Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Khi cô ta rút không về, rõ ràng là chẳng tìm thấy cái .

Tôi đoán trước . khi phát hiện trong ngăn kéo tự nhiên xuất hiện thêm đồ lạ, tôi tiện ném thẳng nó vào sọt rác luôn.

Phùng Như Nguyệt không cam tâm chịu thua.

Cô ta đột nhiên ngồi thụp xuống, nhặt từ gầm ghế của tôi lên một thỏi son màu đen, bộ vô kinh ngạc:

chẳng phải là son của tớ sao?!”

Chương 4

Tôi nhạt giọng cất lời: “Chẳng phải thứ cậu mất là son vỏ bạc sao?”

Phùng Như Nguyệt nghẹn họng, lập tức the thé đáp trả:

“Bây tớ mới phát hiện ra thỏi này cũng mất! Giỏi lắm Chu Hiểu, cậu ăn cắp của tớ tận hai thỏi son!”

Tôi bình thản đứng xem Phùng Như Nguyệt diễn trò, trong lòng sáng tỏ, hoàn toàn không có một tia chột dạ.

“Tôi không . Tôi không .”

“Không đứa khốn nạn nào nhét nó vào .”

Phùng Như Nguyệt không giữ nét nữa, tung luôn đòn sát thủ:

“Chu Hiểu, nếu cậu không xin lỗi, tớ sẽ báo cáo lên cô chủ nhiệm! Ăn cắp là bị ghi nhận lỗi cảnh cáo !”

Tôi vẫn đứng im như tượng.

“Vậy cậu cứ đi báo, dù sao tôi cũng không .”

Mặc cho cô ta tức điên giậm chân, tôi vẫn vững như bàn thạch. Dăm ba cái mánh khóe ngôn từ của cô ta, sát thương còn chẳng bằng một góc của dì hai tôi ở quê.

Tôi thừa hiểu trong hồ lô của cô ta bán thuốc .

Cứ gán chặt cái danh ăn cắp thối tha cho tôi trước , như vậy thì chậu nước bẩn lừa trên mạng tự nhiên sẽ dễ dàng tạt hết lên người tôi.

tiếc thay, cô ta không thành công.

Đám người đứng hóng chuyện cũng chẳng phải kẻ ngốc.

“Son rơi dưới ghế, cũng có thể là rớt xuống đất nó tự lăn vào chứ…”

nãy rõ ràng bảo mất một thỏi, sao tự dưng lại thành hai thỏi ?”

cũng không đâu, bữa trước còn có người mò tới tận nơi tố cậu ta lừa , đâu chân táy máy thật đấy.”

Đối với những lời suy đoán , tôi cực kỳ bình tĩnh. Dân quê tụi tôi ưu điểm khác thì không dám nói, tuyệt đối không sợ bị người ta lời ra tiếng vào.

Sau Phùng Như Nguyệt có đi mách cô chủ nhiệm hay không thì tôi không rõ, chẳng có tìm tôi vì chuyện này . Cô chủ nhiệm cũng ỉm luôn chuyện ông chú đòi tôi bận trước.

Những ngày sau , trong âm thầm dõi Phùng Như Nguyệt, tôi thật sự soi ra điểm mờ ám.

Tôi thấy trong điện thoại của cô ta lưu rất nhiều ảnh của các nữ sinh, mấy bạn nữ xinh đẹp trong khoa tôi nữa.

Giao diện chat nhảy lên liên tục, ôi chao, cô ta thế có thể nhắn tin với mấy chục người lận.

Kiên nhẫn chờ đợi vài ngày, vào giữa một tiết học chuyên ngành.

Tôi bắt tại trận Phùng Như Nguyệt đang dở trò.

Cô ta giấu điện thoại trong ống áo, lén lút chĩa camera về phía chếch sau lưng.

Tôi nhìn hướng .

Là Cố Sở Sở.

Cô tiểu thư nhà giàu tiếng của khoa tôi, nhan sắc rực rỡ vô bắt .

Trong đầu tôi nhảy số, không thể để ả ta đắc ý .

Tôi nhích mông, nghiêng người một cái, người lẫn ghế đổ “rầm” xuống đất, tiếng vang cực lớn.

Cố Sở Sở bị tiếng ồn từ phía tôi giật mình, phản xạ nhìn sang.

Giây tiếp , ánh của cô nhìn thẳng vào Phùng Như Nguyệt đang luống cuống giấu đồ bên cạnh tôi.

Phùng Như Nguyệt vội vàng bấm tắt màn hình điện thoại, giả vờ đang cắm cúi đọc sách.

Cố Sở Sở không hề dời . Sau khi nhìn chằm chằm một , cô đứng thẳng dậy.

Dưới ánh kinh ngạc của toàn bộ sinh viên và viên trong lớp, cô sải bước đến thẳng bàn của Phùng Như Nguyệt.

chìa ra, giọng lạnh lùng:

“Đưa điện thoại .”

Chương 5

viên đẩy gọng kính, lên tiếng nhắc nhở:

“Em Cố Sở Sở, bây đang trong học.”

Cố Sở Sở chẳng thèm để ý, chỉ ghim chặt ánh vào Phùng Như Nguyệt đang cúi gằm , giọng quả quyết:

“Vừa nãy cậu đang chụp lén tôi, đưa điện thoại .”

người Phùng Như Nguyệt cứng đờ, cố tỏ ra trấn tĩnh:

“Tớ không chụp cậu, tớ đang chụp slide bài .”

Các sinh viên xung quanh đều nín thở, căng dõi hai người họ.

“Thế à?” Cố Sở Sở cười khẩy. “Vậy cậu ra , để tôi kiểm tra một chút là rõ thôi? Có chụp hay không, mở thư viện ảnh ra là .”

Phùng Như Nguyệt vội vàng nhét điện thoại vào balo, ôm khư khư trước ngực, gân cổ lên cãi:

“Dựa vào đâu cậu đòi kiểm tra điện thoại của tớ? Cậu là chứ? tư cách đòi xem quyền riêng tư của tớ!”

Nói , cô ta quay lên bục , giơ kích động: “Thưa thầy! Cố Sở Sở đang gây rối trật tự lớp học!”

Thầy giáo bước xuống, cố gắng hòa giải:

“Cố Sở Sở này, có mâu thuẫn thì đợi hết giải quyết, nghe trước .”

Cố Sở Sở không thèm quay đầu lại, thái độ vô cứng rắn:

“Thưa thầy, bạn ta chụp lén em. Chuyện này em không đợi đến hết , phải giải quyết bây .”

Phùng Như Nguyệt khoanh trước ngực, ngả lưng ra sau, vẻ đầy nét mỉa mai:

“Cố Sở Sở, cậu nghĩ mình là cái rốn của vũ trụ chắc? thèm chụp cậu chứ, cậu tiếng lắm à?”

“Hơn nữa cậu bảo tớ chụp là tớ chụp à? Bằng chứng đâu?”

Câu nói này vừa dứt, lớp học càng thêm im phăng phắc.

Nét của các sinh viên rất phức tạp, người thì cau mày, người thì cúi gằm, không dám ho he một tiếng.

chẳng tính cách của Cố Sở Sở? là một thùng thuốc súng châm lửa là nổ. tiếng xinh đẹp, và cũng tiếng với tính khí nóng nảy.

“Tiêu tiêu , chuyến này có kịch hay để xem .”

“Phùng Như Nguyệt cũng to gan thật, dám chọc vào vị đại tiểu thư này.”

“Trước có thằng con trai đăng ảnh chụp lén cô lên trang confession trường, cô xông thẳng vào ký túc xá nam, đập nát bét cái điện thoại của thằng luôn.”

“Thế vẫn chưa hả giận đâu, cuối đập nát cái phòng ký túc xá của người ta cơ.”

“Phùng Như Nguyệt không thể nào không truyền thuyết về vị đại tiểu thư này chứ…”

Phùng Như Nguyệt thấy không lên tiếng bênh vực mình, giọng lại càng chói tai hơn, thậm chí còn mang chút nức nở, hốc nói đỏ là đỏ .

“Thấy chưa, có bằng chứng? Cậu chính là ỷ nhà có nên mới ngang nhiên bắt nạt những người không có ô dù như bọn này!”

“Có thì muốn thì sao? Có tùy tiện vu oan cho người khác à?”

Chiêu này của cô ta đủ độc, lập tức nâng mâu thuẫn cá nhân lên thành mâu thuẫn giai cấp.

Cố Sở Sở bị cô ta chọc tức đến bật cười, cô gằn từng chữ:

“Phùng Như Nguyệt, tôi hỏi cậu lần cuối.”

“Điện thoại, có bỏ ra không?”

Phùng Như Nguyệt ôm chặt cái balo vào lòng, vẫn cứng miệng: “Cậu không có quyền kiểm tra điện thoại của tớ, là quyền riêng tư của tớ!”

Cố Sở Sở dứt khoát:

.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.