Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
nghe tôi nói “thích”, đôi mắt sâu thẳm của Mộ Dung Trạch lập tức sáng rực .
Trong ánh mắt anh, tôi thấy hình bóng của chính .
thế giới trong mắt anh, có tôi.
Người ta vẫn nói, ánh mắt là thứ không biết nói dối. Và anh tôi chăm chú như vậy, tim tôi bắt đập loạn.
Mộ Dung Trạch như làm ảo thuật, từ sau lưng lấy từng hộp quà được gói tinh tế:
“Đây đều là quà .”
Tất những món quà mà anh không kịp tặng tôi trong quá khứ, đều được bù lại một .
Có móc khóa hàng hiệu cao cấp do chính anh thiết kế, đặt làm riêng bởi nghệ nhân nổi tiếng.
Đi kèm là một chìa khóa xe.
Có một bộ trang sức đá quý mà anh tin chắc tôi sẽ thích.
…
Từng món một, đều được anh chuẩn bị cẩn thận, tỉ mỉ.
Cuối , là một nhẫn kim cương.
Trong lúc tôi còn kịp phản ứng, anh đã bất ngờ quỳ một chân xuống:
“Thẩm Tang, em có đồng ý lấy anh không?”
Từng tế bào trong cơ tôi như đang hét : “Đồng ý đi! Đồng ý ngay đi!”
tôi lại khựng lại.
Dù tôi đã không còn Phó Thần Dạ nữa, dù sao từng suốt năm năm.
Với một người dốc hết chân thành như Mộ Dung Trạch, như vậy có công bằng không?
Anh dường như thấu suy nghĩ trong lòng tôi:
“Có ai mà tuổi trẻ từng nhầm vài tên tồi? Anh tin em quyết định quay lại thủ đô, là em đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ.”
“Anh hận tìm thấy em quá muộn, trong em xứng đáng có được mọi tốt đẹp nhất.”
“Thẩm Tang, em có anh một cơ hội… em đi hết quãng đời còn lại không?”
Ánh mắt anh tràn đầy mong chờ.
Câu ‘em xứng đáng có được tất những tốt đẹp nhất’ khiến lớp phòng bị cuối trong lòng tôi sụp đổ.
Tôi nên — và Mộ Dung Trạch — một cơ hội.
nhẫn đeo vào vừa khít.
Nụ rạng rỡ trên khuôn mặt Mộ Dung Trạch khiến tim tôi lại đập loạn thêm nữa.
Cậu tôi, người đã biến mất từ , đột nhiên xuất hiện, vừa vỗ tay vừa toe toét:
“Tang Tang, hài lòng chứ? Lãng mạn ? Làm cậu muốn cưới vợ luôn rồi đấy!”
Tôi cố ý lườm cậu một cái. Cậu thấy thế liền hì hì, biết giục chúng tôi về ăn cơm.
Chương 9
Mẹ tôi đã tất bật buổi sáng, nấu một bàn đầy ắp món ngon, chờ tôi và Mộ Dung Trạch về.
Trên bàn ăn, Mộ Dung Trạch cư xử lịch thiệp, nhã nhặn. Ngay ăn khiến người khác mà vui mắt.
Mẹ tôi và cậu nói , anh đều đáp lại trôi chảy, tự nhiên như đã là người từ lâu.
Đây chính là khung cảnh tôi từng mơ mộng rất nhiều — Phó Thần Dạ từng tôi nổi một .
Tôi từng muốn đưa người về , ngồi ăn một bữa cơm đầm ấm với những người tôi thương nhất, nói rộn ràng.
Và , Mộ Dung Trạch ngồi đó — như anh vốn thuộc về nơi này.
Ăn xong, cậu tôi háo hức đòi mang bánh kem cắt.
Tôi thắc mắc sao một người ghét đồ ngọt như cậu, lại còn háo hức hơn tôi.
Mẹ tôi ghé sát tai thì thầm:
“Bánh này là Mộ Dung Trạch tự tay làm đó. Biết con thích đồ ngọt nên đặc biệt đi học làm bánh đấy.”
Dù đã đủ bất ngờ, tim tôi vẫn chẳng kiềm được mà đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi lén Mộ Dung Trạch một cái, rồi nhanh chóng thu mắt lại, nhắm mắt ước nguyện.
Năm năm trước, nào tôi Phó Thần Dạ đón.
Anh không thích ăn bánh ngọt, nên mỗi năm đưa tôi đi ăn tối, rồi mua một bánh nhỏ bằng bàn tay.
Tôi vẫn cố chấp cắm một cây nến, ước rằng và anh có bên nhau đến bạc răng long.
Anh ta từng nhạo tôi, nói rằng: “Ước trước bánh kem thì làm , không bằng ước trước mặt anh còn hiệu nghiệm hơn.”
Anh ta biết rõ tôi đang ước , vậy mà một nói tôi biết — rằng anh ta không hề tôi.
Ước mơ của tôi, cuối … mãi mãi là một ước.
Năm tiên đón mà không còn Phó Thần Dạ bên cạnh, lại hóa là long trọng và đặc biệt nhất từ trước đến .
Tôi thổi tắt nến, Mộ Dung Trạch dịu dàng nói:
“Thẩm Tang, ước của em chắc chắn sẽ thành hiện thực.”
Tôi ngẩng , ánh mắt lập tức chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Tôi gật thật nghiêm túc.
Đúng vậy, này ước của tôi… nhất định sẽ thành hiện thực.
Đúng lúc chúng tôi đang cắt bánh, điện thoại của cậu tôi đột ngột vang dồn dập.
Sau nghe máy, cậu hơi bối rối kéo tôi một góc:
“Tang Tang đang ở mà, tụi chú còn đang tổ chức nó đây mà.”
dây bên kia im lặng một lúc, cậu tôi, rồi đưa điện thoại qua:
“Không phải con đã bàn giao xong hết rồi à? Sao Phó Thần Dạ lại phát điên đi tìm con khắp nơi?”
Tôi liếc mắt Mộ Dung Trạch ở gần đó, rồi quyết định thẳng thắn:
“Không cần quan tâm anh ta đâu. Có lẽ anh ta không chấp nhận được việc em chia tay thôi.”
Cậu tôi siết chặt điện thoại, mắt gần như phun lửa.
Vốn đã bực vì những Phó Thần Dạ từng làm với tôi, giờ biết tên tra nam đó lại chính là anh em kết nghĩa của , cậu tôi giận bốc .
Cậu không thèm nể mặt, gào vào điện thoại:
“Tôi coi cậu là anh em, còn cậu coi tôi là thằng ngu à? Biến càng xa càng tốt tôi!”
Nói xong, cậu lập tức chặn số Phó Thần Dạ.
Tôi dỗ mãi không làm cậu hạ hỏa được, ông gần như muốn bay qua đó đánh người ngay lập tức.
Tôi cứ tưởng, Phó Thần Dạ kiêu ngạo như vậy, bị tôi và cậu lượt chặn liên lạc rồi, thì sẽ tự biết đường biến mất.
Ai ngờ, tôi và Mộ Dung Trạch vừa thử áo cưới về thì… Phó Thần Dạ đứng chặn ngay trước cổng, tay cầm bánh .
Anh ta lạnh lùng liếc qua Mộ Dung Trạch, rồi không nói không rằng tóm lấy tay tôi kéo vào lòng :
“Thẩm Tang, em làm loạn đủ rồi đấy! Em là người đã có bạn trai, không biết giữ khoảng cách với đàn ông khác à? Em cố tình chọc tức anh thấy vui lắm đúng không?”
Tôi gắng sức gỡ tay anh ta , càng gỡ, anh ta càng siết chặt, đau đến mức tôi phải hét :
“Phó Thần Dạ, buông tay! Làm ơn biết tự trọng chút đi!”
Mộ Dung Trạch không nói lời nào, đấm thẳng vào mặt Phó Thần Dạ một cú:
“Cô ấy bảo anh buông tay, anh không nghe à?”
Phó Thần Dạ bị đấm một cái vẫn không chịu buông:
“Chuyện giữa tôi và bạn gái tôi, liên quan tới anh? Biến đi!”
Chương 10
Tôi nén đau, lạnh lùng nhắc nhở Phó Thần Dạ:
“Ăn có ăn bậy, chứ nói không được nói bừa. Tôi và anh… là quan hệ giữa cựu sếp và nhân viên đã nghỉ việc.”
Lời tôi khiến Phó Thần Dạ sững sờ:
“Thẩm Tang, em vì tên đàn ông này mà phủi sạch tình cảm suốt năm năm giữa chúng ta?”