Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Khi Tình Yêu Biến Thành Nghi Ngờ

Thấy tôi uống xong, bố mới khàn giọng : “ , là do bố vô dụng.”

Tôi mỉm lắc đầu: “Không phải đâu, là… tai nạn thôi.”

Nếu không có thay đổi, chuyến bay của bố sẽ đáp xuống Giang một ngày khi tôi phẫu thuật.

trạng tôi yếu, việc phá thai có nguy cơ cao, cần người thân đi và ký tên xác nhận.

Khi tôi muốn hôn với Tần Châu, bố đã im lặng rất lâu.

Cuối dứt khoát : “ , cứ đi.”

Tôi không sau khi cúp máy, bố có ngồi hút thuốc trắng đêm như năm xưa khi tôi kiên quyết muốn kết hôn với Tần Châu hay không.

Bố chính là chỗ dựa và là sự kiêu hãnh của tôi.

19

Không còn trẻ, sức khỏe tôi cũng chưa hồi phục.

Tần Châu không được phép vào phòng bệnh của tôi.

có Tô Nhiễm được vào thăm.

Cô kể rằng bố tôi xuống máy bay là lập tức bệnh viện.

Tần Châu suýt quỳ xuống mặt bố tôi.

Còn Phùng Xảo Xảo

“Cô ta bị buộc thôi rồi, chính Tần Châu thủ tục.”

“Hôm đó tớ nghe thấy anh ta với bố bé của Phùng Xảo Xảo cũng không còn .”

, Tô Nhiễm nhìn tôi đầy xót xa.

không muốn , cũng nên với tớ sớm một chút, tớ đi đâu xảy ra chuyện . Đằng …”

Tôi bị sảy thai ngoài ý muốn, lại còn mất máu quá nhiều, suýt không giữ được mạng.

Tôi yếu ớt : “Tớ sợ Tần Châu sẽ khó .”

Một tuần sau, bố hỏi tôi có muốn gặp Tần Châu một lần không.

Tôi gật đầu: “Gặp đi.”

Nếu không mức cần khởi kiện, tôi vẫn không muốn hôn theo con đường tố tụng.

Châu vẫn mặc bộ vest cao cấp như mọi khi, cả người anh ta như bị rút cạn sức sống.

Tôi là người mở lời : “ Tần Châu, chúng ta hôn đi.”

Một rất lâu sau, Tần Châu mới khàn giọng hỏi: “Nếu con còn, em còn muốn hôn không?”

Tôi nghĩ một chút, nhưng không ra việc tôi vốn chẳng định .

Tôi nhìn anh ta, mỉm : “Nhưng trẻ là vì anh mà gian nan, cũng là vì anh mà phải rời đi.”

“Giờ anh hỏi những chuyện … có còn ý nghĩa không?”

20

khi tôi kết hôn với Tần Châu, bố tôi đã đưa anh ta một khoản tiền khởi nghiệp.

Yêu cầu là trong vòng nửa năm phải nhân đôi số tiền đó.

dù là người có vấn cao, không kinh nghiệm thực tế nhiệm vụ cũng rất khó.

Tới tháng thứ tư, Tần Châu vẫn còn cách khá xa mục tiêu.

đó, anh ta nhắm vào mảng thương mại xuyên biên giới.

Khu vực biên giới có nhiều người ăn bất chấp pháp luật, tôi đã khuyên anh đừng mạo hiểm nhưng anh ta không nghe.

Sau đó, việc kinh doanh công, nhưng anh ta cũng gây thù chuốc oán.

Kẻ thù muốn trả thù đã bắt cóc tôi.

Đúng đó tôi đang trong kỳ kinh nguyệt, bị ném vào kho đông lạnh cả đêm, không có bất kỳ vật giữ ấm.

Khi được cứu, tôi suýt chút bị hạ thân nhiệt.

Cũng từ đó, cơ tôi bắt đầu có vấn đề.

Kết hôn 4 năm, mãi mới mang thai.

Vậy mà vì Phùng Xảo Xảo, bé đã mất.

Tôi nhắc lại những chuyện không phải để trách móc Tần Châu.

Con người có xu hướng trốn tránh trách nhiệm.

Tần Châu không muốn thừa nhận chính anh ta đã hại con mình, vậy phải đổ lỗi người khác.

Người duy nhất anh ta có đổ trách nhiệm lên là Phùng Xảo Xảo.

Từ sau khi bị đuổi , Phùng Xảo Xảo biến mất không tung tích.

Tôi cô ta nhất định đang ở chỗ của Tần Châu.

Nhưng tôi không tìm được cô ta, mà bố tôi mới về nước, lại không rành Giang .

Nên tôi đã cố dẫn dắt Tần Châu.

Tôi muốn hai người bọn họ…

Tự hành hạ nhau hết đời.

21

Sau khi ký giấy hôn, bố giao lại toàn bộ tài sản ông thay tôi quản lý trong những năm qua.

đây bố vẫn nghĩ, đợi con xong, cảm với Tần Châu ổn định sẽ trả lại toàn bộ con.”

Bố tôi có chút tiếc nuối: “Tiếc là… chưa kịp.”

Tôi nhìn xấp hồ sơ dày cộp, khẽ : “Không tiếc đâu ạ.”

yêu có phai nhạt, nhưng tiền không.”

“Thay vì theo đuổi một cảm hư vô mơ hồ, chi bằng tập trung phát triển sự nghiệp.”

Những năm gần đây, vì trọng tâm công việc của bố ở nước ngoài nên tôi cũng theo chân sang đó.

Vì thiếu người, tôi quay lại thuyết phục Tô Nhiễm sang giúp mình.

Kết quả là lại thu được cả một bụng tin đồn.

Sau khi hôn với tôi, cuộc sống của Tần Châu không mấy suôn sẻ.

Người em trai cha khác mẹ của tôi – bề ngoài lạnh nhạt nhưng lại âm thầm bảo vệ chị gái.

tôi bị ức hiếp, ấy không ngại vất vả từ Quảng Thị tận Giang để đè ép công ty của Tần Châu.

Công ty của Tần Châu nhanh chóng xuống dốc.

Phùng Xảo Xảo trở cái bao trút giận của anh ta.

Cô ta đúng là đã được “danh chính ngôn thuận” bước vào nhà, nhưng hai người thường xuyên cãi nhau, thậm chí có còn động tay động chân.

Phùng Xảo Xảo lại một lần mang thai.

Vì ẩu đả với Tần Châu, con ấy cũng không giữ được.

Cuộc sống trở một mớ hỗn độn.

Giờ tôi chẳng còn quan tâm tin tức của Tần Châu .

Nhưng rời khỏi Đại A, tôi gặp một viên trông rất điển trai.

Nét nghiêng mặt của ấy… có vài phần giống Tần Châu thuở .

Con người ta, vẫn dễ rung động một kiểu người.

Tôi hạ kính xe, nghiêng người ra ngoài mỉm hỏi:

“Em trai, có muốn đi du không?”

ấy hơi ngẩn ra rồi gật đầu: “Dạ… dạ?”

Tôi

yêu đã tan biến, nhưng nó sẽ tìm được một cách mới để tồn tại.

01 – Phiên ngoại: Châu

Tần Châu rằng, Thẩm Thi là định mệnh đời mình.

Nữ xuất sắc nhất ngành, tiểu thư nhà giàu, mối đầu trong sáng dịu dàng.

Cô từng đứng ra bảo vệ anh, đồng hành khởi nghiệp anh, thay anh chịu đòn, không ngại vất vả để mang thai con anh.

Có được người vợ như vậy, còn mong hơn?

Nhưng Thẩm Thi cũng có rất nhiều khuyết điểm.

Ví như từ nhỏ sống trong nhung lụa, không đồng cảm được với sự nghèo khó của anh.

Ví như sau khi cha cô nghỉ hưu, cô còn là tiểu thư hữu danh vô thực.

Ví như vì muốn con mà đi chữa trị, khiến cả người già đi vài phần.

Ví như lực yếu, chuyện vợ chồng cần anh chăm sóc nhiều hơn…

Rồi sau đó anh gặp Phùng Xảo Xảo.

Tùy chỉnh
Danh sách chương