Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vt4psh8qj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

18

Tôi luôn cảm thấy mẹ mình giống như một oan hồn đi theo hổ dữ – Bà tự hiến tế mình, rồi kéo theo cả những người cùng giống loài.

Mỗi lần mẹ tạo dáng trước ống kính, tỏ ra hấp dẫn ngon lành như món ăn trưng bày, cảm giác đó trong tôi lại .

Nhưng tôi không ngờ, có một ngày chính tôi cũng trở thành một oan hồn như thế.

“Dì có thất vọng con…” tôi khẽ nói.

Nhưng mẹ kế lại ôm chặt lấy tôi:

“Nhiễm Nhiễm, chỉ riêng việc con nhận ra điều đó thôi đã tuyệt vời rồi!”

ôm ấm áp đó nước mắt tôi tuôn trào:

“…Mẹ ơi, con đã làm nhiều chuyện sai.”

Nghe đến chữ “mẹ”, người mẹ kế run lên rệt.

“Không cả.”

bà nghẹn lại:

“Mẹ sẽ cùng con sửa sai chuyện một.”

Tại văn phòng trường.

Mẹ kế người gập đến chín mươi độ, tôi cũng liên tục đầu xin lỗi giáo viên và phụ huynh khác:

“Chúng tôi xin lỗi vì những gì con mình đã làm… Là do chúng tôi nuôi dạy chưa tốt…”

Nước mắt tôi chẳng nhìn thấy gì nữa.

Lần đầu tiên tôi ghét bản thân đến thế – vì đã không đủ giỏi để mẹ kế và được ngẩng đầu tự hào trước mọi người.

Nhìn gương mặt tôi tèm nhem nước mắt, Lý Tịch Dao đứng bên cạnh trông có vẻ bối rối.

19

Quay lại lớp học.

Anh Chuột nhìn tôi chằm chằm, nuốt nước bọt đánh ực: “Trời ơi… khóc mà cũng đáng yêu thế ?”

Vừa nói, hắn vừa vươn tay định chạm mặt tôi.

Tôi né tránh: “Tôi không thích. Sau , làm ơn giữ khoảng cách với tôi.”

Không biết câu nào tôi đã giẫm trúng dây thần kinh anh Chuột, hắn giận dữ gào lên:

“Giả vờ gì?!” “Trong đám con trai mà chả biết mày là con nhỏ dễ sờ mó, con điếm rẻ tiền!”

Tôi bình thản nhìn hắn, trong đầu chỉ nghĩ:

… thì ra bọn họ nhìn tôi như vậy sau lưng.

Tôi lại mất thời gian cho đám rác rưởi lâu đến thế ?

Từ hôm đó, tôi bắt đầu lao đầu học hành.

Nhưng đôi khi, lúc có thời gian rảnh, tôi buồn vì không hòa nhập với tập lớp.

Mà cũng thôi, tất cả đều do tôi chuốc lấy.

“Làm lại có bạn bỏ sót thế ? Một trưởng nào đó ra đón thành viên đi!”

Không trả cô giáo.

Tôi đầu, mắt nhìn chằm chằm mũi giày mình.

“Có nghe thấy không? Mau có người dẫn bạn ấy đi!” – cô giáo cao .

Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc tiến phía tôi.

20

Tôi được xếp Lý Tịch Dao.

Cô ấy đối xử công bằng với tất cả thành viên trong , kể cả tôi – đứa bắt nạt cô.

Nhưng ngược lại, những người trong lại không đối xử tốt với cô ấy.

“Cậu đi tra lại thông tin đi, mùi nồng quá rồi đó.”

Tịch Dao nhìn tài liệu, khẽ nhíu mày.

Cô bạn kia thản nhiên nói: “Có thi đại học đâu mà nghiêm túc thế?”

“Nhưng mà…” Tịch Dao còn định nói tiếp.

Cô gái kia đã cắt :

“Cậu không hài lòng chỗ nào thì tự sửa đi!”

“Tớ sẽ không trách cậu nếu cậu chỉnh lại ‘thành quả lao động’ tớ đâu!”

câu chữ đều nhắm thẳng Tịch Dao, mùi khiêu khích mồn một.

Tịch Dao giả vờ như không hiểu, mặt hơi tái đi.

Nhưng khác với trước đây…“Tự mình làm việc mình – mẹ cậu chưa dạy ?” Tôi lạnh lùng nói.

21

Cô bạn kia điên lên, hét ầm:

“Tớ làm xong rồi còn gì!”

Tôi khịt mũi khẩy: “Cậu làm á? làm thì có.”

Cô ta gần như muốn bốc cháy tại chỗ vì .

Tịch Dao khẽ nheo mắt , không nói gì.

Tôi vì quá tập trung học nên không để ý, đến lúc ngẩng lên mới nhận ra trong lớp chỉ còn tôi và Tịch Dao.

Tôi hơi lúng túng, định chuồn đi cho êm, nhưng Tịch Dao đã gọi tôi lại:

“Lâm Tẫn Nhiễm! Cậu… cậu chưa xin lỗi tớ!”

nghe ra cô ấy đã gom hết dũng khí để nói ra câu đó, nhưng còn chút ngập ngừng.

Tôi đứng sững lại.

“Xin lỗi cậu.” Tôi nhìn thẳng mắt cô ấy, nghiêm túc nói:

“Tớ đã làm nhiều chuyện sai. Xin hãy cho tớ cơ hội để bù đắp.”

Tịch Dao thở phào nhẹ nhõm, như có hòn đá lớn rơi khỏi lòng.

Cô ấy mỉm : “Không đâu, tớ tha thứ cho cậu rồi!”

22

Lý Tịch Dao nói, cô ấy cũng thấy có lỗi với tôi… Vì chỉ vì một chuyện nhỏ mà đã gọi phụ huynh lên trường.

Tôi nói với Tịch Dao rằng, người cần xin lỗi là tôi — tôi đã cô ấy thấy khó chịu.

Chúng tôi tâm sự với nhau, rồi trao đổi cách liên lạc.

Tối hôm đó, khi nằm trên giường, tôi bỗng nghĩ đến một chuyện:

Tịch Dao bây giờ tha thứ cho tôi dễ dàng như vậy, Vậy sau … cô ấy có dễ dàng tha thứ cho cả người bạn đời làm tổn thương mình không?

nghĩ tôi thấy lạnh sống lưng.

Tôi như thấy trước mắt hình ảnh Tịch Dao bạo hành mà không nỡ ly hôn.

Tịch Dao với gương mặt bầm tím, đầy vết thương.

Nửa đêm, điện thoại Tịch Dao liên tục vang lên âm thanh “ting ting” báo tin nhắn.

Cô mở máy, thấy Lâm Tẫn Nhiễm gửi cho mình một loạt video tuyên truyền chống bạo lực gia đình.

“Cậu ấy lại bày trò gì nữa đây?” Tịch Dao không nhịn được bật .

Rồi cô bắt đầu xem từ video đầu tiên.

23

Chuyện Tịch Dao tha thứ cho tôi đã cả lớp náo loạn.

Họ mắng tôi là con nhỏ mưu mô giả tạo, mắng cô ấy là đứa tốt bụng ngu ngốc.

“Xin lỗi nhé, vì tớ mà cậu cũng vạ lây.” – tôi áy náy nói.

“Nếu như vậy có giúp cậu gánh bớt ‘lửa đạn’…” Cô ấy mỉm , đôi mắt cong cong:

“Tớ sẵn lòng.”

Tôi cảm động muốn nhào đến ôm chầm lấy cô ấy:

“Á á á á Tịch Dao cậu lại tốt bụng thế chứ!!”

Thời gian ở bên Tịch Dao lâu, tôi nhận ra cô ấy là một người vô cùng dịu dàng.

Nhưng cũng chính một người dịu dàng như vậy… lại thường xuyên gặp những chuyện không hay.

Một nam sinh đi ngang qua huýt sáo trêu chọc.

Tịch Dao lập khom người, co vai lại, lúng túng bước nhanh muốn rời đi…

! Cậu vừa giở trò biến thái với đấy hả?!”

Tôi quát lớn, lạnh như băng.

24

Nam sinh kia giật mình, mặt đỏ bừng.

Cậu ta lập kéo đứa bạn bên cạnh tính chuồn cho nhanh.

Nhưng tôi không cho đi dễ thế.

“Xin lỗi bạn tớ ngay lập !” – tôi nghiến răng nói.

Cậu ta còn định chạy.

Nhưng bạn cậu ta thì đứng im như dính keo dưới sàn.

Không còn cách nào, cậu ta đành đầu chịu thua:

“Xin lỗi… Tớ thua thử thách ‘nói thật hay mạo hiểm’. Họ bảo tớ huýt sáo với cô gái đầu tiên nhìn thấy khi ra ngoài…”

Cậu ta chỉ tay một phía.

Chúng tôi nhìn thấy mấy đầu đang lấp ló rình trộm.

Tôi và Tịch Dao đưa mắt nhìn nhau — cả hai đều đọc thấy trong mắt người kia hai chữ: “cạn ”.

Tịch Dao cuối cùng cũng tha thứ, nhưng…

“Lần sau đừng giỡn kiểu tục tĩu như vậy nữa. Con gái không công cụ giải trí cho các cậu.”

Cô nghiêm mặt nói.

Nam sinh gật đầu lia lịa, hoảng hốt bỏ chạy.

“Tịch Dao, cậu tuyệt vời lắm luôn ấy!”

Tôi không tiếc khen:

“Mới đó mà cậu đã học được cách nói ra cảm xúc thật rồi!”

Tịch Dao mím môi ngượng.

25

Cô bạn tôi “giáo huấn” bằng cuối cùng đã rút khỏi — kéo theo cả cô bạn thân chí cốt mình đi luôn.

Người thay thế họ là…

lại là hai người nữa vậy?!” – tôi buột miệng thốt lên.

Không sai, hai thành viên mới chính là cậu con trai “ghẹo” Lý Tịch Dao và người bạn đi cùng cậu ta.

Nam sinh kia lập chỉ tay sang bên cạnh: “Tớ cậu ấy kéo đấy nhé, không tự nguyện!”

Tôi nhìn sang theo hướng đó.

Cậu ta cao, tôi hơi ngẩng đầu mới thấy được phần cằm.

Ngũ quan nét, khuôn mặt điển trai, dáng người cao lớn, đứng thẳng như cây tùng — mang lại cảm giác an toàn khó tả, và còn…Có gì đó quen thuộc?

Tôi nhíu mày, hỏi: “Cậu tên gì?”

Nam sinh xuống nhìn tôi, trầm thấp đầy từ tính:

Lâm Thao.”

nói trầm ấm, dứt khoát, ít nhưng ràng.

Và cuối cùng tôi cũng nhận ra cảm giác quen thuộc kia đến từ đâu:

Từ tôi.

26

“Tẫn Nhiễm, sửa lại bình nóng lạnh trong phòng con rồi đấy.”

Đó là câu đầu tiên trong tuần nói với tôi.

Tôi thoáng lúng túng: “… vâng…”

Tới giờ, tôi thấy gượng gạo mỗi khi ở cạnh .

cảm giác gượng gạo đó… cũng lan sang cả Lâm Thao.

“Cậu sợ tớ ?” – Lâm Thao hỏi thẳng.

Tôi lắp bắp: “Đâ… đâu có!”

Lâm Thao liếc tôi một , không nói gì.

Rồi bất ngờ giơ tay ra…

Tôi hoảng quá, lùi mạnh sau, chiếc ghế ma sát phát ra tiếng két to.

Nhưng cậu ấy chỉ… với lấy cuốn sách trước mặt tôi.

Vẻ mặt như đang nói: “Còn bảo không sợ?”

Tôi hơi ngượng, nhưng không chịu thua:

“Thì ? Đi ngang qua một con chó to là tôi cũng sợ. Huống chi là một người to con như bức tường sống vậy?”

Ví người ta với chó — đúng là chẳng lịch sự gì.

Nhưng Lâm Thao không giận, mà còn nghiêm túc nói:

“Xin lỗi vì đã cậu sợ.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương