Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
20
Chuông báo hết giờ vang .
Tôi vốn định lợi dụng lúc đông để lén lút chuồn .
không ngờ, Phó Ngạn Thư bước thẳng về phía cuối lớp.
Anh đứng tôi.
Nắm lấy tay tôi, môi khẽ cong :
“Tiểu Nghi, chúng về thôi.”
Thế là, vậy đó.
tôi đỏ bừng tận tai, mặc kệ anh nắm tay dẫn .
Trên đường, không ngừng nhận lấy ánh mắt tò mò của các sinh viên.
Còn gặp phải không ít đồng nghiệp của anh.
Phó Ngạn Thư ung dung giới thiệu:
“Đây là vợ tôi.”
“Đúng vậy, cô ấy trường chỉ để thăm tôi.”
“Phải, vợ chồng tôi luôn rất .”
Cuối , khi văn phòng, tôi nhanh chóng đóng cửa .
Vòng tay cổ anh, giận dữ :
“Đều tại anh, làm em không trả lời được câu hỏi, mất bao nhiêu !”
Phó Ngạn Thư yêu chiều bóp nhẹ má tôi:
“Được , tất cả là lỗi của anh.”
Tôi nhớ mục đích tìm anh.
trong đầu lóe một tưởng nghịch ngợm.
Tôi giả vờ trầm tư, tỏ vẻ khó hiểu:
“Chồng ơi, em phát hiện một chuyện kỳ lạ.”
“Sao vậy?”
“Là có một , hình em rất lâu.”
“ anh luôn giấu giếm, không để em biết.”
“Gần đây em mới phát hiện, mọi bài đăng của em trên mạng xã hội anh đều .”
“Và hình , anh còn cố tiếp cận em nữa.”
“Anh , này có phải là một kẻ kỳ quặc không?”
Ánh mắt của Phó Ngạn Thư nghiêm trọng:
“Tiểu Nghi, có khi đó là một kẻ bám đuôi không?”
“Thế này , anh sẽ thuê thám tử tư, kiểm tra có ai đang theo dõi em không.”
Tôi bật cười vẻ nghiêm túc của anh:
“Chồng ngốc à, ID của đó là ‘Yêu Tiểu Nghi’.”
“Anh nghĩ , có phải nghĩa là yêu Ôn Nghi không?”
Phó Ngạn Thư cứng đờ, mím môi:
“ mà, thì…”
Tôi cười, ôm lấy eo anh:
“Chồng ngốc, em đoán đó là anh .”
“, khai , anh em khi ?”
“Và bức ảnh sau ốp lưng điện thoại của anh, đâu mà có?”
21
Khuôn Phó Ngạn Thư thoáng ửng đỏ, rất khó nhận .
Anh khẽ :
“Hóa em biết hết .”
Phó Ngạn Thư nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng:
“Thực , lần đầu tiên gặp em là ở hội trường của trường.”
“Hồi đó anh rất âm nhạc, bạn phòng đưa anh vé buổi biểu diễn.”
“Hôm ấy, anh nhìn thấy ban nhạc của em biểu diễn.”
“Chỉ thấy, cô gái chơi guitar điện ấy chói sáng.”
“Sau đó, mỗi buổi diễn của em, anh đều .”
“Không biết khi , anh em mất .”
“Ngày lễ tốt nghiệp, anh sợ không bao giờ gặp em nữa, gỡ bức ảnh của em bảng thông báo để làm kỷ niệm.”
Tôi sững .
Hóa , yêu thầm lặng của Phó Ngạn Thư kéo dài nhiều năm vậy.
một hạt giống được chôn sâu.
Và giờ đây, yêu của chúng tôi cuối cũng nảy mầm dưới ánh trời.
Tôi lẩm bẩm:
“Vậy , hôn nhân của chúng , không phải là sự trùng hợp, đúng không?”
Phó Ngạn Thư cúi xuống nhìn tôi, khẽ cười:
“Ừ, không phải trùng hợp, mà là sự tính toán kỹ lưỡng lâu của anh.”
“Ban đầu, chỉ là bản năng muốn theo em. sau đó, không thể kìm nén, anh muốn gần em, dần dần thành đồ có chủ đích.”
“Vậy, em yêu, em có giận anh không?”
Tôi cố nén nước mắt, gật đầu mạnh:
“Em sẽ giận anh, có khi còn ghét anh nữa!”
Biểu của Phó Ngạn Thư căng thẳng, thậm chí hơi bối rối.
Tôi nhào vào lòng anh:
“Vậy , anh phải bù cho em một màn tỏ hoành tráng.”
“ lúc đó, em sẽ suy nghĩ kỹ có chấp nhận anh hay không.”
Phó Ngạn Thư đặt một nụ hôn má tôi:
“Tuân lệnh.”
22
Tối hôm đó.
Vừa về nhà, Phó Ngạn Thư tháo cặp kính không gọng xuống.
Ở bên nhau lâu vậy, cả hai chúng tôi đều hiểu rõ nghĩa ngầm của hành động này.
Có lẽ vì tâm tương thông.
Lần này, còn mãnh liệt hơn bất kỳ lần .
Phó Ngạn Thư lôi thùng quần áo, bắt tôi thử từng bộ một.
Dù hơi ngại ngùng, cũng thú vị vô …
Sự lệ thuộc vào Phó Ngạn Thư thành thói quen.
Cuối , khi kiệt sức, tôi vẫn không quên vòng tay ôm lấy eo anh.
khi chìm vào giấc ngủ, tôi nhận được một hơi ấm trên môi mình.
Và nghe giọng trầm ấm của Phó Ngạn Thư:
“Anh yêu em.”
“Ngủ ngon, vợ yêu.”
Hoàn