Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1BEIl5JaQ9

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

8

Sau khi Cố Nghiêu Uyên rời , Cố Cảnh Dịch vô cùng thuận lợi đăng vị Thái tử, mà ta, cũng chỉ còn cách ngôi vị Thái tử một bước cuối cùng.

Nương đã chuẩn bị sẵn cho ta một công trạng cứu giá.

Vào dịp săn thu, không ít công tử, tiểu quý tộc trong được chọn đi theo hoàng thượng vây săn. Nay đương nhiệm Ninh Viễn hầu chính là trưởng huynh của Tạ Như Vân lập được chiến công, đương nhiên cũng có mặt trong đoàn hộ giá.

Cố Cảnh Dịch giờ đã thành nhân vật bật nhất chốn thành, đồng thời cũng là đối tượng phu quân lý tưởng trong tiểu quyền quý.

Hắn thoát khỏi vòng vây của thiếu nữ vây quanh, đi khắp nơi tìm ta không thấy.

Cố Cảnh Dịch đã sớm lập thệ đời này không lấy ai ngoài ta, huống chi nay hắn được ghi danh dưới Hoàng hậu, vị trí Thái tử trong tương lai dẫu thế nào cũng không tách rời khỏi Hoàng hậu.

Nương nói, người nhất định sẽ tổ chức cho ta một hôn lễ huy hoàng nhất.

Hoàng hậu làm mối, thiên tử hôn.

Mà thân phận Nhị tiểu phủ Ninh Viễn như ta, cũng đã đến lúc cần được nâng lên một bậc.

Lúc vào trường săn, Cố Cảnh Dịch lẽ ra ở bên cạnh Hoàng , nhưng mãi không thấy bóng dáng đâu. Ta tìm hắn khắp nơi, cho đến khi người bên cạnh nương đến thúc giục.

Hoàng đã mất kiên nhẫn, lập tức muốn tiến vào trường săn. Vì kế hoạch sắp tới, ta buộc đến đó kịp lúc.

Ngay khi sắp bước vào trường săn, ta thấp thoáng thấy Cố Cảnh Dịch và Tạ Như Vân lượt bước ra từ một doanh trướng hẻo lánh.

Trong lúc vây săn, ta hơi phân tâm, nương đã nhắc nhở ta nhiều .

hôm nay vốn định sẵn sẽ không bình yên.

Hoàng hứng thú dâng cao, bị một con hươu mập dụ vào sâu trong rừng, bên người chỉ còn lại mấy thị vệ thân cận. Không lâu sau, lại bị một bầy khỉ hoang tập kích, chật vật không chịu .

Tính thời gian thấy đã đến, ta lập tức chạy đến, từ xa chuẩn xác bắn bầy khỉ hoang, cứu được Hoàng .

Vì công lao cứu giá ấy, sau kỳ săn thu, ta được phong làm Quận chúa.

Vốn dĩ muốn xin Hoàng hôn cho ta và Cố Cảnh Dịch, cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Nhưng mỗi nương nhắc đến chuyện này trước mặt Hoàng , người đều né tránh không nói.

Bất đắc dĩ, đành để nương đứng ra hôn cho ta và Cố Cảnh Dịch.

ta mong cầu cũng không nhiều, bất kể là Hoàng hay Hoàng hậu hôn, điều ta muốn… vẫn là được gả cho Cố Cảnh Dịch.

9

Sau kỳ săn thu không bao lâu, phương Nam loạn, Thánh thượng phái Thái tử cùng Ninh Viễn hầu đến trấn áp. Hôn kỳ của ta cũng vì thế mà bị hoãn lại.

đi này, kéo dài suốt năm.

năm sau, loạn binh đã được dẹp yên, Thái tử và Ninh Viễn hầu hồi . Từ sáng sớm ta đã lén rời cung, đến tận cổng thành nghênh đón.

Người mà ta mong mỏi suốt năm ròng, cuối cùng cũng đã về.

Ta có rất nhiều chuyện muốn kể cho hắn nghe — cây ngọc lan bên đình Bàn Thủy lại nở hoa, cung Xuân Hoa mới dựng một chiếc xích đu, ngự trù mới vào cung làm món sữa hạnh nhân có vị hơi kỳ lạ, còn có… áo cưới của ta đã thêu xong .

Nghe cung nữ nhắc Thái tử đã xuất , ta vui mừng vén rèm xe lên, nhìn về phía cổng thành, trông thấy thiếu niên ấy đang đứng bên ngoài xa giá, ta định gọi hắn, lại thấy hắn dắt tay một nữ tử bước xuống xe.

Ta thấy hắn vô cùng chu đáo dìu ta từng bậc thềm, mắt ôn nhu sủng nịch đến lạ thường.

Mà nữ tử đó… chính là Tạ Như Vân.

Cố Cảnh Dịch nắm tay Tạ Như Vân, cùng Ninh Viễn hầu tiến lên chào hỏi các quan viên nghênh đón.

Sắc mặt quan viên khác nhau, nhìn bộ dạng thân mật giữa Cố Cảnh Dịch và Tạ Như Vân, đều lúng túng đến mức như muốn chui xuống đất. họ đều biết ta đang ở trong chiếc xe gần đó.

Cố Cảnh Dịch nhận ra biểu kỳ lạ của người kia, chẳng bao lâu cũng phát ra ta.

10

Hoàng hậu triệu kiến Cố Cảnh Dịch và Tạ Như Vân. Ta ngăn họ lại ngoài cửa Tê Ngô cung.

“Thanh Nhan, chuyện hôn sự của chúng ta… có thôi được không?”

Cố Cảnh Dịch do dự nói, ta nhìn bàn tay hắn vẫn nắm chặt tay Tạ Như Vân, chỉ thấy chướng mắt đến cực điểm.

“Vì sao? năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện ?”

Ta chất vấn hắn. Tạ Như Vân bật cười đầy khiêu khích, cố tình tựa vào Cố Cảnh Dịch.

“Ngươi còn chưa nhận ra sao? Tạ Thanh Nhan, ngươi không làm Thái tử đâu. Ta mới chính là Thái tử của Cảnh Dịch.”

“Thân phận, địa vị tại của ngươi, chẳng qua là Hoàng hậu nương nương coi trọng phủ Ninh Viễn hầu chúng ta mà thôi. Nếu không hôm đó ta mặc nhầm y phục, được lưu lại cung hầu Hoàng hậu, thì người được phong làm quận chúa đã là ta .”

“Người nên đứng bên cạnh Thái tử cũng là ta. Nhưng không sao, giờ thì tất cả đều đã quay về đúng vị trí của nó .”

Tạ Như Vân cúi xoa bụng , trong mắt tràn đầy đắc ý.

Trong ta như có một sợi dây đứt phựt.

“Ngươi mang thai?”

đó, ta đang mang thai cốt nhục của Thái tử. Ngươi không biết sao? Ta và Thái tử ở phương Nam khi ấy…”

“Không biết liêm sỉ!”

Ta cắt ngang lời ta, giơ tay định tát thẳng lên mặt Tạ Như Vân, lại bị Cố Cảnh Dịch giữ chặt giữa không trung.

Hơi thở trên người hắn lập tức nên lạnh lẽo, bàn tay siết chặt cổ tay ta, như muốn bóp nát xương cốt ta.

Đôi mắt sâu hun hút nhìn ta, lạnh lẽo chưa từng có.

“Đủ , Tạ Thanh Nhan. Bây giờ ngươi hãy đi cầu xin mẫu hậu từ hôn đi.”

Ta vùng vẫy không thoát khỏi tay hắn, nghe lời này mà ngực như bị dao đâm từng nhát.

“Dựa vào cái ? Cố Cảnh Dịch, ngươi dựa vào cái mà phụ ta?!”

“Bạo gan!”

Một tiếng tát vang giòn, Tạ Như Vân đánh thẳng vào mặt ta.

“Ngay cả tên húy của Thái tử , cũng là thứ ngươi có tùy tiện gọi sao?!”

Tai ta ù đi, nhìn đôi nam nữ trước mắt mà không dám tin vào mắt .

Cố Cảnh Dịch không hề ngăn cản Tạ Như Vân, thậm chí mắt nhìn ta còn mang theo vài phần chán ghét.

“Bản cung nể tình thuở nhỏ, cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Ngươi chớ có không biết điều. Ngươi hưởng lợi từ phủ Ninh Viễn hầu cũng đủ . Tất cả ngươi có, sớm nên trả hết lại cho Vân nhi.”

Ta ôm má, bỗng dưng bật cười.

Cố Cảnh Dịch à, đến cả ngươi cũng cho rằng tất cả ta có được… đều là nhờ sáng của phủ Ninh Viễn hầu sao?

“Đã vậy, nếu ngươi muốn từ hôn, thì tự đi nói với Hoàng hậu nương nương đi.”

11

“Thần nhi tham kiến mẫu hậu, mẫu hậu…”

“Lũ nghiệt chủng!”

Lời của Cố Cảnh Dịch còn chưa kịp nói xong, một chén trà đã bay từ sau rèm trân châu, nện thẳng lên trán hắn, lập tức máu chảy đầm đìa.

Từ trên xuống dưới Tê Ngô cung, chưa từng có ai thấy nương giận lớn đến như vậy.

Khi ta bước vào , liền nhìn thấy Cố Cảnh Dịch đang quỳ giữa đại , tay chân luống cuống.

Tạ Như Vân thì sợ đến co rúm như con chim cút, chẳng dám thở mạnh một hơi.

Cố Cảnh Dịch e rằng vẫn còn cho rằng, với thân phận dưỡng tử của Hoàng hậu, so với ta, nương sẽ coi trọng hắn hơn.

“Mẫu hậu bớt giận.”

Ta chậm rãi tiến đến gần, cố ý lấy tay che nửa bên mặt bị Tạ Như Vân đánh, trong giọng nói tràn đầy ấm ức cùng không cam .

Nương là người hiểu ta nhất, sao có không nhận ra ta có điều khác lạ?

Người vội vã đứng dậy, vòng qua rèm trân châu đi đến, gạt tay ta ra, để lộ ra vết đỏ rực bật trên mặt.

“Ai đánh?”

Giọng của nương lạnh đến tột cùng.

Bảo vật được người nâng niu trong bàn tay, lại thành đối tượng để kẻ khác bắt nạt.

Tạ Như Vân “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

“Là… là quận chúa Thanh Nhan mạo phạm Thái tử trước, thần nữ mới…”

Lời còn chưa dứt, nương đã giáng thẳng một bạt tai lên mặt ta, âm thanh vang dội hơn cả vừa .

Nhìn dáng vẻ vừa hoảng sợ vừa không dám hé môi của Tạ Như Vân, ta nghĩ, ta nên cảm thấy hả giận. Nhưng khi nhìn vào mắt đau của Cố Cảnh Dịch, ta lại càng thêm đắng chát.

12

Ta viết hưu , một đao cắt đứt với Cố Cảnh Dịch, sau đó đến thẳng phủ Ninh Viễn.

Lúc này phủ Ninh Viễn đang hân hoan rộn ràng chuẩn bị cho hôn sự giữa Cố Cảnh Dịch và Tạ Như Vân.

Đích nữ của họ sắp gả cho Thái tử, làm Thái tử — sao có không vui mừng cho được?

Còn ta, khi đến đây, lại được tiếp đón bằng tư thái của kẻ chiến thắng.

Trước kia, tiền nhiệm Ninh Viễn hầu từng nuôi dưỡng ta suốt nhiều năm, ta còn từng nghĩ nên giữ chút ân tình, nhưng giờ nghĩ lại… cũng chẳng cần nữa.

Ta cắt đứt liên hệ với phủ Ninh Viễn, từ nay chỉ an ổn làm một vị Quận chúa, điều này cả thành đều biết rõ.

Tất nhiên, ta cũng chăm chút lựa chọn y phục và trang sức thích hợp để tham dự đại hôn của Thái tử và Thái tử .

Nhưng trái lại, Cố Cảnh Dịch lại chẳng mấy thiết tha chuẩn bị cho hôn lễ của .

đại thần từng thề sống chết ủng hộ hắn, chỉ sau một đêm đã đồng loạt rời đi. Trong triều, tấu chương tố cáo hắn chất cao thành núi, chuyện xấu từng làm bị người ta lượt lôi ra sáng.

Ngôi vị Thái tử lúc này… đang lung lay tận gốc.

Cố Cảnh Dịch càng sa sút, thần sắc cũng mỏi mệt hơn trước.

Chiếu phế Thái tử… chính là được truyền đến vào đại hôn của hắn.

Cố Cảnh Dịch ngã quỵ ngay giữa hỷ đường, trước khi ngất đi, mắt cuối cùng của hắn là nhìn về phía ta.

Ta cong khóe môi, nở nụ cười trong veo với hắn — giống hệt như hôm đó, khi hắn đội mưa mang đến cho ta một vòng ngọc lan trắng muốt.

13

Mất đi ngôi vị Thái tử, hắn lại thành vị hoàng tử mà ai thấy cũng ghét.

Huống hồ trước kia từng đắc tội với không ít người, nay đã thất thế, lại càng khiến kẻ người người vui mừng giẫm đạp.

Tạ Như Vân vốn nghĩ rằng sau khi gả cho Thái tử sẽ một bước lên trời, thành nhân vật được săn đón nhất thành. Nào ngờ tại đi đến đâu cũng hứng chịu mắt khinh bỉ.

Ta ở trong hoàng cung cũng không ít nghe thấy chuyện vợ chồng họ bất hòa, cãi vã ầm ĩ.

Lại còn nghe nói Tạ Như Vân căn bản chưa từng mang thai cốt nhục của Cố Cảnh Dịch, chỉ là giả vờ có thai để ép hắn ruồng bỏ ta.

ta còn có cảm giác là người trong cuộc, nhưng lâu dần… cũng chỉ xem như nghe chuyện cười.

Ngoài cung, lầu Minh Nguyệt mới biên một khúc nhạc mới, ta tất nhiên cũng muốn đến nghe thử. Nào ngờ lại trông thấy Tạ Như Vân ở đó.

ta đã chẳng còn chút phong quang nào như xưa, trên người chỉ có một món trang sức — mà lại là vật ta từng dùng hơn mười năm trước.

Khi ta bước vào, đang bị một vị huyện chủ nhỏ gây khó dễ, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.

tiểu quý tộc trông thấy ta đến, lập tức im bặt.

“Ta chỉ đến nghe khúc, các người cứ tiếp tục.”

Ta phẩy tay, thản nhiên đi lên tầng .

Không lâu sau liền nghe tiếng Tạ Như Vân bị bắt quỳ xuống lau giày cho họ.

Đang lúc nghe khúc, chợt có tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên từ phố, ta cũng không khỏi nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy một chiếc đỉnh đồng khổng lồ đang được vận chuyển từ cổng thành, có trọng binh hộ tống, hình như là hướng về phía hoàng cung.

Giờ chưa mùa phiên bang tiến cống, mà quân phục của hộ vệ kia lại chẳng giống quân đóng tại các quận huyện — trông có vẻ là tướng sĩ trấn thủ biên ải.

Đang lúc ta còn nghi hoặc, đột nhiên có ai đó đẩy mạnh phía sau khiến ta chao đảo, cả người mất thăng bằng, ngã về phía dưới lầu.

Ngay lúc nhìn thấy chiếc đỉnh đồng ngay phía dưới sắp va vào người, tâm trí ta hoàn toàn trống rỗng, hoảng hốt vô cùng.

Đúng lúc ấy, một bóng người mặc huyền y xẹt qua, ta ngã vào một vòng tay rắn chắc.

Khuôn mặt người ấy có phần quen thuộc, ta ngơ ngác trong chốc lát mới phản ứng lại.

“Tứ hoàng tử .”

Hắn đã thay đổi rất nhiều, dáng vẻ yếu ớt bệnh tật năm xưa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí chất anh tuấn của một thiếu niên tướng quân.

Cố Nghiêu Uyên… vành tai lại đỏ lên.

Ta vội vàng ngẩng nhìn về phía tầng lầu Minh Nguyệt, người vừa đẩy ta… vẫn đứng ở vị trí đó.

Ta thấy bóng dáng Tạ Như Vân hoảng hốt rời đi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương