

Khi bị Diệp Trí Viễn tát một cái vào mặt, tôi thậm chí còn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Phía cuối lớp học bỗng chốc im phăng phắc. Ngay cả tiếng ve kêu ồn ào ngoài cửa sổ cũng như bị bóp nghẹt. Chỉ còn tiếng quạt điện kẽo kẹt quay, thổi mấy sợi tóc mái ướt mồ hôi dính bết lên trán tôi.
Cơn đau rát lan từ má ra khắp mặt, kèm theo tiếng ù tai, khiến tôi nhìn khuôn mặt anh ta cũng không còn rõ nữa.
Chỉ một giây trước thôi, chúng tôi còn đang cãi nhau.
Nguyên nhân là Lâm Vi Vi – cô gái lớp bên. Hôm nay cô ta lại đứng chắn trước cửa lớp, mang nước đến cho Diệp Trí Viễn.
Lúc tôi đi ngang qua, nghe thấy cô ta nghẹn ngào nói: “Anh Trí Viễn, anh đừng phớt lờ em mà…”
Còn Diệp Trí Viễn chỉ cau mày, không nói gì, cũng không nhận chai nước.