Khi Anh Chọn Im Lặng

Khi Anh Chọn Im Lặng

Hoàn thành
11 Chương

Trong thời gian ở cữ, cũng chỉ vì một bát canh giò heo, mẹ tôi đã t/ át vợ tôi hai cái ngay trước mặt tôi.

Tôi đứng kẹt giữa hai người, chỉ buột miệng nói một câu: “Đó là mẹ em, em nhường bà một chút đi”, rồi chỉ biết trơ mắt nhìn ánh sáng trong mắt vợ cứ thế lặng lẽ vụt tắt.

Đến ngày hết cữ, vợ ôm con về nhà ngoại, bảo muốn về đó nghỉ một thời gian.
Tôi cứ nghĩ cô ấy chỉ đi vài hôm.

Nào ngờ chuyến đi ấy kéo dài ba tháng, rồi nửa năm, rồi hai năm.

Mãi đến năm thứ hai sau khi ly h/ ôn, mẹ tôi bỗng nói muốn sang thăm cháu gái, không ngờ mẹ vợ lại gật đầu đồng ý.

Khi cánh cửa đã khép kín suốt hai năm được đẩy ra, mẹ tôi vừa thò đầu nhìn vào một chút thì cả người đã đứng cứng ngay ngưỡng cửa, không nói nổi lời nào.

Bát canh giò heo đó được nấu vào ngày thứ chín sau khi con gái tôi chào đời.

Một năm trước, tôi làm quản lý kinh doanh ở một đại lý ô tô 4S.

Vợ tôi, Lâm Tiểu Uyển, dạy ở một trường mẫu giáo phía nam thành phố, mỗi tháng nhận khoảng 3.200 tệ.

Mẹ tôi, Trần Quế Phương, là công nhân dệt may đã nghỉ hưu, cả đời cứng cỏi, chưa từng chịu lép vế trước ai.

Bố tôi mất sớm, một mình bà nuôi tôi lớn lên, bao nhiêu nhọc nhằn trong lòng tôi đều hiểu.

Vì thế, những gì bà nói, tôi thường không cãi lại.

Khi Tiểu Uyển mang thai được bảy tháng, mẹ tôi từ quê lên, nói sẽ ở lại chăm lo cho cữ ở.

Tiểu Uyển có chút không thoải mái, nhưng không nói ra.

Tôi cũng nghĩ, có mẹ ruột phụ giúp vẫn hơn thuê bảo mẫu chăm sản phụ.

Tôi không ngờ, chính quyết định ấy lại đ/ á/ nh nát hai người quan trọng nhất đời tôi.