

Ngày ta vật vã vượt cạn, người vợ cả đã q//ua đời từ lâu của phu quân bỗng dắt theo con cái tìm tới tận cửa.
Nàng đứng trên bậc cao, nhìn ta như nhìn kẻ dưới, khóe môi cong lên đầy mỉa mai:
“Kế thất suy cho cùng cũng chỉ là thiếp, con sinh ra… rốt cuộc vẫn là thứ tử.”
Một kẻ chẳng có mai mối, sính lễ, đến danh phận ngoại thất còn không đủ, cũng dám tới đây làm loạn?
Ta khẽ cười nhạt, ánh mắt chỉ lướt qua vị trí đứa con trai nàng đang đứng.
Sáng hôm sau, đứa trẻ ấy… lại “vô tình” ngã xuống nước.