Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

“Lùi một vạn bước, cho dù tôi thật sự ghét cậu ta, tôi cũng không muốn cậu ta bị bịa đặt tin đồn bẩn.”

“Bị bịa kiểu không là vấn đề của riêng Sở Mạt, mà là sự sỉ nhục đối với tất cả con gái.”

“Việc tôi cần làm là ngăn xảy ra ngay trước .”

Tôi sang Sở Mạt, nó cẩn thận mở chiếc túi quà trên bàn.

trong là chiếc kẹp tóc hình quả .

Hôm trước tôi bị ma xui quỷ khiến mà mua liền .

Vốn dĩ đã định tặng Sở Mạt một .

Sở Mạt chiếc kẹp, sáng lấp lánh những vì sao.

Bạn cùng bàn tặc lưỡi cảm thán: “Cậu mê cậu ấy thật đấy.”

Tan học, tôi đi bộ về nhà.

Khoảnh khắc mở cửa, cánh cửa nhà cạnh cũng bật mở.

Có người khẽ gọi tôi: “Tuyết Hàn?”

Tôi ngẩng đầu lên, là gương mặt quen thuộc.

Anh của Sở Mạt và Sở Duy – Sở Diên Xuyên.

Anh tôi, mỉm : “Là em thật à, Tuyết Hàn, lâu rồi không gặp, em đã lớn thế rồi.”

Sở Diên Xuyên đưa xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi.

Tôi ngoan ngoãn đứng yên để anh làm vậy.

Nhưng phía sau bỗng vang lên một giọng đầy không thể tin nổi: “Mấy người đang làm gì thế?”

Tôi quay đầu lại.

Là Sở Duy.

cậu ta đỏ hoe, bộ dạng tức đến mất kiểm soát, trông chẳng nào bắt gian tại trận.

“Anh ! Sao anh lại có thể đầu Phó Tuyết Hàn chứ!”

Sở Diên Xuyên không hiểu đầu đuôi ra sao, lại tiện xoa xoa đầu Sở Duy: “Vậy anh cũng đầu em luôn.”

Sở Duy tức đến nhảy dựng lên: “Vấn đề không ! Sao anh có thể đầu Phó Tuyết Hàn, ấy còn là con nít nữa!”

“Không con nít thì sao lại không được đầu?”

má Sở Duy phồng cả lên vì tức: “Không … nói với mấy người không thông !”

Cậu ta liếc tôi một thật mạnh rồi quay người vào nhà.

Tôi hỏi Sở Diên Xuyên: “Cậu ấy giận rồi.”

Sở Diên Xuyên cho qua : “Ghen à?”

Tôi khẩy một tiếng: “Lớn thế rồi mà còn vì anh đầu người cũng ghen được.”

Sở Diên Xuyên khựng lại một chút, muốn nói gì , cuối cùng khẽ : “Em ấy ghen không .”

Sở Duy giận tôi rồi.

đến khoảng một tuần sau tôi mới nhận ra.

Thậm chí không do tôi phát hiện, mà là Sở Mạt tìm tới tôi: “Anh tôi giận rồi, cậu có thể dỗ anh ấy không?”

Tôi ngơ ngác: “Cậu ấy làm sao?”

Sở Mạt c.ắ.n môi dưới, bộ dạng khó mở miệng: “Anh ấy… ừm… anh ấy nói… cậu đi hỏi anh ấy đi.”

Dáng vẻ muốn nói lại thôi của Sở Mạt khơi lên tò mò trong tôi.

Hành vi của Sở Duy cũng rất bất thường.

Trong tiết thể d.ụ.c thường ngày, Sở Duy luôn là người năng nổ nhất, chơi bóng rổ với bạn bè, ném ba điểm cực kỳ chuẩn xác.

Nhưng hôm nay, cậu ta lại dưới bóng cây, trông ủ rũ chẳng có chút tinh thần.

Bạn cậu ta vỗ vai hỏi có đi đ.á.n.h bóng không.

Sở Duy lắc đầu: “Không đi.”

“Sao vậy?”

“Không vui.”

Tôi đi thẳng tới, xuống cạnh cậu ta: “Sao lại không vui?”

Quay sang Sở Duy, là tôi, cậu ta lập tức thẳng người.

“Thì… cũng không có lý do gì.”

Tôi đoán là cậu ta lại vì mà đơn phương giận dỗi tôi.

Hồi Sở Duy đã vậy rồi, thỉnh thoảng lại giận hờn.

Hồi mẫu giáo, hộp vốn định cho cậu ta uống không cẩn thận bị một cậu nhóc trong lớp giành mất.

Sở Duy đỏ hoe chúng tôi: “Sao lại vậy chứ! Rõ ràng là cho tôi mà!”

Lúc tôi định nói “ là một hộp thôi mà”, nhưng mẹ đã dặn đi dặn lại hòa thuận với Sở Duy và Sở Mạt, không được làm “túi nước khóc.

hơn tôi có mấy tháng.

Thế là tôi lại đi mua thêm một hộp tìm Sở Duy.

cậu ta đang xổm ở góc lớp, dùng ngón vẽ vòng tròn trên sàn.

Tôi gọi: “Sở Duy.”

Cậu ta quay đầu lại, lúc tôi mới mặt cậu ta dính đầy nước .

Tôi xổm xuống cạnh, đưa hộp đã cắm sẵn ống hút tới miệng cậu ta.

Sở Duy vừa khóc sụt sịt, vừa dựa vào tôi hút , vừa giải thích: “Tôi không giận cậu .”

“Ừm.”

“Tôi là giận bản thân vì không giành được của cậu thôi.”

“Lần sau nhất định sẽ để lại cho cậu.”

Sở Duy hút hết ngụm cuối cùng, mím môi nói: “Tôi biết ngay là cậu chắc chắn không cố ý cho người mà.”

Mỗi lần Sở Duy đơn phương giận tôi xong, cậu ta lại tìm cho tôi một lý do hoàn hảo để bênh vực, rồi đem hết nguyên nhân đổ lên chính .

Sau tôi mới biết, kiểu hành vi gọi là “ sa vào lưới.”

Quả nhiên đúng tôi đoán, khi tôi chống cằm xem người đ.á.n.h bóng rổ,

Sở Duy đột nhiên hỏi tôi: “Cậu anh tôi tốt lắm à?”

Cậu ta bất ngờ nhắc đến Sở Diên Xuyên khiến tôi có hơi sững người.

Sở Diên Xuyên lớn hơn chúng tôi vài tuổi.

Hồi , tôi và Sở Mạt chơi đồ hàng, đứa còn tranh nhau đòi làm của Sở Diên Xuyên.

Anh xoa đầu tôi và Sở Mạt, nói: “Anh không cần , anh chơi trò nhà bếp với đứa có được không?”

Sở Duy đứng cạnh kéo áo tôi: “Thế còn tôi thì sao? Tôi cũng muốn có !”

Tôi nói: “Tôi không làm của cậu , vì cậu không cao bằng anh Diên Xuyên.”

Sở Duy ngẩn ra.

“Hơn nữa, thành tích của anh Diên Xuyên cũng tốt hơn cậu.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương