Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa mở ra, đập vào mặt tôi là ánh đầy cảnh giác của Tần Nhược Vũ.
“Cô tới làm gì?”
“Tôi muốn lấy lại một món đồ cá nhân. Nó nằm trong két sắt của thiếu .”
Tần Nhược Vũ cười khẩy, định mỉa mai gì đó thì Lịch Thừa Tước bước tới:
“ gì thế?”
Tôi thẳng vào anh ta, nói:
“Tôi muốn lấy lại sợi kim cương nội tôi lại.”
Lịch Thừa Tước trầm ngâm một lúc, rồi tiến tới két sắt, nhập mật mã lấy ra sợi ánh lên sắc xanh lam nhàn nhạt.
Ánh Tần Nhược Vũ lập tức lộ rõ sự tham lam, cô ta nũng nịu:
“Thừa Tước, này đẹp quá. Anh định tặng em làm đúng không?”
“Không. Đây là di vật nội tôi lại, tôi phải đi.” Tôi đưa tay ra định lấy.
Tần Nhược Vũ lập tức giật lấy .
“Em muốn này làm .”
Lịch Thừa Tước không hề do dự, đeo thẳng lên cổ Tần Nhược Vũ:
“Em thích thì lấy đi. Coi Tô Diệu vì từng bỏ thuốc anh. Khỏi cần nói lời nữa.”
Từ trước đến nay, Lịch Thừa Tước chưa từng quan tâm đến cảm nhận của tôi. Anh ta biết rõ đó là kỷ vật của nội tôi, là sính lễ của tôi.
Tôi cười nhạt: “, nếu chị dâu thích thì xem tôi tặng làm .”
Tôi không buồn ở lại hai người họ diễn tuồng. tôi muốn rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Lịch Thừa Tước bóng lưng tôi đi khỏi, chân mày bất giác nhíu lại.
Trước khi đi, tôi đến trung tâm thương mại mua cho Kỷ Trung Thiên.
Anh là người mẹ tôi từng chọn làm vị hôn phu cho tôi. Kiếp trước, ngoài nội Lịch, anh là người duy nhất từng chìa tay kéo tôi khỏi vực thẳm.
Tại quầy đồng hồ nam ở tầng ba, tôi cẩn thận chọn một chiếc đồng hồ đơn giản, tinh tế.
“Chiếc này hợp tặng bạn trai chứ?” – tôi hỏi nhân viên bán hàng.
Chị nhân viên cười tươi: “Đây là mẫu giới hạn, thiết kế đơn giản cực kỳ sang trọng. Rất hợp với những người đàn chín chắn.”
Tôi đang thử đeo thì một giọng quen thuộc vang lên sau lưng:
“Yo, Tô Diệu, cô vẫn còn định tặng lấy lòng Thừa Tước hả?”
Tần Nhược Vũ khoác tay Lịch Thừa Tước, ánh đầy khiêu khích.
“Chiếc đồng hồ này bình thường quá. nếu cô nhất định muốn tặng thì tôi ráng nhận .”
Lịch Thừa Tước đắc ý ôm lấy Tần Nhược Vũ, thì thầm: “Anh đã nói rồi, cô ta không nỡ rời đi đâu. Mới hai ngày đã chịu không nổi, đến nhận rồi.”
Tôi không buồn ý, tiếp tục trò với nhân viên bán hàng.
Tần Nhược Vũ lại lao đến định giật lấy đồng hồ. Trong lúc giằng co, mùi nước hoa quá nồng khiến tôi buồn nôn, cơn nghén ập đến bất ngờ.
Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh. Tần Nhược Vũ chạy theo, còn tình chất nôn dính đầy người.
Lịch Thừa Tước đuổi tới, cô ta lập tức khóc toáng lên:
“Chị ơi, em muốn giúp chị lau sạch thôi, sao chị lại tình nôn vào người em? Bộ váy này là váy em thích nhất …”
Lịch Thừa Tước lao tới, không nói không rằng đẩy tôi ngã xuống đất:
“ Nhược Vũ ngay!”
Tôi không thể tin nổi anh ta: “Là cô ta tình bôi chất nôn vào người mình, tôi cái gì?”
“Nếu chị không vui vì em thai của Thừa Tước, thì em có thể phá bỏ. Sao chị cứ phải gây sự ?”
“Thừa Tước, hay là anh chị ấy đi…”
Lời vừa dứt, sắc mặt Lịch Thừa Tước đã đen đáy nồi.
mục tiêu đạt , Tần Nhược Vũ vội lau nước :
“Thừa Tước, em nghĩ chị ấy không ý đâu. Đừng giận nữa. Dù gì đây là nhà vệ sinh nữ, anh ra mua giúp chị ấy chai nước đi, còn lại em xử lý là .”
Nói xong, cô ta kéo Lịch Thừa Tước ra ngoài.
Tôi súc miệng qua loa rồi chuẩn bị rời đi thì … váy của Tần Nhược Vũ đã bị máu thấm đỏ.
4
“Chị à, nghe nói mai chị đi rồi hả?”
Tần Nhược Vũ giả bộ thân thiết kéo tay tôi, thể không hề nhận ra dưới váy mình đã lộ.
Tôi bình tĩnh rút tay về, liếc ra hiệu cho cô ta cúi .
“Xem ra chị phát hiện rồi nhỉ. Đúng , tôi hoàn toàn không có thai. Tôi đã kiểm tra rồi, 97 người còn lại không ai thai, bác sĩ riêng lại là người của tôi… thì đáp án còn một.”
Sắc mặt Tần Nhược Vũ tối sầm lại, ghé sát tai tôi, ý thì thầm:
“Chị vừa nôn nghén đúng không? già kia bỏ thuốc mạnh vào người Thừa Tước, chắc chị sung sướng lắm ha? tiếc là, trong lòng Thừa Tước có tôi. Còn chị… mãi mãi là đồ chơi thôi.”
Nhớ lại lời cảnh báo của chị Thừa Hi, tôi có gì đó không ổn:
“Cô sắp đạt mục đích Lịch Thừa Tước rồi, còn muốn gì nữa?”
Tần Nhược Vũ cười nhạt, đưa tay vẽ một dấu gạch chéo trên tôi:
“ nào ra đó. cái thai trong chị thì phải xử lý. Tôi không muốn chia phần tài sản Lịch với ai hết.”
Dứt lời, cô ta bất ngờ kéo tôi đến cầu thang thoát hiểm rồi tự ngã lăn xuống.
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì Lịch Thừa Tước đã cầm chai nước đập thẳng vào đầu tôi.
“Tô Diệu! Cô làm cái gì thế hả?!”
“Thừa Tước… chị ấy ghen vì em thai của anh, nên mới đẩy em ngã cầu thang… của chúng ta… mất rồi…”
“Thật ra em vốn không phải thể chất dễ thụ thai, lần này thai là may mắn lắm rồi. Sau này không biết còn có cơ hội không…”
máu trên người Tần Nhược Vũ, Lịch Thừa Tước không do dự tát tôi một cái:
“Dẫn cô ta về! Phạt theo pháp!”
Hai vệ sĩ xông tới giữ chặt tôi, lôi về phòng giam của tộc.
“Đứa đó là kết quả sau 60 ngày gắng, cô sẽ ăn 60 roi. Bao Nhược Vũ lại có thai, tôi mới thả cô ra.”
Cảnh tượng kiếp trước chợt ùa về, nghĩ tới trong , tôi liều mạng giãy giụa, quỳ xuống trước mặt hắn cầu :
“Thiếu … em thề em không đẩy cô ta… anh… tha cho em…”
“Em đã quyết định rời đi rồi, đi thật xa, sẽ không bao làm phiền hai người nữa… Em anh…”
Lịch Thừa Tước có vẻ hơi do dự, Tần Nhược Vũ chen vào:
“Chị ấy sao có thể có thai ? Hôm kia bác sĩ vừa kiểm tra xong, mình em có thai thôi… Đáng tiếc mất rồi… Không biết sau này còn cơ hội không…”
Lịch Thừa Tước nghe xong liền đá liên tục vào tôi. Tôi đau đến mức suýt ngất.
“Cô còn dám nói dối? Theo đuổi tôi chín năm, nói đi là đi à? Nếu có thai thật thì sao không nói với nội?!”
“Trói lại! Thêm 20 roi nữa! 80 roi, một roi không thiếu!”
Từng roi đánh vào lưng tôi, đau nhói, lưng máu me bê bết.
quần áo tôi ướt sũng máu, Lịch Thừa Tước có vẻ chùn tay, định ngừng lại thì Tần Nhược Vũ lại nói: