Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
10
Bệnh của ta rất nhanh đã khỏi. Tạ Dịch Chương mỗi ngày đều cùng ta ra sân luyện . Ta ngày cũng cực kỳ dốc luyện tập, chưa từng kêu mệt lấy nửa lời.
Ta thật hối hận, nếu ta không hoang phí mấy năm ấy, nhất định ta có thể bảo vệ được tỷ tỷ, đâu đến nỗi như bây giờ, giống một kẻ phế vật, ngay cả cũng .
Cho đến ngày mệt đến ngã quỵ, Tạ Dịch Chương không nhịn được nói: “Thanh nhi, nàng đã rất lợi rồi, còn tự hành hạ mình như vậy?”
Ta nói với hắn: “Ta yếu, cho nên Tuân ca ca mới có thể dễ dàng đâm trúng ta, ta rất lo lắng, có lẽ một ngày Tuân ca ca chán ghét ta, hoặc bị nữ nhân khác xúi giục vài câu, chàng sẽ không chút lưu tình mà chém chết ta dưới lưỡi của chàng.”
lời ta nói, sắc mặt hắn trở nên coi, rất lâu sau mới nói ra một câu: “Sau này ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt.”
Cho một bạt tai rồi lại cho một viên kẹo.
Ta chủ động ôm lấy hắn, dịu giọng nói: “Tuân ca ca, ta cũng muốn bảo vệ chàng, chàng từng ra chiến trường, nhất định có rất kẻ , nếu có người đến , ta nhất định phải có năng lực bảo vệ chàng.”
Hắn nhìn ta, sâu thẳm trong mắt dâng lên thứ tình cảm nồng đậm chẳng thể hoá giải.
“Được, ngày mai ta tục luyện, Thanh nhi nhất định sẽ còn lợi hơn ta.”
Đúng là dễ lừa đi mất.
Hắn không còn đến chỗ Vân di nương nữa, Vân di nương đã đến tìm rất lần, đều bị hắn sai người từ chối, còn bị giam lỏng trong viện.
Cho đến ngày này, nha hoàn của ả ta đến bẩm , độc của ả ta phát tác rồi.
Đúng vậy, thời gian tới rồi, ả cũng nên phát độc thôi.
Tạ Dịch Chương xử nhìn ta, không biết nên cứu hay không, người đa tình như hắn, cùng Vân di nương chung sống năm, dĩ nhiên không dễ dàng dứt bỏ, ta mỉm cười với hắn, dứt khoát cánh tay mình.
Trong mắt hắn lóe lên một tia kinh hoàng: “Đừng!”
“Không đâu, người mà Tuân ca ca thích, có thể không cứu chứ?” Ta bộ trà hứng lấy dòng máu chảy chậm rãi.
“Đủ rồi, như vậy là đủ rồi.” Máu đỏ tươi còn chưa đầy nửa chén trà, Tạ Dịch Chương đã ngăn ta lại.
“Tuân ca ca đối với nàng ta cũng đâu sâu nặng lắm.” Ta châm chọc.
mắt Tạ Dịch Chương trầm xuống, chậm rãi kể lại câu chuyện của bọn họ, ta nghiêm túc lắng .
Tạ Dịch Chương và Thanh nhi là thanh mai trúc mã, sau này gặp loạn lạc, nhà Thanh nhi bị biếm rời kinh thành, Tạ Dịch Chương nói nhất định sẽ quay lại tìm nàng, nhưng lại bị phụ thân đưa vào quân doanh.
Đợi khi phụ thân chết trận nơi sa trường, Tạ Dịch Chương trở thành tướng quân, quay về kinh thành, điên cuồng tìm Thanh nhi, lại gặp lúc phụ thân của Thanh nhi phạm tội bị chém đầu, hắn không cứu được cha của Thanh nhi, chỉ biết được Thanh nhi đã bị đưa vào thanh lâu hơn một năm.
Một năm trời, tay mua bán lần, Thanh nhi đã không rõ tung tích.
hắn đi rất thanh lâu, cuối cùng tại một thanh lâu tìm được Vân di nương, nàng ta không còn nhớ gì cả, nhưng lại rất giống Thanh nhi, vậy Tạ Dịch Chương nhận định nàng chính là Thanh nhi.
Chỉ là nàng dung mạo xinh đẹp, để tránh bị người chuộc đi, lão bà đã sớm cho nàng uống loại độc không có thuốc giải, loại thuốc này khiến người ta quên hết chuyện cũ, cả đời không thể rời khỏi thanh lâu.
Hắn không chuộc được nàng nên dẫn nàng trốn đi, sau này tình cờ gặp Phương Nguyên đại sư, cầu được thuốc làm chậm độc phát.
Nhưng cho dù là thuốc làm chậm, nguyên liệu chế thuốc cũng cực kỳ , để giữ mạng cho nàng, bọn họ liền đánh chủ ý lên thiên kim tướng phủ.
11
Vân di nương đã đến kỳ độc phát thì phải liên tục máu suốt bảy ngày.
Mỗi ngày ta đều chờ cho ả bị sự đau đớn lúc độc phát giày vò xong xuôi mới chịu đem máu .
Ta máu gà máu vịt đến, ả uống vào lại cứ đinh ninh bản thân được giải độc, tưởng rằng chỉ cần gắng gượng chịu đựng bảy ngày là sẽ giải được độc phát của tháng này.
Vào ngày cuối cùng, ta đích thân bưng bát thuốc vào cho ả.
Ta cho đám hạ nhân lui hết, chỉ giữ lại mình Thu Nguyệt canh giữ ngoài viện.
Vân di nương đã bắt đầu phát độc, đau đớn lăn lộn rên rỉ mặt đất. Ta từ cao mắt lạnh lùng nhìn xuống.
“ nhân, nhân cứu ta.”
Ta mỉm cười đưa thuốc cho ả, ả như con chó đói khát lâu ngày nhìn đồ ăn, vội vã bò sát lại gần.
Ta hất bát máu ra: “Ta vốn là muốn cứu ngươi, nhưng năm xưa tại ngươi lại không buông tha cho tỷ tỷ ta?”
“Ta sai rồi, sai rồi nhân, nhưng tỷ tỷ của người là do Xuân di nương hãm , không phải ta, không phải ta đâu.”
“Ồ? Nhỡ đâu ta không tin thì ?”
Ả gấp gáp khóc lóc: “Thật mà, Nghênh Xuân biết mọi chuyện, ả có để lại thư từ cho người đấy.”
Ta vỗ vỗ lên mặt ả: “Nhưng Nghênh Xuân đã bị ngươi giết rồi, không phải ? Có vẻ như ngươi không muốn uống thuốc nữa rồi.”
Trôi hồi lâu, ả đau đớn quằn quại lăn lộn sàn nhà, thèm khát muốn cướp lấy thuốc tay ta. Ta đá lật ả xuống đất, đoản đao một đường lên cánh tay ả.
Ả đau đớn gào thét không thành tiếng, yếu ớt nói ra sự thật: “Ta nói, ta nói. Tỷ tỷ của ngươi đã thai con của tên gã sai vặt, thân thể đỗi suy nhược không thể phá thai, cũng không thể tục cắt máu nữa. là ta và tướng quân cùng đi tìm Phương Nguyên đại sư, đến lúc quay về phát hiện Xuân di nương đã tỷ tỷ ngươi bị người ta cưỡng nhục. Sau , sau …”
Ả ngập ngừng muốn nói lại thôi, ta lại thêm một nhát đao nữa.
“Á~”
Ta chăm chú thưởng thức biểu cảm thống khổ của ả. Ả co rúm người lại, hận không thể lùi xa ta vạn dặm. sắc mặt ta thay đổi, ả lập tức ôm lấy cánh tay đang rỉ máu tục lấp liếm.
“Sau nàng ta muốn tự sát nhưng bị tướng quân cản lại, Phương Nguyên đại sư nói rằng chỉ cần ta đổi máu với nàng ta lúc thai, sau này ta sẽ không cần phải uống thuốc giải nữa.”
Ta đưa thuốc cho ả, ả kích động tu ừng ực.
“Về sau nhân lúc nàng ta chết, ta tiến hành tráo đổi máu huyết, lại phát hiện ra nàng ta vốn không hề thai, nhưng nàng ta đã bị mất máu không cách cứu sống được nữa…”
Ả nhìn ta một cái rồi chợt im bặt, điên cuồng chạy vụt ra ngoài.
Bước chân ta thoáng khựng lại, mắt sắc lạnh, tóm ả lôi ngược trở về. Ả lại bắt đầu phát cơn đau, ta xáp lại gần người ả: “Hình như nhầm rồi, đây là máu con mèo ly nô mà ngươi nuôi đấy.”
Không biết ả lấy đâu ra lực mà bất ngờ lớn tiếng gào thét: “Tướng quân, tướng quân cứu ta.”
Ta mặc kệ tiếng kêu la thảm thiết của ả, từng đao từng đao lên da thịt ả. Trong đầu ta ngập tràn hình ảnh tỷ tỷ nằm yên tĩnh trong quan tài, ta nương theo những vết thương ấy, không bỏ sót một đường đao lên người ả.
Tạ Dịch Chương hung hăng đẩy cửa bước vào, nhìn cảnh tượng trong phòng thì khiếp sợ tột độ: “Thanh nhi, nàng…”
khuôn mặt trắng bệch của Vân di nương thoáng hiện lên một tia vui mừng ngạc nhiên: “Tướng quân, tướng quân cứu ta.”
Ta vô cảm nhìn chàng: “Tuân ca ca, ả ta nói cho ta biết, tỷ tỷ chính là đã chết như này đấy. Ả chiếm lấy thân phận của ta, huynh cứu ả từ chốn thanh lâu, ả vậy mà lại hãm ân nhân cứu mạng của ta. Chàng nói xem, ả ta có đáng chết hay không.”
Vân di nương những lời ta nói, như bị rút cạn chút lực cuối cùng, phút chốc mặt xám như tro tàn.
Thần sắc Tạ Dịch Chương có phần hốt hoảng, mím chặt môi, rũ mắt xuống, sau lùi bước ra ngoài.
Ta thỏa mãn cười khẩy, tục cứa sâu thêm những vết thương kia. Máu đỏ tươi ồ ạt tuôn trào, hệt như ngọn lửa bùng cháy theo nỗi đau đớn tột cùng và bi thương sâu sắc.
Không biết đã trôi bao lâu, Vân di nương thoi thóp trút hơi thở cuối cùng, ta kề sát tai ả nói thầm vài câu.
Khuôn mặt ả tràn ngập sự phẫn nộ và không cam lòng. Ta ném đoản đao xuống trước mặt ả, ả dồn hết chút tàn muốn vươn tay nắm lấy, nhưng lại chẳng thể làm được gì nữa.
12
Sau khi Vân di nương chết, Tạ Dịch Chương ngày ngày gặp ác mộng.
Đêm nay, hắn lại giật mình tỉnh giấc. Ta lên tiếng an ủi,hắn lại hỏi ta: “Thanh nhi, nàng sẽ giết ta ?”
“ lại được, chàng quên rồi à. ta là thê, thê vốn dĩ là một thể, đã là một thể thì giết chàng rồi, ta sống nổi?”
Cuối cùng hắn cũng yên tâm nằm xuống chìm vào giấc ngủ.
Ta lấy cớ muốn thanh tịnh, cho lui hết toàn bộ thị vệ trong viện.
Ta ở trong viện ngày ngày miệt mài luyện công, không dám lơi lỏng một khắc , trong khi Tạ Dịch Chương lại đổ bệnh.
Cuối cùng cũng đến một ngày ta dừng việc luyện công. Tạ Dịch Chương không hiểu thắc mắc hỏi, ta liền nói cho hắn biết: có hỉ rồi.
Hắn vui sướng đến luống cuống tay chân, thậm chí quên mất rằng ta đã rất lâu không cùng chung chăn gối.
hắn đang chìm đắm trong niềm vui sướng được làm cha, ta rút xông thẳng về phía hắn. Ai ngờ hắn lại nhanh nhẹn né tránh được.
Khá lắm, quả không hổ là người từng lăn lộn chiến trường.
Nhưng ta cũng chẳng còn là ta của lần trước nữa.
Không để hắn có chút thời gian lấy hơi, ta tục dồn đánh tới.
Tạ Dịch Chương không hiểu hỏi: “Thanh nhi, tại .”
Ta không đáp lời, trong không khí tràn ngập mùi chết chóc, mỗi chiêu xuất ra đều là sát chiêu, khiến Tạ Dịch Chương không dám phân tâm dù chỉ nửa giây.
Tạ Dịch Chương rất nhanh đã rơi xuống hạ phong. Mũi trong tay ta hung bạo đâm thẳng về phía hắn, hắn không kịp né tránh nên cánh tay trái bị ta đâm ngập vào, mà rút ra.
Ta không chút do dự, cổ tay xoay chuyển phóng đoản đao ghim thẳng vào bụng hắn.
Sau khi rút ra, chàng loạng choạng ngã xuống, miệng vẫn lẩm bẩm: “Ta còn chưa kịp chờ đứa bé…”
Ta như được chuyện cười gì kinh thiên động địa lắm, ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Đón lấy mắt hoài nghi của hắn, ta lên tiếng giải thích: “Chữ hỉ mà ta nói, không phải hỉ thai nhi, mà là hỉ đại đã .”
Hắn vẫn vùng vẫy muốn chống cự, ta vung tay chém đứt luôn gân chân của hắn.
“Tỷ tỷ, cuối cùng muội cũng cho tỷ rồi.”
Lại là màu máu đỏ thẫm, thật là đẹp mắt đi mất.
Hắn gian nan thốt ra từng chữ: “Thanh nhi, lẽ nàng đã quên đi đoạn tình cảm của ta…”
Ta phóng mắt khinh miệt nhìn hắn một cái: “Thanh nhi cơ, ta tên là Lục Như Nguyệt. Ta đi đâu tìm Thanh nhi cho ngươi đây, có lẽ Vân di nương mới thực sự là Thanh nhi của ngươi đấy, ngươi sửa được xuống dưới cửu tuyền đoàn tụ với Thanh nhi của ngươi rồi. À phải rồi, nếu nói như vậy, lúc Thanh nhi của ngươi bị ta từng nhát đao cắt máu, vốn dĩ ngươi có thể cứu được ả, nhưng ngươi lại chẳng hề ra tay.”
Nhìn biểu cảm tuyệt vọng của hắn, ta nói : “Ngươi chắc chắn sẽ thắc mắc tại ta lại biết cái tên Tuân ca ca. Chắc hẳn ngươi chưa từng nhắc đến với ai, chỉ là ngươi còn nhớ tên gã tiểu tư táng thân trong biển lửa vào ngày đại hôn chứ. Gã đã theo ngươi rất rất năm rồi, hơn nữa, gã còn từng ngươi nói mớ cơ mà.”
mắt chàng trở nên xa xăm, khóe miệng nở một nụ cười còn coi hơn cả khóc: “Ngươi… đồ đàn bà độc ác này.”
“Hahaha, độc ác. Ngươi thì thiện lương nhỉ, người trong lòng mà chọc vào tỷ tỷ của ta, coi tỷ ấy như một món thuốc cất giấu để tác thành cho thê các người răng long đầu bạc. Thanh nhi của ngươi vốn có thể bình yên sống trong thanh lâu, tú bà mỗi tháng sẽ đưa cho thuốc giải. Là ngươi, chính ngươi dục vọng ích kỷ của bản thân mà ả rời đi.”
“Còn cả Xuân di nương, Phương Nguyên, âm mưu nham hiểm đen tối của từng người các ngươi, lúc chết tỷ tỷ ta, các ngươi có từng nghĩ bản thân sẽ có ngày hôm nay không?”
Vừa nói ta vừa điên cuồng đâm thẳng vào người chàng, ngửa cổ cười lớn rồ dại: “Các ngươi máu của tỷ tỷ ta làm thuốc giải, vậy thì máu của các ngươi chính là thuốc giải của ta.”
13
Ngày hôm ấy, lửa đỏ rực rỡ thiêu rụi Tướng quân phủ, không còn ai rõ tung tích chủ nhân của phủ đi đâu về đâu. nhân phủ Thừa tướng tâm địa thiện lương, liền cho nhận toàn bộ hạ nhân trong phủ về dưới trướng.
Vài năm sau, ta đến trước mộ tỷ tỷ thăm tỷ ấy. Mộ phần đã được dời từ ngoại ô kinh thành về Lạc Thành. Tỷ ấy từng bảo là nơi mà tỷ ấy yêu thích nhất, cũng là nơi ta lần đầu gặp gỡ.
Ta lại ngồi đây lải nhải huyên thuyên kể đủ chuyện cho tỷ ấy .
“Lúc Thừa tướng chê ta lai lịch bất minh, chỉ xứng làm một nha hoàn. Bản thân ta cũng nhận như vậy. Nhưng tỷ tỷ lại khăng khăng ép Thừa tướng nhận ta làm nữ nhi. Chỉ bằng vài câu nói, tỷ ấy đã trao cho ta một cuộc đời hoàn toàn khác biệt.”
“Tỷ nói xem, hội hoa đăng năm ấy giá như muội cùng đi với tỷ thì tốt biết bao. Muội nhất định sẽ giống như lúc trước, ngăn cản hết đám xú nam nhân kia lại gần tỷ. Tỷ tỷ, tỷ có trách muội không?”
“Mẫu thân biết muội muốn cho tỷ, đã đặc biệt phái tỳ nữ có thân thủ tốt nhất đi theo muội. lớn đã , mẫu thân rất vui mừng. Bà hận phụ thân nhu nhược chẳng làm nên trò trống gì nên đã hòa ly với ông ấy rồi. Vài ngày nữa mẫu thân sẽ chuyển đến Lạc Thành, sau này sẽ luôn ở đây bầu bạn cùng tỷ.”
“À phải rồi tỷ tỷ, muội lại chuẩn bị rời đi đây, sang năm sẽ lại đến thăm tỷ nhé. Muội phải tới Tây Cương học cách giải độc. Nếu muội may mắn học thành tài, nhất định sẽ hóa giải toàn bộ chất độc giam cầm những nữ tử gian này. Làm vậy cũng coi như tích đức hành thiện, nếu không muội xấu xa nhường này, kiếp sau không xứng làm muội muội của tỷ thì biết làm .”
(Hoàn toàn văn)