Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

4

Sắc mặt ta nghiêm trọng, Trần Mặc Phong cũng không khá hơn.

Ta nghĩ lý do khiến Trần Mặc Phong có vẻ mặt nghiêm túc như vậy, đại khái là vì…

Hắn vốn tưởng có thể chiếm được một ngựa miễn phí, nhưng giờ chủ nhân thực sự đã đến, liệu có nên trả lại hay không đây?

Đây là một bài kiểm tra đạo đức khăn.

Nhưng điều ta không ngờ tới là, nhìn ta, rồi lại nhìn Trần Mặc Phong.

Sau đó hắn kinh hãi đến mức sắc mặt còn nghiêm trọng hơn chúng ta.

“?”

nhìn ta, rồi lại nhìn Trần Mặc Phong.

Tiếp đó hắn liếc nhìn ngựa sau lưng Trần Mặc Phong, rồi lại liếc nhìn ngựa sau lưng ta.

Sắc mặt hắn càng thêm rối loạn.

Ta nghĩ có lẽ hắn đã nhận ra sự nghiêm trọng của tình huống này.

Sau đó, ta thấy với vẻ mặt đầy quyết tâm, dường như đã đưa ra một quyết khăn.

Hắn tiến về phía ta, nói: “Vì cô nương đã có ngựa rồi, chi bằng ta trả lại số bạc tương đương cho cô vậy.”

Rồi hắn trả lại đúng chín mươi lượng bạc mà ta đã đưa cho hắn.

Ta: “?”

Trần Mặc Phong: “?”

Ngay sau đó, như đã nói trước, lập tức bỏ chạy như gió cuốn, biến mất không thấy tăm hơi.

Ta và Trần Mặc Phong nhìn chằm chằm vào chín mươi lượng bạc nặng trĩu trên tay, cảm xúc có phần phức tạp và nặng nề.

5

Ta hỏi Trần Mặc Phong: “Ngươi nói xem, số bạc chín mươi lượng này nên xử lý thế nào?”

Trần Mặc Phong suy nghĩ hồi lâu, thăm dò hỏi: “Hay là… thuê một đi?”

nhiên chúng ta đúng là tâm linh tương thông!”

Đôi mắt ta sáng lên.

Ta vẫn luôn đau đầu không làm sao để đưa nha hoàn thiếp của đi cùng.

Ngày hôm sau, ta dẫn theo Bích Đào, còn Trần Mặc Phong thì dẫn theo một tiểu đồng trắng trẻo sạch sẽ.

Cả hai chúng ta đều im lặng.

“Đừng thấy Bích Đào là nữ tử, nàng từ nhỏ đã cưỡi ngựa, kỵ thuật rất cường.”

Ta cố gắng hết sức giới thiệu.

Trần Mặc Phong cũng bắt đầu tâng bốc người hắn chọn:

“A Khải từ nhỏ đã học cưỡi ngựa bắn cung, sư phụ hắn chính là Công Tôn Hổ!”

Công Tôn Hổ?

Đó phải là đại sư kỵ xạ đệ nhất kinh thành sao?

Ta nghĩ thầm chắc tiểu đồng này nói khoác đây.

Nhưng nhìn vẻ mặt tin tưởng tuyệt đối của Trần Mặc Phong dành cho A Khải, ta không nỡ phá vỡ ảo tưởng của hắn.

“Dù sao chúng ta cũng có nhiều bạc như vậy, thuê một thư đồng và một nha hoàn thay phiên làm cũng đủ chi tiêu phải không?”

Trần Mặc Phong chống cằm, khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ ngây ngô:

“Hóa ra chín mươi lượng bạc lại dễ tiêu đến vậy sao?”

Ta: “…”

Ta suy nghĩ một chút, chắc hẳn là do hắn chưa từng thấy nhiều bạc như vậy nên không có khái niệm về tiền bạc.

Chắc chắn là thế rồi.

Ngay lập tức, trong mắt ta hiện lên vài phần thương cảm.

Hừ, đợi đến khi vào kinh thành, tài sản của ta chắc chắn sẽ khiến hắn lóa mắt.

Trần Mặc Phong thử cưỡi ngựa mới một vòng.

Sau đó hắn đưa ra nhận xét: “Ngựa này không tệ, tốc độ kém Tuyết là bao.”

Tuyết ? phải đó là ngựa quý của Thái tử sao?

Nghe nói đó là bảo mã tiến cống từ Nam Phan, một ngày chạy ngàn dặm, nhanh như gió cuốn, vô cùng lợi hại.

Nhìn lại con ngựa trước mặt, tuy lông bóng mượt nhưng tướng mạo bình thường, thậm chí có chút ngốc nghếch, sao có thể so sánh với bảo mã vạn dặm có một được chứ?

“Cũng không đến mức như vậy.”

Ta vội vàng lên tiếng.

Không ngờ Trần Mặc Phong nghiêm túc gật đầu, kiên nói:

“Tuyết tuy nhanh, nhưng vóc dáng nhỏ nhắn, ra hợp cho nữ tử cưỡi hoặc làm vật trang trí hơn, đẹp thì đẹp đấy, nhưng lại thiếu đi sự hoang dã của ngựa chiến.”

“Con ngựa này tuy bề ngoài không đẹp bằng Tuyết , nhưng tứ chi rắn chắc phát triển, riêng khung xương đã to hơn ngựa thường rất nhiều, điều này cho thấy sức bền và…”

Trần Mặc Phong thao thao bất tuyệt, phân tích kỹ càng.

Sau khi nghe hắn nói một hồi, ta bất ngờ thuyết phục.

Ánh mắt ta nhìn con ngựa cũng thêm vài phần kính trọng.

Đúng là người đọc sách có khác, khả năng tẩy não thực siêu.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Trần Mặc Phong cái cũng tốt, có điều nói chuyện không đủ khiêm tốn.

những nơi nhỏ bé, có thể hiểu rằng kẻ tài thì mạn, người học rộng tất nhiên tầm nhìn cũng hơn.

Nhưng kinh thành đầy hiểm ác này, e rằng sẽ dễ dàng kết thù chuốc oán, ảnh hưởng không nhỏ đến con đường làm quan sau này của hắn.

Dù phụ ta là Thái phó, mẫu là đệ nhất phú thương Giang Nam, nghĩa tổ phụ là các lão, cô cô là Thái phi.

Nhưng ta cũng chưa chắc bảo vệ được hắn đâu!

Ta nhẹ nhàng khuyên nhủ:

“Tuy những ngươi nói đều rất đúng, nhưng ta nghĩ ngươi vẫn nên khiêm tốn một chút, lỡ như vào kinh thành mà đắc tội Thái tử thì không hay đâu.”

“Đắc tội…”

Trần Mặc Phong vô thức nói tiếp, nhưng chợt dừng lại, dường như nhận ra lời không đúng, khẽ mím môi.

Hắn gật đầu, đồng ý với ta.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Cũng được đấy, chí ít là vẫn còn nghe lời.

6

Chúng ta đến Vân Châu.

Vì có hảo hữu từ thuở nhỏ gả đến đây, ta thường xuyên đến Vân Châu ăn chơi vui vẻ.

đây có một quán ăn Vân Châu nổi tiếng tuyệt.

đặt chân đến mảnh đất này, ta lập tức như cá gặp , lao thẳng vào cửa tiệm Mộng Hương Trai.

chuẩn gọi vài món thịt yêu của .

tiểu nhị trước mặt đánh giá ta từ trên xuống dưới, rồi lộ vẻ khinh bỉ:

“Với bộ dạng nghèo nàn này mà cũng dám đến Mộng Hương Trai ăn, ngươi có đây là nơi nào không?”

“Ngươi khinh thường ai đấy, mở to đôi mắt chó của ngươi ra mà nhìn…”

Ta và Trần Mặc Phong đồng thanh quát lớn.

Không ngờ mới cùng nhau chưa đầy một tháng, chúng ta đã ăn ý như vậy rồi.

Cả hai cùng liếc nhìn nhau, ta mặc váy xanh vá chằng vá đụp, hắn khoác bộ áo dài màu lam đã bạc màu.

nhìn cả hai chúng ta đều rất nghèo túng.

Ta đúng là trở lại chốn cũ mà quên cả phận hiện tại.

Quên mất rằng bây giờ ta đóng vai một cô nương thêu thùa nghèo khổ, lên kinh tìm người .

Chứ không phải là thiên kim nhà họ Triệu hào phóng tiêu tiền như rác.

Nhưng nhìn tiểu nhị trước mặt, vẻ mặt khinh bỉ, đuôi mắt hếch lên đầy kiêu .

này chắc chắn là người mới.

Cho nên hắn không nhận ra khuôn mặt ta.

May mắn là hắn không nhận ra, nếu không ta đã bại lộ phận rồi.

Sau khi thở phào nhẹ nhõm, ta lại nghĩ đến việc đi cùng người khác, người ta coi thường như vậy, thực là lần đầu tiên trong đời.

Nhìn sắc mặt phức tạp và xử của Trần Mặc Phong, chắc hẳn hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng.

khi chúng ta bước vào, cũng có chút sợ hãi hay chột dạ nào.

Thế nên, ta quyết thuận đẩy thuyền, vỗ mạnh lên bàn.

Đôi mắt phượng trừng lớn, từng chữ từng chữ vang lên mạnh mẽ:

“Chớ có khinh thường thiếu niên nghèo !”

Sau đó, ta kéo tay Trần Mặc Phong, ung dung rời đi!

Dù sao ta cũng không thực sự nghèo, nên bước đi rất tự tin.

Ra khỏi cửa tiệm, Trần Mặc Phong ấp úng, suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

ra, nếu nàng muốn ăn, chúng ta cũng có thể vào ăn mà.”

Ta không muốn phá hỏng nhân thiết của .

Ta nghĩ hắn muốn nói đến việc dùng số bạc có được miễn phí để ăn một bữa thịnh soạn.

Vì vậy, ta quyết bịa một lời nói dối.

“Ta không muốn ăn, ta không chỗ đó, toàn mùi tiền bạc hôi hám!”

“Người trong đó cũng giống như tiểu nhị kia, mắt mọc trên đỉnh đầu, khiến người ta chán ghét.”

Ta giả vờ tức giận, ra vẻ như một kẻ căm ghét người giàu.

Trần Mặc Phong lo lắng: “Dường như nàng rất có thành kiến với bọn họ?”

Ta gãi mũi, nhớ lại chuyện xảy ra với ngựa lần trước.

Tiện thể ta cũng muốn nhắc nhở Trần Mặc Phong một chút.

“Đúng vậy, bọn người có tiền có quyền thường làm càn làm quấy, đây mới là Vân Châu thôi, đến kinh thành còn quá đáng hơn nhiều.”

Đôi môi Trần Mặc Phong mím chặt, ánh mắt thoáng chút u ám hiểu.

“Cho nên ngươi nhất phải cẩn thận, nếu đỗ đạt , chắc chắn sẽ có rất nhiều người chú ý đến ngươi, đừng để người ta nói ra nói vào.”

Đôi mắt Trần Mặc Phong ánh lên tia sáng, khóe môi cong nhẹ, chân thành nói:

“Thiên Tích, nàng tốt.”

“Đợi đến khi vào kinh thành, đừng nói là mấy tiệm ăn nhỏ nhặt này, ta sẽ mời nàng ăn Kim Lâu lớn nhất, để bù đắp cho sự uất ức hôm nay.”

Hắc hắc.

Ai mời ai còn chưa đâu!

Ta gật đầu, sau đó kéo Trần Mặc Phong đến một quán ăn phù hợp với “tình hình tài chính” hiện tại của chúng ta.

Quán nhỏ bé, bảng hiệu thậm chí còn có chút cũ kỹ.

Ta thấy không ít người lao động chen chúc đi vào.

Ta và Trần Mặc Phong không tự chủ mà khẽ nhíu mày.

Không không…

Chưa từng đến nơi thế này bao giờ.

“Đi thôi.”

Hiển nhiên Trần Mặc Phong lại rất thoải mái, hề tỏ ra chịu.

Chúng ta bước vào, thực đơn trong quán này ra cũng không khác mấy so với Mộng Hương Trai.

món ăn không hoa mỹ thi vị bằng thôi.

Ta gọi hai món thịt và hai món rau, trong đó có món ta nhất là Nhục Tư (thịt xào hương cá), còn lại là món Tôm Ô Mai mà Trần Mặc Phong .

Ta ăn một miếng, liền cảm thấy đến mức muốn bay lên trời.

Ngay sau đó là cảm giác tiếc nuối dâng trào.

Đĩa Nhục Tư này bán có năm mươi văn tiền!

Còn Mộng Hương Trai rồi, món này bán tận sáu mươi lượng bạc!

Ta thấy lòng tan nát.

Hóa ra kẻ ngu ngốc chém đẹp chính là ta đây.

Lúc trước còn có đầu bếp đó đặc biệt giới thiệu.

Nói nào là Nhục Tư này được làm bằng đủ loại phương pháp cổ truyền, sốt bí truyền của tổ tiên, từng sợi thịt đều được chế biến theo cách cổ xưa…

Khi đó ta nghe mà hào hứng, cảm thấy từng miếng ăn đều đáng giá.

Vì vậy mà ta thường xuyên đến đó ăn.

Nhưng đĩa Nhục Tư trước mặt ta lúc này, không nói là giống y hệt, thậm chí còn hơn một chút.

Ta muốn khóc.

mắt ào ào tuôn rơi, Trần Mặc Phong tưởng ta chưa từng được ăn món như thế này.

Vội vàng chạy tới bên ta lau mắt.

Hắn lo lắng nói:

“Đừng khóc, đợi đến khi vào kinh thành, ta sẽ dẫn nàng đi ăn Nhục Tư mỗi ngày. Không, ta sẽ dẫn nàng đi ăn món hơn nữa.”

Ta thuận đẩy thuyền, cũng không muốn giải , hay củng cố hình tượng của .

Trần Mặc Phong dỗ dành ta xong, lúc này mới bắt đầu động đũa.

cắn một miếng Tôm Ô Mai, đôi mắt hắn lập tức sáng lên.

Hừ, rồi còn nghĩ ta chưa từng thấy qua mỹ vị nhân gian, thì ra hắn cũng hơn ta.

Hắn nhìn đĩa Tôm Ô Mai, theo bản năng hỏi ta:

“Đĩa Tôm Ô Mai này bao nhiêu tiền?”

“Bảy mươi văn…”

Ta có chút lo lắng, không hắn có cảm thấy tiếc tiền không.

Hoặc nghĩ rằng ta tiêu xài hoang phí.

nhiên.

Đôi mắt hắn tròn xoe, kinh ngạc thốt lên:

“Cái ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương