Thiên Đế ch//ặt ma giác của ta.
Không phải ch//ặt cho vui.
Hắn ch//ặt xong mang đi, ngâm trà, đưa tận tay ái phi của hắn uống như một loại linh dược quý hiếm.
Ta ôm chiếc sừng gãy, m//áu còn chưa kịp khô, lết về Ma giới.
Ta đi tìm Ma Quân, vừa khóc vừa kể lể, khóc đến mức cảm giác mình chỉ cần thở mạnh cũng đau.
Ma Quân thì sao?
Hắn bận.
Bận trăm công nghìn việc, bận đến mức đầu vùi trong đống tấu chương, cả người như dính chặt vào bàn, mắt cũng chẳng thèm liếc ta một cái.
Ngày hôm sau, tin tức truyền ra.
Ái phi của Thiên Đế… đột nhiên ch//ết.
Ch//ết rất gọn gàng.
Ch//ết rất bất ngờ.