Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

5.

Khi cửa , Giang Duật đi vào và xung quanh một lượt.

“Bà xã, sao trong nhà lại không có đồ của em?”

Đối với câu hỏi của hắn, tôi đã suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.

phải vì chúng ta đã cãi nhau sao? Em đã rời nhà và mang theo tất cả đồ đạc của mình.”

Hắn nắm lấy ngón út của tôi ra ăn năn:

“Anh xin lỗi, vợ à. Sau này anh sẽ không làm em tức giận nữa. Em có thể dọn về đây được không?”

“Không được!”

Tôi làm sao có thể đồng ý được? tôi chuyển về đây, phải là chúng tôi sẽ chung giường hay sao?

Thật là rắc rối quá.

“A! Ý em là gần đây cha em không có ở nhà, em phải về ở với mẹ.”

May mắn thay, tôi nhanh trí tìm ra một lý do hợp lý.

Dù sao thì hiện tại cha mẹ tôi không có ở nhà.

Vì Giang Duật mất trí , chắc hắn sẽ không thể rằng tôi sống ngay sát vách.

“Anh nghỉ ngơi cho khỏe, em về nhà mẹ trước, mai em sẽ đến thăm anh.”

Nói xong, tôi chuẩn bị rút lui thì hắn cau mày và nắm tôi lại.

“Vậy anh đưa em về.”

Tôi vội vàng rút lại, không thể để hắn đi theo mình được!

hắn phát hiện ra tôi sống ngay sát vách, thì phải là chuyện tôi nói dối sẽ bị phát hiện sao?

Tôi không thể để hắn đi theo về nhà, như vậy sẽ không tốt chút nào.

“Ha ha, không cần đâu, anh vừa mới gặp t.a.i n.ạ.n mà, anh nên ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

“Bảo bối, ngon , em đi trước đây.”

Hắn không muốn để tôi đi.

“Được rồi, mai em đến sớm hơn một chút.”

không, anh em về nhà luôn. Anh muốn ở em.”

Sao Giang Duật lại bám người đến như vậy!

“Ngoan, mai em sẽ đến sớm. Anh nghỉ ngơi cho tốt .”

Nói xong, tôi không dây dưa thêm nữa mà nhanh ch.óng rời đi.

6.

Khi về đến nhà, tôi đứng ở ban công và liếc sang cạnh một chút.

Đèn khách đã tắt còn đèn trong của Giang Duật phát sáng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Dù không chuyện này sẽ kết thúc như thế nào, tôi có thể tưởng tượng được khi Giang Duật phục hồi trí , hắn ta sẽ tức giận đến mức nào.

Nghĩ vậy, không hiểu sao tôi lại bật cười.

Không ngờ rằng, dù là Giang Duật bị tôi đùa giỡn như thế này.

Sau khi tắm xong, tôi nằm trên giường và lướt video.

Tin nhắn của Giang Duật không ngừng gửi đến.

[Vợ ơi, không có em anh không được.]

[Anh muốn ôm và hôn vợ. không, em có thể nói với mẹ vợ một tiếng, đến chăm sóc cho anh đi.]

[Anh là người bị thương, em thật sự nhẫn tâm bỏ anh ở nhà một mình hay sao?]

thấy tin nhắn này, tôi không khỏi thấy xúc động.

Hắn đã sống một mình hơn hai mươi năm, sao giờ lại không quen khi phải một mình như vậy?

[Đã bảo anh ở lại bệnh viện rồi anh nhất quyết về nhà.]

Tôi cố gắng trấn an hắn.

[Anh ngoan , mẹ em một mình sẽ sợ hãi. Chờ cha em về, em sẽ đến với anh.]

Một giây sau, hắn ta gửi đến một ảnh.

!!!

Hắn đã vi phạm quy tắc! Nửa đêm vậy mà lại gửi cho tôi ảnh cơ bụng!

Cuối , tôi không thể cưỡng lại được mà ảnh ra xem.

như hắn mới tắm xong, giọt nước còn đọng trên cơ bắp rắn chắc càng làm cho hình ảnh thêm phần quyến rũ.

Tôi không thể phủ nhận, anh chàng này từ ngoài đến thân hình đều rất ấn tượng.

Khi tôi chìm đắm trong ảnh, hắn gửi thêm một tin nhắn thoại.

“Bà xã, em xem trên lưng anh có một vết muỗi c.ắ.n, vợ an ủi anh đi.”

Khi nghe được giọng nói này, tôi không khỏi bật cười.

Kể cả có mất trí , thì số thông minh của hắn ta đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Thủ đoạn thật là kém cỏi, một vết muỗi c.ắ.n thì có đáng để làm ầm ĩ?

anh muốn khoe cơ thể quyến rũ thì cứ nói thẳng ra, sao lại phải làm như vậy chứ?

Thủ đoạn thật sự quá tầm thường.

Khi tôi cười hắn thì hắn gửi thêm một ảnh khác.

Lần này, tôi không dám cười nữa, mà ngay lập tức ném điện thoại ra ngoài.

Cái này mà hắn có thể gửi được sao?

Anh dám gửi hình như vậy à?

Dù có làm mờ thì tôi không dám !

7.

Âm thanh thông báo tin nhắn không ngừng vang lên, tôi chuẩn bị tinh thần thật tốt rồi mới nhặt điện thoại lên.

Màn hình vẫn hiển thị ảnh đó.

Tôi tin nhắn thoại của Giang Duật, quyết nghe thử xem hắn ta rốt cuộc có ý .

Đúng lúc đó, một tin nhắn thoại khác từ hắn được gửi đến, tôi vô tình nhấn nút kết nối.

Khi âm thanh truyền đến tai, tôi không khỏi thấy khó chịu hơn nữa.

“A, vợ ơi…”

Ở đầu dây kia, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển và âm thanh sột soạt của hắn.

Hắn ta làm vậy chứ!!

“Giang Duật, anh im lặng ngay cho em! Không, anh còn phải dừng lại nữa!”

Thế , hắn không nghe lời, mà còn càng thêm cố chấp.

“Vợ ơi~ Tiếp tục gọi tên anh, anh muốn nghe giọng em.”

“Đủ rồi, Giang Duật! Sao đầu óc bị va đập mà lại còn làm vậy?”

Hắn dường như không hề để ý đến tôi, vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

“Em bé thật tuyệt, nói tiếp đi…”

Tôi còn im lặng.

Cuối , không thể chịu nổi nữa, tôi quyết cúp điện thoại.

Hôm nay, Giang Duật quả thực khác hẳn mọi khi, mất đi trầm ổn thường , còn lại sự đáng ghê tởm.

Tôi không thể không đỏ khi nghĩ đến hắn làm điều đáng xấu hổ như vậy cách vài tường.

Một lát sau, hắn lại gửi đến hai tin nhắn nữa.

Lần này, tôi không dám tin nhắn nữa mà quyết tiếp tục lướt video để phân tâm.

tôi vẫn không thể nào tập trung nổi.

Cuối , tôi không thể chống cự được, bèn tin nhắn ra xem.

[Nghe giọng của vợ thật dễ chịu, ơn em ~]

Kèm theo là một ảnh bàn có gân xanh, thể hiện sức mạnh.

Quả nhiên, tôi không nên tin nhắn.

Tôi thấy như điện thoại của mình bị bẩn.

[Giang Duật, anh thật biến thái! Đừng gửi thứ kỳ quái này cho em nữa.]

Tôi thực sự đã hết cách với hắn.

kia, hắn còn tỏ bị tổn thương.

[Chúng ta là vợ chồng mà, chuyện này phải là bình thường sao?]

[Huống hồ giờ anh không thể ôm em hay chạm vào em, anh rất vợ.]

Đây nhất là Giang Duật đến trả thù tôi.

Đã đấu đá nhiều năm như vậy, giờ phút này lại gây tổn thương lớn nhất.

Tôi quyết ném điện thoại sang một , nhắm mắt .

Không có phải vì giác bồn chồn, tôi lăn qua lăn lại không được.

Cuối , không do ma xui quỷ khiến thế nào, tôi điện thoại, bật tin nhắn âm thanh trước đó và nằm trong chăn nghe.

Bỏ qua mọi thứ khác, giọng nói của hắn quả thật rất dễ nghe.

8.

hôm sau, để tránh gặp Giang Duật, tôi đã đến công ty từ rất sớm.

Tôi tưởng rằng như vậy có thể tránh được hắn không ngờ Giang Duật lại đuổi tôi theo đến tận công ty Cố.

Thậm chí, hắn còn bị trợ lý của tôi chặn ở cửa.

“Giang tổng, Giang tổng, anh không thể vào được, Cố tổng đã nói anh và ch.ó không được vào…”

Tôi vội vã chạy ra khỏi làm , cố gắng bịt miệng cô trợ lý không giữ mồm giữ miệng.

cuối vẫn không kịp.

Lúc này, Giang Duật đã tối đen như mực, không còn chút biểu .

Tôi ngượng ngùng cười, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của các nhân viên, kéo Giang Duật vào văn của tôi.

Sau khi vào văn , tôi không quên đóng c.h.ặ.t cửa để ngăn chặn mọi ánh mắt tò mò từ ngoài.

Lúc này, tôi mới thở phào nhẹ nhõm và xoay người lại.

Giang Duật bước đến với tủi thân giống như một chú cún nhỏ, dựa đầu vào vai tôi và hai ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi.

“Bà xã, sao em không trả lời tin nhắn của anh?”

“Em nhẫn tâm, em lạnh lùng, em vô tình, anh bị thương mà em không quan tâm tới anh.”

Người trước tôi làm nũng khác một con cún ngoan.

Rốt cuộc là ai đã cướp hình ảnh Giang Duật cao ngạo xưa của hắn?

Tôi xoa đầu hắn để an ủi.

“Em làm . không làm , lấy đâu ra tiền để nuôi anh? Em nói đúng không? Cho nên đừng có làm ầm lên nữa .”

Giọng điệu này của tôi nghe như dỗ dành một đứa trẻ, dù sao thì Giang Duật bị mất trí , tôi có thể nói tùy ý.

Tôi có thể làm đến mức này, thực sự không phải vì thứ tôi muốn từ hắn, tuyệt đối không phải!

Giang Duật đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó lại dụi đầu vào cổ tôi.

“Anh vợ là tốt nhất.”

một giây sau, tôi vô tình đẩy hắn ra.

“Vậy anh ngoan ngoãn về nhà đi, đừng làm phiền công của em .”

Hắn ta giơ bản hợp đồng trong lên, không hề khách khí ngồi xuống ghế làm của tôi.

Một bản hợp đồng được lấy ra từ tập tài liệu.

“Hợp đồng chuyển nhượng mảnh đất phía đông thành phố. vợ không muốn anh làm phiền công của vợ, thì anh sẽ về nhà trước. Còn chuyện hợp đồng, chúng ta có thể bàn sau.”

Khi thấy Giang Duật cất văn kiện đi và đứng dậy chuẩn bị rời khỏi, tôi nhanh ch.óng ngăn hắn lại và bảo hắn ngồi xuống lần nữa.

“Không làm phiền đâu, làm sao có thể làm phiền được? Anh đến làm em vui còn không kịp!”

Không có phải là ảo giác của tôi không tôi giác như thấy được một nụ cười lấp lóe trên nét của hắn.

Đó là nụ cười rất đắc ý.

Khi tôi muốn xác nhận lại, nụ cười đó lại biến mất không thấy.

Có lẽ là do tôi lầm.

Tùy chỉnh
Danh sách chương