẩy cửa bước vào.
Thấy Hạ Nam Châu đang trước lớp kính một chiều, nhìn xuống trận đấu.
Còn Diệp Trì Trú ngồi trên sofa.
Vừa thấy cô, anh liền cười.
“Tôi còn tưởng em không thấy tin chứ.”
________________________________________
Chương 17
Ôn Hạ mím môi.
Không ý đến anh.
Mà nhìn sang Hạ Nam Châu.
Hạ Nam Châu mỉm cười bình thản cô.
Ôn Hạ giác thấy có chút áy náy.
sao chuyện này cũng vì cô mà ra.
Cô hít sâu.
“Diệp Trì Trú, anh làm vậy thật sự rất trẻ .”
Không có được thì ép những người bên cạnh cô.
Thật sự rất vô nghĩa.
“Đưa người của anh đi.”
Diệp Trì Trú nói:
“Đấu trường có quy định không được thi đấu sao?”
“Thi đấu bình thường thì hoan nghênh.” Ôn Hạ nói.
“Nhưng anh rõ ràng không bình thường.”
“Tôi không bình thường?” Diệp Trì Trú cười .
Anh nhìn sang Hạ Nam Châu.
“Còn hắn thì bình thường?”
Ôn Hạ nhìn Hạ Nam Châu.
Hôm nay anh đặc biệt yên .
Khóe môi mang nụ cười nhạt.
mắt nhìn cô rất thu hút.
Cô nhíu mày.
“Vậy anh muốn thế nào?”
“Không muốn gì.” Diệp Trì Trú nói.
“Thi một trận.”
“Hôm nay tôi thì em là của tôi.”
“Hắn thì tôi buông tay.”
Anh sống trong thế giới thi đấu quá lâu.
Luôn cho rằng thua có thể quyết định tất cả.
Nhưng Ôn Hạ không phải phần thưởng.
Cô là người.
Có suy nghĩ riêng.
Diệp Trì Trú quan tâm.
Ôn Hạ bắt đầu giận.
Cô định chối.
Nhưng Hạ Nam Châu đã nói trước.
“Cô ấy không phải vật cược.”
Ôn Hạ sững lại.
Hạ Nam Châu bước đến trước cô.
Nhẹ nhàng nắm tay cô.
Rất lịch thiệp nói:
“ cứ thứ gì trong đấu trường đều có thể làm tiền cược.”
“Chỉ riêng cô ấy là không.”
Anh dịu dàng nhìn cô.
Ôn Hạ ngẩn ra.
Tim cô hơi nóng lên.
mắt Diệp Trì Trú rơi xuống tay họ đang nắm.
Anh nheo mắt.
“Cái gì cũng được?”
Anh cười.
“Được thôi.”
“Cược tay hắn.”
Ôn Hạ mím chặt môi.
“Diệp Trì Trú anh điên rồi sao?”
Diệp Trì Trú nhướn mày.
“Em sợ à?”
“Sợ tay hắn bị chặt hay tay tôi?”
Ôn Hạ nhíu mày.
Cô biết nói anh cũng vô ích.
Cô nhìn Hạ Nam Châu muốn anh chối.
Nhưng Hạ Nam Châu nói:
“Được.”
Ôn Hạ trợn mắt.
Hạ Nam Châu bóp nhẹ tay cô.
“Bắt đầu đi.”
Giọng anh chắc chắn.
Diệp Trì Trú cũng không giống đang đùa.
Ôn Hạ biết mình không thể ngăn.
Chỉ có thể lo lắng trước kính nhìn xuống sàn đấu.
Trước khi cô đến.
Bên Hạ Nam Châu đã thua hai trận.
Bên kia thua trận nào.
Trận này chính là trận quyết định.
Nếu Diệp Trì Trú thêm một trận.
Hạ Nam Châu sẽ thua.
Mà võ sĩ bên này rõ ràng đã kiệt sức.
Diệp Trì Trú hỏi:
“Lo lắng à?”
Ôn Hạ không muốn nhìn anh.
Chỉ quay lại nhìn Hạ Nam Châu.
Cô định bảo anh rút cược.
Đột nhiên bên dưới vang lên hét.
Ôn Hạ vội nhìn xuống.
Võ sĩ vừa nãy còn yếu ớt bỗng bùng nổ.
Một đòn KO đối thủ.
Ngay sau đó trận tiếp theo bắt đầu.
Không giống những trận giằng co trước.
Trận này kết thúc cực nhanh.
là bên Hạ Nam Châu .
Tốc độ và sức mạnh hoàn toàn không giống trước.
Ôn Hạ quay đầu nhìn Hạ Nam Châu.
Nụ cười trên môi anh không hề thay đổi.
Như thể mọi thứ đã nằm trong dự liệu.
Trái tim cô lập bình tĩnh lại.
Biểu cảm đó cô thấy nhiều lần.
Đó là biểu cảm của người đang giăng bẫy.
Nhìn mồi tự chui vào.
Niềm vui và hưng phấn như mèo vờn chuột.
Ngay lúc Diệp Trì Trú bước vào.
Anh đã rơi vào bẫy.
Sắc Diệp Trì Trú đã đen lại.
Đến khi trận cuối kết thúc.
Bên Hạ Nam Châu hoàn toàn .
anh càng trầm xuống.
“Anh chơi tôi!”
“Đấu trường không bao thiếu cao thủ.”
Hạ Nam Châu nói.
“Chỉ là đôi khi phải giấu đi.”
“ đổi lấy thu hoạch lớn hơn.”
Anh nhìn Diệp Trì Trú.
Sau lớp kính.
Đôi mắt anh mang nụ cười.
Nhưng giống như một tấm lưới dày đặc.
Hoặc một trăn.
vòng vòng siết chặt mồi.
anh không nhìn Ôn Hạ.
Cô cảm thấy ngột ngạt đến nghẹt thở.
Cô nghe Hạ Nam Châu nói:
“Vậy thì, anh Diệp.”
“Anh muốn giữ lại tay này như thế nào?”
Chương 18
Diệp Trì Trú nhìn Ôn Hạ một cái, lại nhìn Hạ Nam Châu, sắc tái xanh.
Đối một tay đua, đôi tay gần như chính là mạng sống.
Trong khoảnh khắc, anh có chút hối hận vì sự bốc đồng của mình — kịp điều tra rõ đối phương đã vội vàng đặt cược.
Nhưng anh cũng không làm được chuyện lật lọng.
“Đã cược thì phải chịu thua. Không có gì là không dám cược, tùy anh xử lý.”
Hạ Nam Châu khẽ vẫy tay.
Một viên phục vụ bước tới.
Ôn Hạ nhíu mày. Cô không muốn chuyện này bị làm lớn, vừa định lên ngăn lại.
Thì nghe viên nói:
“Anh Diệp, tôi tiễn anh ra ngoài.”
Diệp Trì Trú nhíu mày: “Sao? Nghĩ tôi không dám?”
“Anh hiểu nhầm rồi.” viên mỉm cười. “Chỗ chúng tôi là nơi hợp pháp, chỉ tổ chức thi đấu quyền anh, không đánh bạc.”
“Vì vậy tiền cược của anh không có hiệu lực. Trò chơi trẻ như vậy, lần sau đừng chơi .”
Diệp Trì Trú mím chặt môi rồi quay người bước ra.
Hạ Nam Châu nhàn nhạt nói:
“Anh quên mang theo vài thứ.”
Anh gõ nhẹ ngón tay lên tập tài liệu trên .
Ôn Hạ nhìn qua, trên đó toàn là thông tin điều tra về Hạ Nam Châu.
Hạ Nam Châu nói:
“Nếu muốn điều tra tôi thì cần cố gắng thêm một chút.”
“ sao…”
“Những gì anh nhìn thấy chỉ là những thứ tôi muốn anh nhìn thấy.”
Diệp Trì Trú ở cửa một lát rồi bước ra ngoài.
Ôn Hạ trước cửa kính sát đất, nhìn anh băng qua đám đông rời đi trong cơn giận.
Diệp Trì Trú nổi khi còn trẻ, là tay đua F1 trẻ nhất.
Đi đến đâu cũng được vây quanh.
chịu thiệt như vậy.
Cô quay đầu nhìn Hạ Nam Châu:
“Anh cố ý anh ta nghĩ mình sắp , rồi gọi tôi tới chỉ xem vở kịch này?”
Hạ Nam Châu nói:
“Có vẻ cô không thích.”
“Đương nhiên.” Ôn Hạ đáp. “Anh coi tôi là quân cờ, còn hỏi tôi có thích không sao?”
Ôn Hạ cảm thấy rất khó chịu.
Cô quay người định đi.
Nhưng Hạ Nam Châu nắm lấy cổ tay cô.
Cô lùng quay lại.
Thấy anh thoáng ngẩn ra, có chút khó hiểu.
“Tôi nghĩ mình đang giúp cô giải quyết rắc rối này. Cô lại cho rằng tôi đang lợi dụng cô sao?”
“Nếu anh làm vậy chỉ khiến anh ta phản ứng ngược và càng dây dưa hơn.”
Ôn Hạ quá hiểu Diệp Trì Trú.
Nếu cứ mặc kệ không phản hồi, chờ đến khi mùa giải F1 mới bắt đầu, anh ta tự khắc sẽ nguôi.
Nhưng bây khiến anh ta cảm thấy không cam lòng, anh ta nhất định sẽ quay lại.
Cô chỉ thấy đầu đau nhức.
Lời nói cũng trở nên khó nghe.
“Chuyện giữa tôi và anh ta anh hiểu được bao nhiêu?”
“Tôi không cần anh giúp, cũng không muốn anh xen vào.”
“Anh có thể sau này đừng xen vào chuyện của tôi được không?”
“Anh nghĩ anh là ?”
“Anh là ?” Hạ Nam Châu lặp lại câu đó.
Rồi lùng cười.
Anh buông tay cô ra, lùi lại một bước.
“Tôi dĩ nhiên chẳng là cả.”
“Nếu cô muốn quay lại đau lòng vì Diệp Trì Trú thì tôi cũng không có lập trường ngăn cô.”
“Bây cô có thể đi.”
Ngón tay anh đặt trên siết chặt đến trắng bệch.
Cả người toát ra khí .
Đây là lần đầu Ôn Hạ thấy anh nổi giận.
Cô sững lại.
“Ý tôi không phải vậy.”
Hạ Nam Châu mắt.
“Tiễn khách.”
Ôn Hạ im một lúc.
Cô không muốn Hạ Nam Châu giận.
Nhưng nghĩ mãi cũng không biết phải nói gì.
Cô thậm chí còn không biết vì sao anh đột nhiên nổi giận.
viên bước đến bên cô.
“Cô Ôn, tôi tiễn cô ra ngoài.”
Ôn Hạ do dự một lát rồi rời đi.
Cửa đóng lại.
Hạ Nam Châu nhìn về phía cửa.
Anh tháo kính xuống, day trán.
Thật sự điên rồi…
Sau ngày đó, mấy ngày liền Ôn Hạ không gặp lại Hạ Nam Châu.
Nghĩ lại chuyện hôm đó, Diệp Trì Trú gây chuyện Hạ Nam Châu là vì cô.
Ngày đó cô rất bực bội.
Nhưng nói cho cùng, cô không có lý do trút giận lên Hạ Nam Châu.
Chuyện này đối anh hoàn toàn là tai bay vạ gió.
Cô thở dài.
Nhìn ngày trên điện thoại.
Chỉ còn vài ngày là đến lễ đính hôn.
Cuối cùng cô quyết định chủ động gọi cho Hạ Nam Châu xin lỗi.
Cô tìm tờ giấy ghi số điện thoại của anh.
Gọi đi.
Chuông reo vài lần thì được bắt máy.
Hạ Nam Châu không nói gì.
Trong không khí yên tĩnh, tim Ôn Hạ bỗng đập nhanh.
Cô nhất thời không biết mở lời thế nào.
Đang chuẩn bị nói.
Thì nghe đầu dây bên kia nói:
“Xin lỗi.”
________________________________________
Chương 19
Ôn Hạ ngẩn người.
Bên kia điện thoại, giọng nói trầm thấp dịu dàng của Hạ Nam Châu vang lên qua sóng điện.
“Hôm đó là lỗi của tôi. Xin lỗi.”
Cô không ngờ Hạ Nam Châu lại chủ động xin lỗi.
Người như anh luôn mang dáng vẻ của người ở vị trí cao.
Vậy mà cũng có lúc đầu?
Cô bật cười.
Không khỏi tưởng tượng lúc này anh đang ở đầu dây bên kia biểu cảm thế nào.
Tựa trên sofa, xoa trán.
Hay ngồi trước làm việc, lực mà khó xử.
Nói thật lúc này Ôn Hạ không còn giận.
có giận cũng không giận nổi.
Cô cố tỏ ra lùng hỏi:
“Anh sai ở đâu?”
Hạ Nam Châu im một lúc.
Cuối cùng nói:
“Không nên lợi dụng cô.”
thật ra cũng không hẳn là lợi dụng.
Ôn Hạ gật đầu.
Hiếm khi thấy Hạ Nam Châu chịu xuống nước.
“Còn gì ?”
“Không nên giấu cô.”
“Còn ?”
Bên kia lại im .
Một lúc lâu sau mới nghe Hạ Nam Châu cười lực.
“Không nên nghe điện thoại của cô, cô có cơ hội được nước lấn tới.”
Ôn Hạ bĩu môi.
“Hôm đó tôi cũng nói quá đáng. Huề nhau.”
Hạ Nam Châu “ừm” một .
Rồi im .
Không khí yên tĩnh chảy trong cuộc gọi.
Không nói gì.
Nhưng cũng không cúp máy.
Thật kỳ lạ.
Nếu là người khác im lâu như vậy, Ôn Hạ sẽ thấy khó chịu và ngượng.
Nhưng lúc này nghe hơi thở nhẹ nhàng đầu dây bên kia lại khiến cô cảm thấy thư giãn.
Cô vốn không thích gọi điện.
Nếu muốn nói chuyện thường sẽ tin.
Chỉ khi có việc gấp mới gọi điện.
Cũng không thích tán gẫu qua điện thoại.
Nhưng người ở đầu dây bên kia là Hạ Nam Châu.
Cô lại hỏi thêm một câu.
“Anh đang làm gì?”
Hạ Nam Châu đáp:
“Làm việc.”
“Ở đấu trường?”
“Chỉ là một trong những khoản đầu tư.”
Nghe có vẻ rất bận.
Ôn Hạ gật đầu.
“Ừm… vậy tôi không làm phiền anh …”
“Không phiền.” Hạ Nam Châu nói.
Anh dừng lại một chút.
“Bây tôi cũng không bận.”
Ý là không muốn cúp máy.
Ôn Hạ mím môi.
Không nhịn được cười.
Cô nói:
“Tối nay anh rảnh không? Tôi tìm được một nhà hàng khá ngon. Vừa ăn vừa chuyện chuẩn bị đính hôn.”
“Tối nay có một buổi xã giao, nhưng không lâu.” Hạ Nam Châu nói.
“Tám , được không?”
Ôn Hạ ngẩn ra.
Cô phát hiện giọng của Hạ Nam Châu rất dễ khiến người ta mê mẩn.
Cô đã nghe nhiều kiểu giọng của anh.
Lịch sự.
Giả tạo.
Cố tình hạ thấp.
Uy hiếp.
Nhưng không có cảm giác gì.
Chỉ có giọng tự nhiên như bây mới khiến người ta tưởng tượng nhiều.
Cô không trả lời ngay.
Hạ Nam Châu hỏi lại:
“Cô còn ở đó không?”
Ôn Hạ hoàn hồn.
Vội vàng đáp lại.
Sau khi cúp máy mới ra tai mình nóng lên.
Cô hít sâu một hơi bình tĩnh lại.
Đang định thay đồ.
Điện thoại bỗng tin của quản lý.
Cô khựng lại.
Trái tim lập đi.
Buổi tối tám .
Phòng tiếp khách sáng rực đèn.
Hạ Nam Châu ngồi trên sofa.
Thuận tay lật trang hợp đồng vừa ký.
Người bên cạnh đưa rượu cho anh.
“Anh Hạ, nếu dự thảo hợp đồng mua lại không có vấn đề thì chúng ta có thể về giá.”
Hạ Nam Châu đặt hợp đồng xuống.
“Công ty kiểm tra xong sẽ đưa phương án.”
Người kia im một lúc.
“Gần đây tôi thiếu tiền xoay vòng. Chờ công ty thẩm định sẽ mất thời gian, tôi muốn sớm tiền …”
“Anh có thể bán cho người khác.”
Hạ Nam Châu nói nhàn nhạt.
“Tôi là thương , không có nghĩa vụ nghe câu chuyện của anh.”