Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trường Ninh xông vào trong cung, thánh thượng nổi giận.
Nghe nói lúc tảo triều hôm sau, hễ là người của Chương Quốc công làm quan trong triều, đều bị mắng đến mức không kịp vuốt mặt.
Sau khi hạ triều, Chương Quốc công liền chạy đến công chúa, xa gần ngụ ý bảo công chúa Trường Ninh hiến ta cho hoàng thượng, để xoa dịu cơn giận của vua.
Trong lúc trò chuyện, Chương Quốc công nhắc đến chuyện ta rơi hồ lần trước, giọng điệu của ông ta vô cùng áo não: “Sớm biết lần trước nên đưa hắn đó.”
Sắc mặt công chúa Trường Ninh lập tức trở nên vô cùng coi.
Ta biết, nàng ta đã phản ứng lại được việc hai tỳ nữ kia là người do Chương Quốc công cài cắm cạnh nàng ta rồi.
Nhưng Chương Quốc công lại không biết, còn dặn dò đi dặn dò lại bắt Trường Ninh phải nghe lời mình.
“Trường Ninh, nghe lời, con thích mỹ nam, cữu cữu sẽ chuẩn bị cho con, tên này, thì đừng giữ lại nữa.”
Nhưng vẻ mặt Trường Ninh bàng hoàng thẫn thờ, rõ ràng là không lọt tai chữ nào.
Đợi sau khi Chương Quốc công rời đi, nàng ta liền ra lệnh đánh chết hai người kia bằng gậy.
Lại gọi ta đó quan sát hành hình.
Hai người đó la hét thảm thiết tục, trên lưng chỉ còn là một đống thịt nát bét máu me đầm đìa.
Tim ta run lên, phu quân lúc đó có phải cũng đã gánh hình phạt đau đớn như không?
Trong lòng hận ý ngập trời, ta không nỡ nhìn tiếp, liền nhắm mắt lại.
Trường Ninh lại khẩy một tiếng, giọng nói lạnh lùng: “ sao lại gạt bản cung?”
Trong mắt ta mang một tia sợ và cam , cẩn thận đáp: “Ta tưởng rằng công chúa biết chuyện, từng hỏi công chúa xem có thể ở lại trong được không.”
Sắc mặt công chúa Trường Ninh càng thêm coi, ánh mắt nàng ta lóe lên tục, dường như rất để đưa ra quyết định.
Ta hít một hơi thật sâu, dường như là không đành lòng nhìn nàng ta xử, chủ động quỳ xin đi: “Ta nguyện vào cung, chia sẻ nỗi lo với công chúa.”
Trường Ninh ngẩn người, ánh mắt mang vẻ trầm tư: “Ngươi cũng là nam tử, lại cam tâm nguyện luồn cúi dưới kẻ khác sao?”
“Không muốn.” Ta lắc đầu, “Nhưng ông ta là hoàng thượng, ta không muốn cũng phải muốn.”
Trường Ninh vốn luôn kiêu ngạo, nếu như nàng ta chủ động dâng mỹ nhân cho hoàng thượng, đó là huynh muội thâm sâu.
Nhưng nếu như bị ép buộc, thì chỉ khiến nàng ta cảm thấy nhục nhã và không nổi.
Ta chính là muốn khuếch đại nỗi nhục nhã này, gieo vào trong lòng nàng ta một hạt mầm dục vọng.
Thế nên đó, ta còn chủ động đề nghị được thị tẩm.
Ta quỳ rạp dưới chân nàng ta nắm lấy tay nàng ta, mang vẻ mặt đầy thành kính: “Mong, công chúa rủ lòng thương xót.”
Trướng gấm hồng loan ấm áp, được một lát hoan ái.
Ta đương nhiên không có được chức năng này.
Hoàng thượng đã đưa cho ta một loại bí dược, hễ dính vào sẽ sinh ra ý loạn mê, tận hưởng khoái lạc trong mộng, mà sau khi tỉnh lại, thì sẽ toàn thân ê ẩm đau nhức.
Ta đã uống thuốc giải từ trước, lại bôi thuốc lên tay, lúc vuốt ve gò má nàng ta, liền bị nàng ta hít vào trong cơ thể.
Hiệu quả của thuốc nghĩ lại là cực kỳ tốt, bởi vì sau khi Trường Ninh tỉnh lại nhìn ánh mắt ta nhiều hơn một tia hài lòng và không nỡ.
Nhưng nàng ta có không nỡ đến đâu, ta cuối cùng phải bị đưa đi.
Hoàng thượng đã phái xe ngựa đến đón ta.
Lúc xuất , Trường Ninh nắm lấy tay ta không buông: “Chín mươi tám, ta định sẽ đón ngươi về.”
Ta đầu, nhìn Trường Ninh bằng ánh mắt cam mà đầy kiềm chế: “Ừm, ta đợi công chúa đến đón ta.”
Nhưng sau khi quay người lại, một tiếng lẩm bẩm thấp giọng, đã tràn ra khỏi khóe môi:
“Haiz, ông ta là hoàng thượng, nói thì dễ làm thì .”
Ông ta là hoàng thượng.
Là tồn cao quý của Đại Cẩm.
Không một ai có thể làm trái ý của hoàng thượng, cho dù ngươi là công chúa được tiên hoàng sủng ái , cũng phải tự tay dâng lên diện thủ mà mình yêu thương.
Lần này là diện thủ, lần sau lại là cái gì đây?
Có khi nào, là mạng của chính mình không?
Nhìn thấy đồng tử công chúa Trường Ninh co rút lại, hai bàn tay siết .
Ta chắc, nàng ta đã hiểu được ý tứ nói hết trong lời của ta.
–Hoàn–
Sau khi vào cung, hoàng thượng không hề hạn chế ta điều gì, ta có thể tùy ý đi lại trong cung.
Chỉ là, mỗi , ông ta đều sẽ nghỉ ngơi ở chỗ ta.
Thế là mọi người trong cung đều nói, ta là người được hoàng thượng sủng ái , hoàng thượng chuyện gì cũng nghe ta.
thì việc ta truyền tức cho Trường Ninh, cũng sẽ không quá mức bất ngờ nữa.
Đương nhiên, những tức này đều có sự đồng ý của hoàng thượng.
Thậm chí lúc ta viết thư, ông ta cứ đứng ở cạnh ta, từ trên cao nhìn chỉ đạo ta nên dùng từ ngữ gì dùng giọng điệu nào để đối đãi với Trường Ninh.
Khá là nổi da gà.
Ta quay đầu nhìn ông ta một cái, có hờn dỗi.
Hoàng thượng hơi thẫn thờ: “Nếu ngươi khôi phục lại thân phận nữ nhi, chắc chắn sẽ vô cùng xinh đẹp.”
Bầu không khí trong phòng trong phút chốc có mờ ám kiều diễm, khiến người ta đỏ mặt tim đập thình thịch.
Ta vội vã cúi đầu, nhưng lại để lộ ra vành tai đỏ bừng của mình trước mắt ông ta: “Hoàng thượng nói đùa rồi.”
Ông ta hắng giọng một tiếng để xua tan đi sự lúng túng, xoa xoa mũi đi sang một chiếc bàn sách khác để xử lý chính vụ.
Đây là chuyện thường vào mỗi của chúng ta.
Chúng ta nghỉ ngơi trong cùng một tẩm điện, không đắp chăn bông mà chỉ đọc sách trò chuyện, nhưng bầu không khí, lại càng mờ ám.
Mà những bức thư ta gửi cho Trường Ninh, cũng chuyển từ những lời hỏi han sinh hoạt hàng lúc ban đầu, trở thành những ý kiến xử lý chính vụ các loại.
Ví dụ như, vùng Quan Đông kia nạn bão tuyết, hoàng thượng định phái người tới đó cứu trợ thiên tai.
Thế là chức vụ này, liền rơi vào đầu người của phe phái Chương Quốc công.
Lâu dần, công chúa Trường Ninh và Chương Quốc công càng thêm tín nhiệm dựa dẫm vào ta.
Mà trong bức thư hôm nay, hoàng thượng bảo ta thêm vào một câu trong đó:
“Nửa lảm nhảm trong mơ, nhắc tới hai chữ Đàn, có vẻ là tên người, khá là quan trọng, xin mau chóng điều tra.”
Đàn?
Ta dạo gần đây cũng coi như là đã lục lọi hết mọi cuốn sách ghi chép của các sử quan trong Tàng Thư Các, từng nghe thấy cái tên này, hoặc là do bịa đặt ra, hoặc là, đằng sau người này ẩn giấu một bí mật tày trời.
Ta không dám dò hỏi thăm dò, chỉ cắm đầu truyền tức ra ngoài.
Nhưng không ngờ tới, ngay trong đó, hoàng thượng thích khách.
Nhân cơ hội đang truy xét thích khách, công chúa Trường Ninh vào cung tìm ta.
Giữa mày nàng ta đầy vẻ nôn nóng ẩn chứa sự sợ, vừa mặt đã thẳng thừng hỏi luôn: “ sao ngươi lại nhắc tới Đàn? Là hoàng thượng nói với ngươi sao?”
Xem ra bí mật của người này quan đến sống chết của Trường Ninh.
Ta suy nghĩ một , từ từ mở : “Không hề, là , hoàng thượng dường như ác mộng, lỡ nói ra cái tên này, lúc đó vẻ mặt ông ta vô cùng thống khổ, ta liền ghi nhớ lại.”
“Công chúa đã điều tra ra được tức gì quan đến người này ? Có tác dụng gì không?”
Công chúa Trường Ninh có phiền não, nàng ta đi đi lại lại chỗ, lẩm bẩm lảm nhảm: “Hắn ta có thể vượt bao nhiêu hoàng tử để kế thừa ngôi vị hoàng đế, tất cả đều là nhờ vào việc ta nói giúp trước mặt phụ hoàng, đây là công lao phò tá, hắn ta sẽ không động đến ta đâu.”
“Nhỡ như hắn ta nhớ lại thì sao?”
“Không, sẽ không đâu.”
Ta nín thở lắng nghe cẩn thận, không dám lên tiếng.
Nhưng kết hợp với những lời đồn đại nghe được trong cung, ta nghĩ mình đã chắp vá ra được chân tướng của sự việc rồi.
Mẹ đẻ của đương kim hoàng thượng chỉ là một cung nữ quét dọn bình thường, vô được tiên hoàng lâm hạnh, sinh ra hoàng thượng, nhưng bà ta không được tiên hoàng yêu thích, cũng không được phong vị phận gì, kéo đó là hoàn cảnh khăn của hoàng thượng, ngay cả một tiếng nương cũng không thể gọi, chỉ có thể gọi tên của bà ta.
Hai mẹ con sống nương tựa vào nhau, thoi thóp cầu sinh trong cung cấm này, nhưng khi hoàng thượng lên sáu tuổi, mẹ đẻ của ông ta lại đời trong một tai nạn.
Nhìn biểu hiện hiện của Trường Ninh, e là không phải tai nạn, mà là bị nàng ta hại chết mới phải.
Hoàng thượng không hổ là hoàng thượng, tâm tư sâu thẳm, không chỉ giấu giếm được Trường Ninh, khiến nàng ta tưởng rằng ông ta căn bản không nhớ chân tướng sự việc, lại còn có thể mượn sức của Trường Ninh, giành được ngôi vị hoàng đế từ tay tiên hoàng.
Chỉ có thể nói, ngôi vị hoàng đế này ông ta ngồi là vô cùng xứng đáng.
Ta suy nghĩ đến mức nhập thần, không chú ý thấy hoàng thượng đã bước vào.
Ông ta đột nhiên lên tiếng, giống như một tiếng sấm nổ vang tai: “Nhớ lại cái gì? Cái gì sẽ không?”
Ta và Trường Ninh đều giật mình.
Thấy Trường Ninh càng luống cuống loạn, ta bước nhanh tới cạnh hoàng thượng, nhẹ nhàng kéo tay áo của ông ta: “Trường Ninh là nghe trong hoàng cung có thích khách, lo lắng cho an nguy của hoàng thượng, nên mới vội vã chạy tới mà mất đi chừng mực.”
Công chúa Trường Ninh vội vàng đầu hùa : “Trường Ninh sợ hoàng huynh bị thương, vừa nãy mới sực nhớ ra hoàng huynh võ nghệ cao cường, định sẽ không bị thương, là Trường Ninh quan tâm quá sinh loạn rồi.”
Vẻ mặt hoàng thượng dò, khẽ đầu, liền ra lệnh trục khách.
Chuyện này dường như cứ thế trôi .
Nhưng ta biết, Trường Ninh, một dài bằng một năm.
Nàng ta dặn ta đặc biệt chú ý tới Đàn, một khi hoàng thượng nhắc tới, liền phải lập tức báo cho nàng ta biết.
Nhưng hoàng thượng dường như đã quên mất sự tồn của Đàn, cho tới khi phiên quốc đến triều cống vào mùa xuân, cũng từng nhắc lại.
Phiên quốc triều cống là một chuyện lớn.
Cả triều đình trên dưới đều bận rộn không ngừng, thề phải thể hiện uy phong của nước lớn Đại Cẩm ta, khiến phiên quốc thần phục, không dám sinh ra dã tâm phản nghịch.
Nhưng không ngờ tới, lúc tiếp kiến, Thổ Phồn đề xuất muốn kết thân với công chúa Đại Cẩm, để kết mối lương duyên Tần Tấn.
Hoàng thất dương thịnh âm suy, khi tiên hoàng còn vị, cũng chỉ có một vị công chúa là Trường Ninh, còn đương kim hoàng thượng, lại càng có lấy một mụn con nối dõi.
Vì nhân tuyển đi hòa thân, chỉ có một mình công chúa Trường Ninh.
Hoàng thượng tự nhiên sẽ không đồng ý, ông ta nổi một trận lôi đình trên triều đường, nghiêm từ từ chối yêu cầu này, thậm chí còn thẳng thừng mắng Thổ Phồn đang mơ mộng hão huyền.
Nhưng có một nhóm quan văn đứng đầu là Trương ngự sử, ra sức khuyên can hoàng thượng chấp nhận yêu cầu hòa thân, để bá tánh Đại Cẩm được nghỉ ngơi dưỡng sức.
Vốn dĩ, ta cũng tưởng hoàng thượng sẽ không đồng ý.
Nhưng đó, ông ta cố tạo cơ hội cho ta xuất cung, để ta đi công chúa Trường Ninh.
Ông ta bảo ta nói với Trường Ninh, cuối cùng ông ta sẽ để nàng ta đi hòa thân, bởi vì chuyện mười sáu năm trước, ông ta đã nhớ lại rồi.
Trường Ninh sợ hãi đến tột cùng, nàng ta nắm lấy tay ta tục truy hỏi: “Là tự hắn ta nói sao?”
Ta cố nén cơn đau trên tay, đầu.
“Hoàng thượng sau khi hạ triều uống say rồi, ta nghe lén được.”
Ta không để ý đến vẻ mặt nháy mắt như đưa đám của nàng ta, tự mình nói tiếp: “Công chúa dù sao cũng là muội muội của hoàng thượng, ông ta sao có thể nhẫn tâm để người gả đi xa?”
“Nghe nói Thổ Phồn vô cùng tàn bạo, động một là tay chân người khác, sau này công chúa biết phải làm sao đây?”
Ta dường như lo lắng, đem toàn bộ những lời đồn đại nghe được về Thổ Phồn từng chuyện từng chuyện một nói ra.
Sau đó nhìn nàng ta với vẻ mặt đầy âu lo: “Công chúa, người mang ta bỏ trốn đi, cho dù sau này có phải ăn gió nằm sương, lưu lạc muôn nơi, còn hơn là đến cái nơi quỷ quái đó.”
Nàng ta sao có thể bỏ trốn được chứ?
Nàng ta là công chúa Trường Ninh từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, quen thói sống xa hoa lãng phí cơ mà.
Đã không thể bỏ trốn, lại không thể gả đi, thì chỉ có thể tạo phản thôi.
Công chúa Trường Ninh dẫn phe phái của Chương Quốc công, làm phản rồi.
Bởi vì có ta đi trước một bước điều dời thị vệ trong cung đi nơi khác, nàng ta dẫn đám đông xông thẳng vào chốn không người, rất nhanh đã công phá được tẩm cung của hoàng thượng.
Nhưng cảnh tượng bọn họ đẩy cửa bước vào nhìn thấy, lại là hoàng thượng người đầy máu tươi nằm trên mặt đất.
Ta nắm con dao găm trong tay ngơ ngác quay đầu lại, thấy là Trường Ninh, bỗng nở một nụ : “Công chúa, người đến rồi.”
Chương Quốc công bị ta làm cho sợ, run rẩy chỉ tay vào ta: “Ngươi giết chết hoàng thượng rồi?”
Ta nghiêng nghiêng đầu: “Ông ta là huynh trưởng của công chúa, ta không thể để tay công chúa vấy máu của người thân chí cốt được.”
Nói xong, ta đứng dậy, từng bước từng bước đi về phía Trường Ninh đang sững sờ.
“Công chúa, người đến đón ta sao?”
Lời vừa dứt, liền phun ra một ngụm máu đen, ngã nhũn mặt đất.
Trường Ninh vươn tay đỡ lấy ta, lúc này mới phát hiện ra, trên bụng ta cũng có một cái lỗ thủng lớn.
Nàng ta lập tức loạn tinh thần, dường như là muốn giúp ta cầm máu, liều mạng bịt lấy vết thương.
Ta há , lời kịp nói ra khỏi , máu đen lại trào ra như suối.
Nàng ta dường như nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong ngực ra một cái lọ sứ nhỏ, lấy viên thuốc nhỏ trong mớm cho ta.
“Độc được giải rồi, không sao rồi, chín mươi tám ngươi sẽ không sao đâu, ta lập tức gọi ngự y tới cầm máu cho ngươi.”
“Ta đón ngươi về nhà.”
Về nhà?
Phu quân chết rồi, ta lấy đâu ra nhà nữa?
Nhà của ta đã bị ngươi phá hủy rồi cơ mà.
Ta nhếch môi , trong chớp mắt đâm mạnh con dao găm vào ngực Trường Ninh.
Cùng lúc đó, có cấm quân xông vào.
Bọn họ, bị bắt gọn trong rọ rồi.
Trường Ninh nhìn bụng, vẻ mặt không thể nổi, ngây ngốc hỏi ngược lại: “, sao.”
sao à?
“Thù giết chồng, không đội trời chung!”
“Ý đồ thí quân, tội đáng muôn chết!”
Ta rút con dao găm ra, lại hung hăng đâm .
Phu quân của ta đầy rẫy vết thương, toàn thân không có lấy một chỗ nào lành lặn, nàng ta dựa vào đâu mà có?
Hết nhát này đến nhát khác, ta đem toàn bộ hận ý trong lòng trút ra hết.
là hoàng thượng cản ta lại.
Ông ta giam cầm đôi tay ta, lớn tiếng gọi ta: “Liễu Đạm! Người chết đã khuất, nàng đã báo thù cho hắn rồi, tỉnh táo lại đi!”
Lúc này ta mới hoàn hồn, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ông ta.
Lại trong lúc ánh mắt chạm vào công chúa Trường Ninh máu me be bét mặt mũi không còn hình dạng trên mặt đất, bật khóc nức nở.
Hoàng thượng ôm ta vào trong lòng, nhẹ giọng an ủi.
Trong giọng nói chứa đựng sự đau lòng không lời nào tả xiết.
Hoàng thượng hỏi ta muốn ban thưởng gì.
Ta nói ra hai thỉnh cầu.
Một là, công khai xét xử tội ác của công chúa Trường Ninh, để nàng ta lưu xú muôn đời.
Hai là, nguyện được giả chết thoát thân, quay về chốn cũ.
Về điều thứ , hoàng thượng lập tức đồng ý, không hề có do dự nào vì đây là việc xấu hổ của hoàng gia.
Nhưng điều thứ hai, lời vừa thốt ra khỏi , sắc mặt ông ta liền đen kịt lại.
Ta đợi hồi lâu, chỉ nhận được một câu:
“Chín mươi tám đã chết, từ nay về sau, nàng chỉ là Liễu Đạm.”
Ông ta không muốn thả ta đi.
Đợi ở trong cung nửa tháng, cuối cùng cũng dẹp yên toàn bộ đám loạn thần tặc tử, ông ta tới tìm ta.
Ông ta hỏi ta, có muốn làm hoàng hậu của ông ta không.
Ta như con nai con bị sợ, vội vã quỳ thỉnh tội.
Ông ta lại đỡ ta đứng dậy: “Trẫm là nói thật lòng.”
Nhưng, dựa vào đâu lại là ta?
Ta chẳng chỉ là một quả phụ đã mất chồng, kém xa những thiên kim khuê các khắp kinh thành.
Hoàng thượng , giải đáp thắc mắc cho ta.
Ông ta nói ta thân là nữ tử, lại có thể giả làm nam trang trà trộn vào công chúa để báo thù cho phu quân, là người có có nghĩa có dũng có mưu.
Còn nói ta biết rõ nữ tử không thể tham gia khoa cử, nhưng lúc báo thù không quên học hành, một số kiến giải thậm chí còn sâu sắc hơn cả những lão thần đã làm quan trong triều mấy chục năm, ông ta vô cùng khâm phục.
Ông ta nói ông ta đã sớm bị ta thu hút trong vô thức lúc nào không hay, chỉ muốn sau này được nắm tay nhau cùng chung bước.
Ta bị hoàng thượng khen đến đỏ bừng mặt, nhưng kiên quyết từ chối ông ta:
“Dân nữ, không thể chấp nhận việc cùng hầu hạ một chồng với người khác.”
Hoàng thượng bật , ông ta á khẩu nói: “Trẫm lên ngôi tám năm, đã từng nạp một ai ?”
Ta lắc đầu: “ từng.”
Hoàng thượng nói tiếp: “Ta từng lập lời thề trước mặt mẫu thân, đời này chỉ cưới một người. Nếu không phải được nàng, ta e là sẽ phải sống cô độc đến già, viễn cảnh như , nàng thực sự nhẫn tâm sao?”
“Cuối cùng vì không có người nối dõi, tông thân đoạt quyền, hoàng thất chấn động, dân chúng lầm than, đó là điều nàng muốn nhìn thấy sao?”
Ông ta đều nói như rồi, ta dường như không có chỗ để từ chối, chỉ đành đỏ mặt đầu đồng ý.
Nhưng thực ra, ta cũng không hề muốn từ chối.
Mục tiêu ngay từ đầu của ta chính là hoàng thượng.
Công chúa Trường Ninh dù sao cũng là cành vàng lá , nếu ta mạo muội hành thích, không chỉ sẽ lụy đến người dân thôn Lương Gia, mà cũng không có cách nào giải oan cho phu quân vô tội bị hại.
Mà trong thiên hạ này, người duy có thể kiềm chế được Trường Ninh chỉ có hoàng thượng, ta vốn muốn mượn sức của ông ta để báo thù, không ngờ nay lại có được niềm vui ngoài ý muốn.
Như rất tốt, ta không phải lo lắng những đứa trẻ tương lai sẽ phải gánh những chuyện bất bình như ta và phu quân nữa, lại còn có thể lợi dụng quyền lực trong tay mình để làm những việc mà ta luôn muốn làm.
Hoàng thượng bài trừ muôn vàn khăn, cuối cùng cũng lập ta làm hậu.
Sau đại điển phong hậu, ta liền đề xuất hoàng thượng bắt đầu một loạt các cải cách.
Nữ tử có thể tự lập gia đình, tự mình đứng tên hộ tịch.
Nữ tử có thể tham gia khoa cử.
Nữ tử có thể được chia ruộng đất.
…
Tuy có vô số người phản đối, đạo lý cản trở lại gian nan, nhưng ta cứ dũng cảm tiến về phía trước.
Chỉ mong thiên hạ này, sông yên biển lặng, vạn dân thái bình.
【Toàn văn hoàn】