Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Thật tôi sớm đã biết Sở Duy sẽ không nương tay.

Có một hôm đến lượt Sở Duy trực nhật, cậu lại dọn vệ sinh.

Tôi tới cổng trường rồi mới nhớ mình quên mang theo một quyển bài tập, bèn quay lại.

Đúng , tôi nghe thấy bạn của Sở Duy hỏi cậu : “Cậu đã giúp Phó chỉnh lý ghi chép rồi, không tiện thể làm ít hai câu, nương tay chút, để cậu làm hạng nhất thêm lần?”

Tôi định lên thì Sở Duy đã nói trước: “Tôi không cho rằng nhờ tôi nương tay mới có thể đứng nhất. Bình thường dù tôi có dốc hết sức , không lại cậu .”

“Hơn nữa, rất ghét người khác nương tay. Cạnh tranh công bằng mới là sự tôn trọng dành cho cậu .”

Dòng suy nghĩ kéo tôi trở lại hiện tại.

Thấy tôi ngẩn người, Sở Duy dùng ngón tay chạm nhẹ lên mu bàn tay tôi: “ , cậu thế? Không khỏe à?”

Tôi lắc , bắt chép bài.

Buổi chiều thành phố vừa oi vừa ẩm, ch.óp mũi tôi lấm tấm mồ hôi.

Ngẩng lên, tôi mới phát hiện Sở Duy đã không ngồi chỗ nữa.

Đột nhiên, một cảm giác mát lạnh áp lên má tôi.

“Trà sữa tứ quý xuân, ba phần đường, ít đá.”

Cái bức bối do thời tiết mang lại tôi, ngay khoảnh khắc này đã tan biến ly trà sữa mát lạnh Sở Duy đưa tới.

Nhờ ghi chép của Sở Duy, tôi lại đứng nhất khối.

Cho đến tận năm mười hai, tôi và Sở Duy vẫn luôn chiếm trọn hai vị trí toàn khối.

Có lẽ vì quá nổi bật, tôi đã tự chuốc lấy rắc rối.

trường có học sinh chơi chung với đám du côn bên ngoài. Một lần tôi vô tình gặp tụ tập hút t.h.u.ố.c.

Đúng , thầy chủ nhiệm kỷ luật lại bắt gặp .

Khi rời , người nhìn tôi bằng ánh không thiện cảm, gọi tôi là “học sinh giỏi”, giọng đầy mỉa mai châm chọc, nhưng tôi lại không kịp nhận nguy hiểm.

Cho đến ngày phỏng vấn tuyển sinh độc lập của Đại học T, hậu quả mới lộ rõ.

Có bạn nói với tôi rằng Sở tìm tôi khu nhà học cũ.

Bình thường tôi không thân với bạn này, nhưng Sở nhờ người khác gọi tôi không một hai lần, đôi khi nói là phát hiện thứ gì thú vị khu nhà cũ.

Tôi không nghĩ nhiều, liền thẳng đến nơi cô nói.

Đến học, tôi lại không thấy Sở đâu.

Ngay , có người từ phía sau đẩy mạnh tôi một cái, tôi ngã nhào xuống đất.

Sau lưng vang lên khóa trái.

Cho đến khi nhìn rõ mặt người kia, tôi mới biết mình đã lừa.

vừa cười vừa nói: “Từ lâu đã chướng rồi, học giỏi mà bày cái dáng vẻ coi thường người khác.”

“Chỉ là một buổi phỏng vấn thôi, cho cô nếm chút mùi đời chắc chẳng nhỉ?”

“Đáng đời, ai bảo tố cáo bọn mình.”

Tôi chợt nhớ tới lần thầy chủ nhiệm bắt gặp , có lẽ tưởng rằng tôi là người mách lẻo.

Tôi dùng sức đập , bên ngoài cười đùa không ngớt.

cười dần dần xa .

Thấy cầu cứu vô vọng, tôi ngồi thụp xuống, suy nghĩ đối sách.

Tôi vốn là người không chịu thua kém, đã chuẩn rất lâu cho buổi phỏng vấn này.

Nghĩ đến , ngay cả tôi – người vốn không thích khóc – dâng lên nước .

Khoảng chừng hai mươi phút sau, khi tôi tự an ủi mình kiểu như: “Đây là tầng bốn, nhảy xuống có xảy chuyện gì không?”

“Nếu lỡ bỏ lỡ buổi phỏng vấn này thì vẫn kỳ đại học, không đâu…”

Tôi nghe thấy có người phá .

Giây tiếp theo, ổ khóa phá hỏng hoàn toàn, cánh “rầm” một bật mở.

Có hai người đứng , ngược sáng.

tôi có muôn vàn suy nghĩ xoay chuyển, nhưng ánh lại dừng trên cánh tay của Sở Duy.

Ánh nắng quá ch.ói chang, đến mức tôi nhìn rõ được cả lông tơ trên tay cậu.

Tôi nghe thấy Sở nói: “Tôi đã bảo rồi mà, tôi mới là chiến binh Thủy Thủ xinh đẹp nhất!”

Hồi nhỏ, tôi và Sở xem “Thủy Thủ Mặt Trăng”, chỉ vì ai hợp vai Thủy Thủ Mặt Trăng hơn mà cãi nhau suốt ba ngày.

Sở Duy đưa tay về phía tôi: “Vẫn kịp, tôi đưa cậu .”

Tôi ngồi yên sau xe đạp của Sở Duy.

Cậu đạp xe nhanh như thể cưỡi bánh xe lửa.

Tôi vươn tay , khẽ khàng ôm lấy cậu.

Sở Duy đón gió, bỗng nhiên lớn gọi tôi: “Phó .”

Tôi hỏi cậu: “ vậy?”

Sở Duy im lặng một lát, rồi lại gọi: “Phó , tôi thích cậu.”

Hai tay ôm lấy cậu của tôi siết c.h.ặ.t thêm vài phần.

“Trước kia tôi đã nghĩ, cậu nói cậu thích người học giỏi, vậy thì tôi học thật tốt, đứng ngang hàng với cậu, khiến ánh cậu mãi mãi chỉ nhìn thấy tôi. Bây giờ tôi đã làm được rồi.”

Lời của Sở Duy theo gió tràn vào tai tôi, từng chữ từng chữ gõ vào trái tim tôi, gợn lên từng vòng sóng nhỏ.

Những năm tháng , sự cứng của Sở Duy, ly sữa ép uống mỗi ngày, những trang ghi chép đ.á.n.h dấu bằng đủ màu b.út, những điều tôi từng cho là đối gay gắt… hóa tất cả đều có dấu vết của tâm ý.

Tình cảm nóng bỏng của cậu thiếu niên, thông qua những lời tỏ tình chẳng êm tai , cuối cùng tìm được lối thoát.

Cậu nín thở, dường như chờ câu trả lời của tôi.

Tôi suy nghĩ rất lâu, rồi phá hỏng bầu không khí mà nói: “Sở Duy, tôi không yêu sớm.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương