Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

Cô ấy còn đặc tặng tôi một lá bùa bình an, mang theo chúc tốt đẹp .

“Cậu đeo cái đi, nó có thể phù hộ cho cậu bình an thuận lợi. Ra nước ngoài rồi cũng không quên tớ đâu đấy, tớ sẽ đây chờ cậu vẻ vang trở .”

nói xong câu , lập tức khóc đến không thành tiếng.

Điều đó không khỏi khiến tôi nhớ đến tôi kết hôn, ấy cô ấy cũng khóc t.h.ả.m thiết y như vậy.

Người không biết còn tưởng ai đó trộm mất tiền của cô ấy.

Tôi mỉm cười ôm lấy cô ấy: “Đợi tớ kiếm tiền trở , mua một căn thự lớn, để cậu nhà rộng.”

! ngôn vi .”

ngôn vi .”

Đêm đó, tôi đều ngủ một giấc ngon, ngay giấc mơ cũng ngọt ngào hơn thường lệ.

Bởi vì sau hôm nay, thứ đang chờ đón tôi sẽ một sống hoàn toàn mới.

lên máy bay, bên ngoài nắng rực rỡ.

Tinh thần tôi cũng vô cùng sảng khoái.

Ngồi trong nhìn phía bầu trời , tương lai mà tôi mong đợi dường như đã ngay trước mắt.

lái , thỉnh thoảng trò đôi câu với tôi.

Đột nhiên, tôi nhìn thấy phía sau có một chiếc mang biển số hơi quen mắt đang bám theo.

Tim tôi khẽ thót , lập tức quay đầu nhìn kỹ.

Nhưng phía sau đã không còn bóng dáng chiếc đó nữa.

Tôi thu hồi tầm mắt, tiếp tục trò với cô ấy như chưa có xảy ra.

Rất lâu sau, tôi mang theo kỳ vọng của hai tôi, đặt chân đến một đất nước lạ.

Trường có ký túc xá dành cho sinh viên, nhưng tôi sợ sẽ phát sinh mâu thuẫn với bạn cùng phòng.

Vì vậy, tôi không đăng ký ký túc xá.

Thay vào đó, tôi chọn thuê một căn hộ độc thân cách trường không quá .

đầu tiên đặt chân đến, tôi bận rộn lên xuống, dọn dẹp căn nhà đã lâu không có người .

Đến tôi dọn sạch mọi thứ rồi ngồi xuống nghỉ, đã qua hơn hai tiếng.

Tôi mệt đến kiệt sức, nằm phịch xuống sofa.

Bỗng nhiên, chuông điện thoại vang lên.

gọi của .

Tôi vui vẻ bắt máy: “Tớ đến rồi, nhà cũng dọn sạch sẽ xong rồi, lát nữa tớ sẽ…”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu.

im lặng một lúc rồi trầm giọng nói: “Nhiễm Nhiễm, Từ… t.a.i n.ạ.n rồi.”

Mi mắt tôi khẽ động, tôi l.i.ế.m đôi môi khô khốc: “Cũng đâu phải do tớ hại, nói với tớ làm .”

Nói xong câu ấy, tôi đột nhiên nhớ đến những Tô Nhiễm từng nói trước đó.

Cô ta nói mình đã báo ứng, vĩnh viễn mất đi quyền làm mẹ.

Vậy Từ t.a.i n.ạ.n , có tính báo ứng không?

“Lúc anh ta cấp cứu, bác sĩ đã một lần ra thông báo nguy kịch. Hiện tại anh ta đang nằm trong phòng chăm sóc đặc . Dù sao cậu vẫn vợ hợp pháp của anh ta, bây giờ bố mẹ anh ta đang tìm cậu khắp nơi.”

“Cậu có muốn bớt chút thời gian một chuyến không?”

“Không, không có ý nghĩa .”

Đã lựa chọn buông bỏ, thì không nên tiếp tục dây dưa không dứt.

“Cũng tốt. Anh ta t.a.i n.ạ.n trên đường đi tìm cậu, nếu bị bố mẹ anh ta tìm thấy, chắc chắn họ sẽ gây rắc rối cho cậu.”

Nghe câu , tôi rơi vào im lặng.

Tôi cho rằng, nếu đã quên cách yêu một người, vậy thì nên buông tay.

Anh muốn thứ , không nỡ bỏ thứ kia, làm vậy rốt có ý nghĩa chứ?

, tớ không muốn nghe thêm bất kỳ tin tức nào liên quan đến anh ta nữa. Từ khoảnh khắc tớ quyết ly hôn, tớ đã sẵn sau chỉ có thể người lạ.”

, cậu bên đó sống cho tốt, phải chăm sóc bản thân tốt.”

tôi trò thêm vài câu, rồi cô ấy cúp điện thoại.

Sau đó, không ít số lạ lần lượt gọi đến cho tôi.

Tôi bắt máy một lần, mẹ của Từ gọi tới.

nghe máy, bà ta đã mắng c.h.ử.i ầm ĩ, nói rằng tôi hại Từ, còn đòi đưa tôi vào tù.

Những ấy sự quá vô nghĩa, tôi chỉ lạnh nhạt nói một câu tùy bà, rồi cúp điện thoại.

Từ đó sau, tôi từ chối tất gọi đến từ số lạ.

Một tuần sau, gửi tin tức đến.

Từ nằm trong phòng chăm sóc đặc , sau cấp cứu không hiệu quả, đã qua đời vào lúc hai giờ sáng.

nghe tin , tôi giáo sư khen ngợi.

Vì vậy trong lòng tôi không dấy lên chút gợn sóng nào.

“Theo trợ lý của anh ta, một nửa tài sản của anh ta đều để cho cậu. Trước chung, anh ta còn nhờ trợ lý chuyển rằng, nếu có thể cho anh ta thêm một cơ hội, anh ta sẽ không làm ngu ngốc như vậy nữa.”

Bây giờ nói những ấy thì còn tác dụng ?

Trên đời vốn chẳng có t.h.u.ố.c hối hận.

Tôi cúp điện thoại.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la vô tận, tôi điều chỉnh biểu cảm rồi nở một nụ cười nhẹ.

Giáo sư bước ra khỏi phòng học.

Thấy vậy, ông dùng vốn tiếng Trung còn vụng của mình nói: “Mọi rồi cũng sẽ qua thôi.”

HẾT.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn