Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mẹ chồng là người mềm , vừa trách yêu vừa thở dài:
“Dù là giúp người thì con cũng nên mẹ và Nhã Nhã tiếng chứ.”
Minh Huyền gật đầu liên tục:
“Con biết , mẹ… con xin lỗi.”
Ba chồng nhìn thấy những vết bầm trên mặt tôi xót xa, may mắn là bác sĩ không nghiêm trọng, cũng không để lại sẹo.
Tuy tôi vẫn có chút oán trách Minh Huyền, tôi hiểu – việc anh ta xuất phát từ tốt, và cũng không ai lường thứ biến tướng đến mức này.
“Ba, sao ba biết con và mẹ đang ở buổi đấu giá vậy?”
Trong bôi thuốc, tôi đột nhiên nhớ – mẹ gọi điện thì ba không bắt máy, sau điện thoại cũng bị đập vỡ.
Ba chồng hiệu tôi nhỏ tiếng:
“Ba gắn định vị trên điện thoại mẹ con.”
“Hôm mẹ gọi ba đang họp, không nghe máy . Tới ba gọi lại thì điện thoại tắt, ba mới thấy có gì bất thường.”
“ này… con đừng mẹ con nhé, không bà lại giận.”
Nhìn vẻ mặt van nài ba, tôi bật cười:
“ , con hiểu . Con giữ bí mật này ba.”
“ … có con vẫn chưa rõ: sao thẻ ngân hàng ba lại rơi vào tay ?”
Ba chồng hơi khựng lại:
“Chắc là bị Quảng Quyền trộm.”
Hóa ba ngày , có văn kiện ba để quên, chính Quảng Quyền là người giao đi lấy. Khi két sắt chưa khóa – tiếp theo cứ thế xảy .
“Ba định xử này thế nào ạ?”
Ánh mắt ba chồng trở nên nghiêm nghị, rút tờ giấy:
“Con đoán xem ba gì?”
8
Tôi ngạc nhiên:
“Đây là… kết quả khám bệnh Quảng Quyền?”
“ ta… không hề bị bệnh?!”
Ba chồng tôi thở dài:
“Đúng vậy, tất cả chúng ta đều bị ta lừa .”
“Vậy này… có báo công an không ạ?”
Ba chồng cười lạnh:
“Báo.”
Tối hôm , cảnh sát tới biên bản xong liền bắt Quảng Quyền đi.
ta vẫn cứng miệng không nhận tội, đâu ngờ két sắt có gắn camera giám sát.
bị đưa đi, ta không ngừng gào khóc cầu xin:
“ tổng! Tôi theo ngài bao nhiêu năm, ngài không thể tuyệt tình như thế !”
“ tổng! Tôi sai ! Xin ngài tha tôi lần!”
Nhìn bóng lưng ta bị đưa đi, tôi chỉ thấy nực cười.
Minh Huyền biết mình có lỗi, tự giác quỳ ở từ đường suốt đêm, viết tận năm bản cam kết xin lỗi.
Về phía mẹ chồng, để đề phòng sự việc tái diễn, ba chồng tôi công khai luôn giấy chứng nhận kết hôn mẹ chồng báo chí.
tôi – dứt khoát cắt đứt hợp tác ăn nhà họ Thẩm.
Giờ đây, Thẩm Tiêu Tiêu bên kia lo đến rối tung rối mù.
Giám đốc Lưu – khỏi – bị liệt vào danh sách đen ngành, muốn xin việc lại đúng là khó hơn lên trời.
Tuy nhiên, riêng , tôi lại cảm thấy khó xử.
Theo , bà ta cũng là nạn nhân. thái độ hống hách bà khiến tôi vẫn bực không nguôi.
Đúng tôi chưa biết xử trí thế nào thì lại tự mình tìm tới.
Bà ta mặc chiếc áo khoác dài, hai tay siết chặt lấy thân thể, đứng ngoài cửa.
“Bà đến gì?”
Gặp lại lần nữa, bà ta đã không dáng vẻ ngạo mạn ngày . Giọng cũng dè dặt, rụt rè:
“Tôi đến… là thật muốn xin lỗi người.”
“Xin hãy tôi cơ hội.”
Mẹ chồng biết rõ ngọn ngành, cũng không trách bà ta, liền gọi vào nhà.
Vừa bước vào, liền bật khóc:
“Tôi xin lỗi… là tôi bị mê muội. tôi cũng là người bị hại… Tôi không cầu gì cả, chỉ mong người tha thứ.”
“Tôi cũng là người khổ , tôi bị lừa đến khổ quá …”
Mẹ chồng tôi vốn hiền lành, dễ mềm , lập tức không truy cứu.
Bà đã vậy, tôi cũng không tiện khó thêm.
Sau khi xác nhận tha thứ, lau nước mắt, cười nhẹ:
“Tôi biết , người giàu các người đều có tấm rộng lượng.”
“Không truy cứu tôi, tôi biết ơn lắm… Cảm ơn người đã đại lượng tha tôi.”