Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
17
Mọi kết thúc, mùa tựu trường cũng .
Boston, bên bờ sông Charles, mùa thu đang vào độ đẹp nhất.
Tôi mặc chiếc áo len cashmere đơn giản và quần dài, mình dạo trong khuôn viên trường, cảm nhận sự yên tĩnh và tự do mà tôi lâu có.
Điện thoại rung lên, tin nhắn bác tôi:
【Tiểu Kiều, mọi kết thúc. Những kẻ sẽ bị pháp luật trừng trị nghiêm khắc nhất. Ở nhà có bác, đừng lo. Yên tâm học hành, đừng đánh mất chí . Nếu trên trời linh thiêng, chắc chắn sẽ tự hào về .】
Nhìn dòng tin nhắn, tôi bỗng cay xè. Tôi nhắn :
【Cảm ơn bác. nhất định sẽ làm được.】
Cất điện thoại, tôi chuẩn bị thư viện.
Vừa đi con đường rợp bóng cây yên tĩnh.
Bất ngờ, chiếc ghế dài bên đường, lão bẩn thỉu, ánh thất thần kẻ ăn mày, lao ra quỳ gối trước mặt tôi, ôm chặt lấy chân tôi!
.
“Tiểu thư Dương! Tiểu thư Dương! Cầu xin mở lòng bi, tha gia đình tôi đi!
“Số tiền đó đưa tôi đi mua mà, rõ ràng nói quà tặng, bắt tôi tự trả được?
“ tôi gia đình bình thường, làm có khả năng trả nổi chứ?”
nước nước mũi tèm lem, cả bốc mùi hôi thối, giọng khàn đặc, tuyệt vọng cùng cực.
gào khóc thảm thiết, thu hút ánh kinh ngạc sinh viên xung quanh.
Tôi thoáng có chút xúc động, nhưng rất nhanh bình tĩnh .
Tôi dừng , trên cao lạnh lùng nhìn xuống :
“ có tiền trả nợ, nhưng có tiền vượt cả đại dương đây tìm tôi ?”
càng khóc :
“Tôi cũng hết cách rồi, con trai tôi phạm chút lỗi nhỏ mà nó vào tù, tôi làm dám chống những giàu có các ? có thể cầu xin ! Xin mở lòng tha thứ!”
xung quanh ngày càng đông, rất nhiều du học sinh biết tiếng Trung bắt đầu phiên dịch câu tôi những khác nghe.
Lập tức, cả đám đông xôn xao.
Tôi tức giận, lập tức đá văng ra, quát :
“Anh chắc chắn con trai anh phạm chút lỗi nhỏ thôi ?”
Tôi tiếng kể toàn bộ câu đầu cuối mọi nghe.
Nói xong, tôi dứt khoát quay , thèm nhìn thêm lần nào nữa.
Tôi ngẩng cao đầu, đón ánh nắng trong veo mùa thu Boston, từng vững vàng về phía trước.
Phía sau tôi, tiếng gào khóc tuyệt vọng dã thú Phú Quý bị gió cuốn đi, nay còn liên quan gì tôi nữa.
Cuộc đời mới tôi, vừa mới bắt đầu.
[Hoàn]