Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

“Em biết lo cho gia đình nhỏ của mình, vậy còn anh thì sao? Anh và Hứa Tĩnh kết hôn, em là em , em có đưa một đồng tiền mừng nào chưa? Lạc Lạc đời, em là dì, bộ quần áo cũ không biết đào đâu , em có mua cho con bé dù chỉ một món đồ chơi biết kêu không?”

tôi dồn dập pháo nổ, mỗi chữ không chỉ đập thẳng vào dây bên kia, mà còn nện mạnh vào mẹ tôi đang đứng trong khách.

Sắc mặt họ theo câu nói của tôi mà dần dần cứng lại.

Những ấy, trong họ hiểu rõ hơn ai hết, chỉ là trước đây họ đều giả vờ không nhìn mà thôi.

“Anh… anh lại tính toán với em à? Một người đàn ông to xác anh mà tính toán rành rọt với em ruột của mình, anh có mất mặt không?” Lị Lị bắt giở đúng cái kiểu ăn vạ vô lý, giống hệt mẹ tôi.

“Không mất mặt.” Tôi bình tĩnh đáp, “Trước đây anh không tính, là vì anh nghĩ chúng là người thân, anh sẵn đỡ đần em. Nhưng bây giờ anh hiểu rồi, sự giúp đỡ của anh trong mắt em chẳng qua chỉ là một cái ví tiền đương nhiên mở cho em . Em chưa biết ơn, em chỉ biết đòi hỏi hết lần này đến lần khác, không có điểm dừng.”

Lị Lị, em và chồng em đều là người trưởng thành rồi, cũng đến lúc học cách tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến dựa dẫm vào mẹ, hoặc quay sang bám lấy anh trai anh đây.”

“Từ hôm nay trở , tiền mừng bình thường vào những dịp lễ tết, anh sẽ không cho em thêm một đồng nào . Học phí của Tiểu Bảo, em tự nghĩ cách mà lo.”

Nói xong, tôi không cho cô thêm bất cứ cơ hội nào để cãi lại.

Tôi trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Sau , tôi ngẩng lên, đón lấy ánh mắt của mẹ đang đầy ắp kinh ngạc và phẫn nộ.

rõ rồi chứ?”

Tôi nhìn họ, giọng nói lạnh đến rợn người.

chính là cô con ngoan mà người nuôi dạy đấy. Một đứa trẻ khổng lồ chỉ biết bóc lột anh trai của mình.”

“Còn người, chính là kẻ tiếp tay.”

Môi mẹ tôi run lên bần bật, chỉ tay vào tôi, tức đến mức người phát run.

Vũ! Con… con vì con đàn , giờ ngay em ruột cũng không cần ! Con đắc tội hết nhà này thì mới vừa đúng không?”

“Không con không cần nó, mà là từ trước đến nay nó chưa xem chúng là người một nhà.”

Tôi quay sang nhìn Hứa Tĩnh, vành mắt cô ấy đỏ hoe.

Tôi bước tới, lại một lần bế Lạc Lạc từ trong tay cô.

Tôi nói với cô: “Em bế con vào trước , này cứ để anh xử lý.”

Hứa Tĩnh do dự một chút, cuối cùng vẫn gật , xoay người vào ngủ.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô ngăn cách hết thảy khói lửa ồn ào ở bên , cũng khiến tôi không còn bất cứ điều gì bận .

Trong khách, chỉ còn lại ba người nhà chúng tôi.

Một cuộc ngửa bài thực sự, đến quá muộn, cuối cùng cũng bắt .

05

Cánh cửa ngủ khép lại.

Không khí trong khách bị hút cạn, ngột ngạt đến mức khiến người khó thở.

Hứa Tĩnh rời , chút kiêng dè cuối cùng của mẹ tôi – Lưu Phương – cũng biến mất sạch.

đột ngột đứng bật dậy khỏi sofa, chỉ thẳng vào mặt tôi, những cay độc nhất trong đời mình mà mắng c.h.ử.i.

Vũ! Đồ sói mắt trắng! Mày bị con hồ ly tinh mê hoặc đến lú rồi đúng không! Có giờ mày mình cứng cánh rồi nên muốn làm gì thì làm không? Tao nói cho mày biết, chỉ cần tao còn sống một ngày, tao vẫn là mẹ mày! Mày tao!”

tôi – Kiến Nghiệp – cũng đứng sang bên cạnh , vợ chồng cùng một phe, đứng chung chiến tuyến.

“Những hôm nay mày nói , những hôm nay mày làm, mà truyền thì người chọc gãy sống lưng vì c.h.ử.i! Vì một đứa vợ mà đắc tội với mẹ lẫn em , loại con bất hiếu mày, bước cũng chỉ bị người coi thường!”

Họ cho rằng chỉ cần chữ hiếu, danh , là có thể một lần đè tôi xuống.

là v.ũ k.h.í họ suốt nửa đời người, mà trước đây gần lần nào cũng hiệu quả.

Tôi nhìn bộ dạng vừa tức tối vừa cuống cuồng của họ, trong trái lại chỉ còn một vùng bình lặng.

Khi một con người hoàn toàn thất vọng, thì cũng sẽ không còn gợn lên thêm bất cứ đợt sóng cảm xúc nào .

“Bị người coi thường sao?” Tôi khẽ cười, trong cười có một nỗi chua xót nhàn nhạt, “, mẹ, người có nghĩ đến mấy năm nay Hứa Tĩnh gả vào nhà mình, người nhìn cô ấy thế nào không?”

“Có xem hàng xóm dưới lầu bàn tán về nhà mình sao chưa?”

“Họ nói, nhà họ thật có phúc, cưới được cô con dâu chịu thương chịu khó, ban ngày làm kiếm tiền, tan làm về nấu cơm, một mình chăm con, hầu hạ từ già đến trẻ trong nhà toàn chút một.”

“Họ còn nói, Hứa Tĩnh đúng là xui xẻo tám kiếp mới gả vào nhà mình, sống chẳng khác nào một đứa nha hoàn của thời cũ.”

“Những , người có thể không , nhưng con . Hứa Tĩnh cũng .”

mẹ quan tâm danh của mình, cũng quan tâm danh của con, vậy ai sẽ quan tâm đến danh tự trọng của Hứa Tĩnh?”

Những tôi nói khiến gào thét của họ yếu dần xuống.

Sắc mặt Lưu Phương lúc xanh lúc trắng, rõ ràng không hoàn toàn không biết những đàm tiếu kia.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.