Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Giữa những bia mộ tối đen, anh tìm thấy ngôi mộ mới.
Trong , anh cười hiền .
Cố Minh “phịch” một tiếng quỳ xuống.
Anh quỳ trước mộ tôi suốt cả đêm.
Nước mưa hòa bùn đất bộ vest đắt tiền của anh ướt sũng.
Cho đến sáng hôm sau, người trông mộ mới phát hiện anh ngất gục trên đất.
Cố Minh tỉnh lại, sốt cao đỏ bừng mặt.
Nhưng anh tự rút kim truyền, việc đầu tiên là dùng mọi mối quan hệ để tìm tung tích của tôi.
Anh bám víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi ấy như một kẻ điên.
Ở phía bên kia, cuộc sống của Nhan Tịch cũng dễ chịu.
Không còn Cố Minh che chở, cô ta trong khoa không bước một bước.
Những người nâng niu cô ta, giờ đổi cách chèn ép.
Mọi việc bẩn thỉu nặng nhọc đều đổ lên đầu cô ta.
Nhan Tịch đem tất cả oán hận… trút lên tôi.
Cố Minh chối gặp cô ta, không nghe điện thoại, không trả lời WeChat.
Anh tự nhốt trong căn nhà là tổ ấm.
Rèm kín mít, không lọt một tia sáng.
Trong phòng toàn chai rượu rỗng và vỏ hộp thuốc ngủ.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê ấy, anh cố tìm tôi trong ảo giác.
chỉ là tôi của xưa đầy oán hận cũng được.
Nhưng đáng tiếc, trong mơ chỉ có bóng lưng dứt khoát của tôi.
Để giữ lại chút hơi thở đáng thương ấy, anh bắt đầu bắt chước tôi.
Trước đây tôi thích ăn ngò, anh ghét cay ghét đắng mùi đó.
Giờ anh ép ăn ngụm lớn, nôn ra rồi lau miệng ăn tiếp.
Anh dùng nửa lọ kem dưỡng còn lại của tôi bôi lên mặt, ngửi mùi đó chìm vào giấc ngủ.
Nhan Tịch cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Tiếp tục thế này, suất ở lại viện của cô ta sẽ không giữ .
Cô ta trộm dấu riêng của Cố Minh, số liệu thí nghiệm, ký tên anh vào.
dùng thành tích học thuật để lấy lòng anh, anh trở lại.
Cố Minh phát hiện, giận như sấm sét.
Anh đến bệnh viện, trước mặt toàn khoa, xé nát bản báo cáo, ném thẳng vào mặt Nhan Tịch.
“Thứ rác rưởi học thuật như cô, đừng bẩn tên tôi!”
“ hôm nay, hủy toàn bộ tài trợ cho Nhan Tịch, dừng mọi đề cử!”
Nhan Tịch hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta gào thét điên cuồng giữa hành lang bệnh viện:
“Cố Minh! Anh không quên đàn bà chết đó nên mới trút giận lên tôi!”
“Anh là cái thá , giờ còn vờ thâm tình!”
Cố Minh trở thành trò cười của cả viện.
Nhưng anh thèm để tâm.
Bởi ngay lúc đó, thám tử tư gửi đến một tấm .
Bối cảnh là một góc phố châu Âu.
Ở chính giữa, người phụ nữ cười rạng rỡ đầy sức sống… là tôi.
Cố Minh nhìn tấm suốt một tiếng đồng hồ.
Anh đưa tay run run vuốt lên gương mặt tôi trong , nước mắt rơi xuống màn hình.
Hóa ra rời xa anh… tôi sự sống tốt hơn.
Cố Minh chức.
Anh phớt lờ sự níu của viện trưởng, thậm chí bán hết toàn bộ tài sản.
Mua vé chuyến bay sớm nhất đến châu Âu.
qua , anh lang thang trên đường phố châu Âu.
Cầm tấm như một kẻ ăn mày, hỏi khắp nơi.
Không thông ngôn ngữ, anh dùng phần mềm dịch.
Bị đuổi, bị mắng, anh cũng không quan tâm.
Cuối cùng, trước cửa một trung tâm nghiên cứu y học hàng đầu…
Anh nhìn thấy bóng dáng anh đêm mong nhớ.
【Chương 6】
Hội trường diễn đàn tim mạch quốc tế, xa hoa rực rỡ.
Tôi đứng trên bục giảng, dùng tiếng Anh lưu loát trình bày về phẫu thuật tim ít xâm lấn.
Ánh đèn chiếu xuống người tôi, tôi cảm giác như được sống lại lần nữa.
Ánh nhìn ấy quá mãnh liệt.
Tôi lướt mắt qua đám đông, dừng lại ở anh đúng một giây.
Nhưng cũng chỉ một giây thôi.
Cố Minh chớp lấy cơ hội, như phát điên qua sự ngăn cản của bảo vệ.
“! ơi là anh đây!”
Anh gào lên, đến trước mặt tôi, đưa bàn tay bẩn thỉu tôi lại.
Người đồng nghiệp bên cạnh tôi — một bác sĩ Đức cao lớn — tức chắn trước mặt.
Đẩy mạnh Cố Minh ra.
“Thưa ông, xin hãy giữ tự trọng.”
Cố Minh loạng choạng suýt ngã.
Anh màng đến sự thảm hại, đỏ hoe mắt nhìn tôi.
“ Sơ, anh là Cố Minh đây… anh đến đón em về nhà.”
Tôi dừng bước, bình thản nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong mắt không có hận, không có yêu.
Chỉ có sự xa cách lạnh nhạt dành cho người xa lạ.
“Vị tiên này, chúng ta quen nhau sao?”
Tôi thản nhiên hỏi.
Cố Minh tức đỏ mắt, cả người run lên.
“… em đừng như vậy…”
“Anh biết sai rồi, anh sự biết sai rồi…”
Trước mặt bao nhiêu người như vậy, thiên tài bác sĩ kiêu ngạo kia bỗng “phịch” một tiếng quỳ xuống.
“Anh không nên vì Nhan Tịch bỏ mặc em.”
“Anh không nên không ở bên khi bệnh.”
“Mỗi anh đều nghĩ đến em, anh sắp phát điên rồi…”
“Cầu xin em… cho anh một cơ hội chuộc lỗi được không?”
Anh túm lấy gấu quần tôi, hèn mọn đến tận cùng.
Những đồng nghiệp xung quanh nhận ra anh, bắt đầu xì xào bàn tán.
Tôi nhìn dáng vẻ ấy, chỉ thấy chua chát và mỉa mai.
“Cố Minh, anh có biết không?”
Tôi trên cao nhìn xuống anh.
“Khoảnh khắc tôi rời đi… tôi cũng đã chết theo rồi.”
Một câu nói ấy, như chiếc đinh cắm thẳng vào tim anh.
tử… là vực sâu không vượt qua trong đời này.
Cố Minh cố đánh vào tình cảm:
“Chúng ta thề …”
Tôi bật cười lạnh, cắt ngang anh.
“Lời thề ư? Đêm đó anh cắt bánh nhật… anh còn nhớ lời thề không?”
“Cố Minh, đừng tôi buồn nôn.”
Nói xong, tôi xoay người định bước đi.
Cố Minh hoàn toàn mất kiểm soát, ôm chặt lấy chân tôi.
“ Sơ! Em là anh, em không bỏ anh!”
Anh khóc đến xé lòng.
Người qua đường tụ tập vây quanh, có người còn bắt đầu quay video.
Tôi cau mày, ra hiệu cho bảo vệ bên cạnh.
Đúng lúc tôi chuẩn bị lên tiếng, một giọng nói the thé chen vào.
Tôi quay đầu lại.
Nhan Tịch đứng đó, cười rạng rỡ, tay giơ lên một tờ giấy.
“Thầy Cố… em… em có thai rồi.”
【Chương 7】
Tờ giấy nhẹ nhàng rơi xuống.
Nhưng chữ “dương tính” trên đó lại nặng như ngàn cân.
Cố Minh hoảng loạn, phản ứng đầu tiên là nhìn về phía tôi.
Trong mắt anh đầy sợ hãi và van xin, sợ tôi tin là .
“Không phải! Sơ, nghe anh giải thích!”
“Anh chưa chạm vào cô ta!”
Nhan Tịch cười lạnh, rút điện thoại ra.
Trên màn hình là một bức .
Đêm Cố Minh say rượu, người nằm trên giường chụp selfie.
ánh sáng mờ tối, Cố Minh say bất tỉnh, nhưng cũng đủ khiến người ta liên tưởng.
“Thầy Cố… thầy không nhớ sao? Chính đêm nhật em…”
“Thầy sờ lên mặt em, nói em giống sư mẫu lúc còn trẻ…”
Tôi khoanh tay, nhếch môi cười nhạt.
Nhan Tịch thấy Cố Minh không phản ứng, lại xoa bụng :
“ yêu phải mạnh mẽ nhé…”
“Bố tuy không quên được sư mẫu, nhưng vẫn sẽ chịu trách nhiệm với thôi.”
Tôi nhìn cảnh tượng ấy, chỉ thấy nực cười.
Nhưng tôi đã xem đủ vở kịch này rồi.
Tôi cầm tài liệu lên, liếc nhìn Cố Minh vẫn quỳ dưới đất.
“Chúc mừng.”
chữ nhẹ bẫng.
Nhưng lại như cái tát quất thẳng vào mặt Cố Minh.
Anh hoàn hồn, nắm tay tôi nhưng lại không dám.
“… nghe anh giải thích! Anh sự không có với cô ta!”
“Hôm đó anh say…”
“Anh… anh sẽ đưa cô ta đi xét nghiệm ADN, tất cả đều là !”
Anh nói năng lộn xộn, chỉ siết chặt gấu quần tôi.
Tôi mất kiên nhẫn cắt ngang.
“Cố Minh, anh sự không hiểu hay vờ không hiểu?”
“Đời tư của anh… liên quan đến tôi nữa không?”
“ anh có ra cả một đội bóng, tôi cũng bận tâm.”
Cố Minh chết lặng.
Khoảnh khắc này, anh thà tôi mắng anh, đánh anh.
Nhưng bị phớt lờ… mới là sự không còn quan tâm.
Nhan Tịch thấy tôi mềm cứng đều không ăn thua, tức tối tới.
“ Sơ! Cô vờ thanh cao cái !”
“Cô ghen tị thôi!”
“Ở bên thầy Cố bao năm không đứa , đồ phế vật không ai thèm!”
Một tiếng “chát” vang lên giòn tan.
Tôi trở tay tát thẳng một cái, dùng hết sức.
Nhan Tịch loạng choạng mấy bước, khóe miệng rỉ máu.
“Nói năng cho sạch sẽ chút.”
Tôi rút khăn ướt lau tay, tiện tay ném vào thùng rác.
“Cái tát này… là thay tôi.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi.
Giây tiếp theo, điện thoại tôi reo lên.
Là thông báo khẩn tổ chức cứu trợ.
Nước láng giềng bùng nổ chiến sự, cần gấp bác sĩ tim mạch đến hỗ trợ nhân đạo.
Môi trường khắc nghiệt, dư chấn liên tục, bất cứ lúc nào cũng có mất mạng.
Tôi không hề do dự, tức đồng ý ngay tại chỗ.
Cố Minh nghe thấy nội dung cuộc gọi.
Anh sững lại, rồi như phát điên chắn trước mặt tôi.
“ Sơ! Em không đi! Ở đó có chiến tranh, sẽ chết người!”
Tôi lạnh lùng nhìn anh:
“Tránh ra.”
“Anh không tránh!”
“Trừ khi em cho anh đi cùng!”
Cố Minh đỏ mắt.
“Em đi cứu người, anh cũng là bác sĩ, anh cũng có cứu người!”
“Anh bảo vệ em…”
Tôi bật cười khinh miệt, ra hiệu bảo vệ anh đi, không quay đầu lại bước lên xe.
【Chương 8】
Môi trường ở vùng cứu trợ… còn tệ hơn tin tức nói gấp trăm lần.
Khắp nơi là đổ nát hoang tàn, không khí đặc mùi khói súng.
Vừa xuống xe, tôi tức vào công việc cứu chữa căng thẳng.
Người bị thương quá nhiều, hoàn toàn không xử lý xuể.
Tôi mặc áo chống đạn, quay cuồng trong lều dã chiến suốt mươi tiếng liên tục.
Cố Minh như cái bóng đi theo sau tôi.
Anh không nhắc đến tình cảm nữa, cũng không dây dưa nữa.
Chỉ lặng lẽ giúp tôi đưa dụng cụ, khiêng thương binh, xử lý vết thương.
Tay nghề của anh vẫn còn.
Thao tác vẫn chính xác.
mệt đến mức tay run lên, chỉ cần tôi liếc mắt, anh tức đưa đúng chiếc kẹp cầm máu tôi cần.
Anh cố dùng cách này… để chuộc tội.
chỉ là một chút xíu.
Và Nhan Tịch… cũng đi theo.
Cô ta ở trại cứu trợ khác một tai họa.
Lúc thì chê nước bẩn không chịu uống, lúc lại hét lên vì trong lều có côn trùng.
Đội trưởng đội y tế là người nóng tính, mắng cô ta té tát ngay tại chỗ.
“Đây là nơi cứu người! Không phải chỗ tiểu thư đến nghỉ dưỡng! Không thì cút!”
Nhan Tịch bị mắng đến im thin thít, chỉ có lén lút trừng mắt nhìn tôi.
Cô ta cho rằng tất cả khổ sở đều do tôi mang đến.
Chiều thứ ba.
Tôi khâu vết thương cho một đứa trẻ bị nổ trúng ngực.
Ca mổ đến đoạn quan trọng.
Bất ngờ, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Là một trận dư chấn mạnh!
Phòng mổ dã chiến vốn đã không vững, lúc này rung lắc như sắp đổ sập.
Bên ngoài, lính gác hô lớn yêu cầu sơ tán.
Tôi cũng chạy, nhưng dao mổ vẫn sát bên tim đứa trẻ.
Tôi nghiến răng, giữ chặt tay, tiếp tục khâu.
“ Sơ! Mau chạy đi!”