Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Thái tử bệnh nặng đến mù mắt, cần tìm một nữ tử sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày ở bên cạnh chăm sóc sát sao, như vậy mới có thể bệnh.

Tìm khắp kinh thành, chỉ có muội muội tiếng xấu đầy mình của ta là cô nương chưa xuất .

Ý chỉ trong cung ban xuống, nhưng nàng không đi.

“Lỡ hắn mù cả đời, phải ta phải chôn đời trong cung cùng hắn sao!”

Cha hết cách, bèn nhớ tới ta, người cũng là tỷ muội song sinh với nàng.

“Dù sao con với Vệ Triết cũng đã ly thân. Thay vì ở nhà đẻ, chi bằng…”

, ta thay nàng vào cung.

Một năm sau, Thái tử bệnh, quyết định phong ta Thái tử .

Nhưng thánh chỉ lại viết muội muội ta.

Còn ta, sau xong việc thì rút lui, quyết định hòa ly với Vệ Triết.

“Bây giờ chúng ta đã như vậy, hòa ly hay không thì khác gì nhau?”

Ta mỉm cười, thản nhiên nói:

“Khác chứ. Ta có thai rồi, Vệ Triết.”

Chương 1

Thái tử bệnh nặng đến mù mắt, cần tìm một nữ tử sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày ở bên cạnh chăm sóc sát sao, như vậy mới có thể bệnh.

Tìm khắp kinh thành, chỉ có muội muội tiếng xấu đầy mình của ta là cô nương chưa xuất .

Ý chỉ trong cung ban xuống, nhưng nàng không đi.

“Hắn mù cả đời, phải ta phải chôn đời trong cung cùng hắn sao!”

Cha hết cách, bèn nhớ tới ta, người cũng là tỷ muội song sinh với nàng.

“Dù sao con với Vệ Triết cũng đã ly thân. Thay vì ở nhà đẻ, chi bằng…”

, ta thay nàng vào cung.

Một năm sau, Thái tử bệnh, quyết định phong ta Thái tử .

Nhưng thánh chỉ lại viết muội muội ta.

Còn ta, sau xong việc thì rút lui, quyết định hòa ly với Vệ Triết.

“Bây giờ chúng ta đã như vậy, hòa ly hay không thì khác gì nhau?”

Ta mỉm cười, thản nhiên nói:

“Khác chứ. Ta có thai rồi, Vệ Triết.”

1

Vệ Triết lập tức cứng đờ.

“Nàng nói… gì cơ?”

Ta vươn cổ tay ra, nhẹ nhàng đặt lên kỷ án.

“Ta nhớ chàng biết bắt mạch. Không tin thì thử xem.”

Vệ Triết nhìn chằm chằm cổ tay trắng như ngọc ấy, không biết còn do dự điều gì.

Một lát sau, hắn mới đặt ngón tay lên.

Gương lạnh nhạt của hắn thoáng chốc nứt ra một vết.

“Nàng vậy sự…”

Hắn đột ngột kéo cổ tay ta, lực mạnh đến mức khiến ta lảo đảo phía .

“Chúng ta đã ly thân hơn một năm rồi. Người là ai?”

Bình hoa rơi xuống, mảnh vỡ bắn tung tóe.

Tiếc cho cành sen mới sau mưa kia.

Ta thu lại ánh mắt, bình tĩnh nói:

“Chàng cũng biết đã ly thân hơn một năm rồi. Là ai còn quan trọng sao?”

Giọng ta khựng lại, rồi khẽ cười.

“Nói tóm lại, không phải huyết mạch Vệ gia là đủ rồi.”

Vệ Triết khó tin nhìn ta, tựa như chưa từng quen biết ta.

“Cố Giảo, nàng thay đổi rồi. Tại sao nàng lại trở nên… như vậy?”

Ta tiến lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Đúng vậy, ta thay đổi rồi.”

Ta bẻ từng ngón tay hắn ra.

“Ta đã mất bạch, tính tình cũng thay đổi. Từ nay sau, ta không thể công cụ để chàng và nàng ta giận dỗi nhau nữa.”

Ánh mắt Vệ Triết sững lại.

“Ta…”

Không đợi hắn nói tiếp, ta đứng dậy rời đi.

Ánh xuân vừa đẹp. Trong sân, các bà tử ôm từng bó hoa tươi đi ngang qua.

“Mẫu đơn của cung đáng ngàn vàng, vậy đưa tới hơn trăm chậu.”

“Cứ tưởng Nhị cô nương tính tình quá hoang dã, không chăm sóc tốt Thái tử điện hạ chứ.”

“Tất nhiên rồi, ai cũng nói thuật sĩ kia linh nghiệm lắm. Tiếc là Đại cô nương xuất sớm, nếu không…”

Thấy ta bước ra, bọn họ lập tức im bặt.

2

Ai ai cũng biết Cố gia sinh ra một cặp song sinh.

Đại cô nương ngoan ngoãn giữ phép tắc, việc chu toàn. Nhị cô nương thì khác đời, phóng túng không theo khuôn phép.

Vì vậy, tỷ tỷ sớm gả vào nhà cao cửa rộng, còn muội muội thì ai dám tới cầu thân.

Nhưng ai ngờ, thành thân chỉ mới năm, ta đã trở nhà đẻ, ly thân với lang quân đã lâu.

Nhị cô nương vốn khó gả kia lại gặp một cơ duyên.

Chỉ vì một câu của thuật sĩ, nàng triệu vào cung chăm sóc Thái tử.

Nay Thái tử bệnh, cảm kích ân đức của nàng, bèn phong nàng Thái tử .

Thái tử đấy, chính là quốc mẫu tương lai.

Biết bao cô nương hâm mộ đến đỏ cả mắt.

Chỉ hận bản thân xuất quá sớm, trái lại không bằng người bị trì hoãn ở nhà.

nào, nàng cũng hâm mộ sao?”

Vệ Triết đi theo ra, thấy ta đang thất thần.

“Mỗi người có số mệnh riêng. Số mệnh của nàng ta, nàng có hâm mộ cũng không .”

Ta hoàn hồn.

“Không hâm mộ. Ta chỉ đang nhìn mấy chậu hoa kia, nở đẹp .”

“Đúng vậy, đáng tiếc quá.” Hắn nghiêng người nhìn ta. “Nàng sao? Hôm khác ta tặng nàng chậu.”

Ta xoay người, quan sát hắn, khóe môi bật cười.

“Chàng à? Hôm khác chàng đưa thư hòa ly tới là rồi.”

Nghe vậy, Vệ Triết trầm xuống, giọng nén giận.

“Cố Giảo, nàng dựa vào đâu đòi hòa ly với ta?

Nàng khai gian phu kia ra, ta còn có thể giúp nàng che giấu. Nếu không thì đừng trách ta không nói tình nghĩa!”

Ta không nói.

“Dù sao cũng là người mạnh hơn chàng gấp ngàn gấp vạn …”

Vệ Triết tức đến run người, kéo cánh tay ta, muốn lôi ta đi gặp mẫu thân.

Vừa vội vàng rẽ qua cửa thùy hoa, chúng ta đã đụng phải một đoàn người.

Vệ Triết lập tức buông ta ra, lùi sang một bên, cung kính hành lễ.

“Thái tử điện hạ.”

Người kia đứng dưới hành lang, dáng người cao thẳng, mày mắt lạnh đẹp, cụp mắt nhìn Vệ Triết.

“Vệ tướng quân, đứng dậy đi.”

Sau , chàng nhìn phía ta, khẽ nheo mắt như có chút nghi hoặc.

“Đây là…”

Ta sững sờ tại chỗ, ngay cả đáp lời cũng quên mất.

Chỉ vì nhìn vào đôi mắt đã sáng lại của Tiêu Mặc, ta không nhớ tới những đêm kề cận thân mật kia, khiến đỏ tai nóng.

3

“Cố tỷ tỷ, ta cưới nàng.”

Chàng chỉ nhỏ hơn ta vài canh giờ, thường gọi ta một tiếng tỷ tỷ.

Cũng vì , ta đặc biệt dung túng chàng.

“Chàng lấy gì cưới ta đây, tiểu mù?” Ta nắm lấy cằm chàng.

Chàng nhìn thấy gì, nhưng lúc nào cũng có thể dựa vào bản năng hôn trúng ta.

“Đợi ta nhìn thấy rồi, ta tới cầu thân. Còn cả hoa nàng nữa, ta chuyển hết tới nhà nàng…”

Những lời lòng vụn vặt ấy vẫn như còn bên tai.

Nhưng sự đến ngày này, chàng đã không nhận ra ta nữa.

Ngay cả đạo thánh chỉ sắc phong Thái tử kia cũng viết rõ ràng Cố Cẩm Du.

Không phải ta.

Vệ Triết thấy ta đứng bất động, bèn kéo ta tới bên cạnh hắn.

“Điện hạ thứ tội. Nàng là thê tử của thần, Cố thị. Nàng đang giận dỗi với thần, mạo phạm điện hạ rồi.”

Tiêu Mặc lại quan sát ta, khóe môi hơi cong.

“Hóa ra là tỷ tỷ của Cẩm Du.”

Chàng hạ mình hành lễ với ta.

Ta lặng lẽ đáp lễ.

Đoàn người của Tiêu Mặc tiếp tục đi phía . Chỉ là lướt qua vai ta, bước chân chàng bỗng khựng lại.

Chàng vô thức nhìn ta.

“Nàng…”

Tim ta chợt đập nhanh.

lẽ chàng nhận ra ta rồi?

Vệ Triết chắn ta, vẻ căng thẳng.

“Điện hạ, sao vậy?”

Tiêu Mặc nhìn chằm chằm ta một lát.

“Tỷ muội các nàng sự giống nhau đến sao?”

Ta ngẩn ra, không hiểu ý chàng.

Vệ Triết thở phào.

“Điện hạ không biết đấy thôi. nàng là song sinh, ngoài thần ra, người khác rất khó phân biệt.”

“Cô biết là song sinh, nhưng… giống đến vậy sao?” Tiêu Mặc như có điều suy nghĩ.

Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói.

“Thái tử điện hạ, chàng đến từ nào vậy?”

Cố Cẩm Du xách váy chạy tới, nụ cười rực rỡ như hoa đào.

Tiêu Mặc nhìn thấy nàng, khóe môi hiện ý cười.

Nụ cười ấy đâm đau lòng ta. Ta vội vàng dời mắt đi.

“Tỷ tỷ, tỷ phu, mọi người tụ ở đây gì vậy?”

Thấy nàng, ánh mắt Tiêu Mặc dịu dàng như nước.

“Không có gì. Từ nàng rời cung, đã lâu rồi ta không gặp nàng. Hoa ta tặng, nàng có không?”

“Hoa?”

Cố Cẩm Du ngẩn ra, ngón tay lướt qua cổ tay đỏ ửng.

chứ. Điện hạ, thiếp rất .”

Đây là tiên ta nghe nàng bắt chước giọng ta. Ngay cả hơi thở yếu ớt cũng rất giống, không khác chút nào.

Ngay cả ta cũng hoảng hốt.

Huống chi là Tiêu Mặc mới quen ta chưa lâu.

Ta lặng lẽ chờ chàng lên tiếng.

Quả nhiên, Tiêu Mặc im lặng trong chớp mắt, rồi gật , nhàn nhạt nói:

là tốt.”

Trái tim đang siết chặt của ta cũng chậm rãi buông lỏng.

Chàng vẫn nhận muội muội ta.

Có lẽ đúng như mẫu thân và muội muội nói.

Khoảng thời gian ở cung dưới cái thay kia vốn là do ta trộm .

Ta không nên còn ôm ảo tưởng si tâm.

4

Tiêu Mặc bị Cố Cẩm Du kéo đi.

Ta và Vệ Triết ở lại tại chỗ.

Hắn nhìn theo bóng lưng người, lẩm bẩm:

“Kỳ lạ . Nàng ta chạm vào hoa là dị ứng, vậy Thái tử điện hạ lại không biết sao?

Sao nàng ta cũng không nói…”

Ta tự mình đi xa.

Vệ Triết đuổi theo.

Giảo, nàng ấy đã là Thái tử rồi. kia đều đã qua…”

Ta dùng sức giằng tay hắn ra.

kia? Chàng đang nói nàng ta trêu chọc chàng rồi không trách nhiệm, còn chàng vì giận dỗi nên mới cưới ta sao?”

Nói ra cũng thấy nực cười.

Năm , Cố Cẩm Du trêu chọc hắn, quay lại đem lòng ưu ái công tử nhà khác.

“Muốn trách thì chỉ có thể trách ngươi gặp phải ta. Ta không phải tỷ tỷ ta đâu, nàng ta mới là người giữ phép tắc.”

ấy, Vệ Triết cải trang thành dân thường qua lại với nàng, không ngờ lại nhục nhã như vậy.

Vì giận dỗi, hắn khôi phục thân phận, tới cửa cầu hôn ta.

, Cố Cẩm Du chỉ nhìn hắn một cái đã khóc đến mắt nhòa lệ.

Nhưng không ai trong bọn họ nói cho ta biết nội tình.

Ta bị che mắt, không hiểu vì sao tân lang mới cưới lại lúc nóng lúc lạnh.

Cho đến mùa hè năm ngoái, ta bước vào thư phòng của hắn.

Trong bích sa trù nơi hắn thường ngủ, khắp nơi đều treo tranh của muội muội ta. Bên gối còn có thư từ người từng qua lại.

Trong thư, hắn viết:

“Nàng tuy không phải là ngươi, nhưng có gương giống hệt. Chốn giường chiếu, ta cũng thấy khá thú vị.”

Ta bừng tỉnh hiểu ra.

Ta không dây dưa với hắn, chỉ thu dọn hành lý, trở nhà đẻ ở.

Sau lại càng nhiều đề nghị hòa ly. Một , , ba

Chỉ là Vệ Triết thà ly thân cũng không đồng ý.

Ta đoán hắn sợ mất .

Dù sao ban hắn cưới ta là để trả thù Cố Cẩm Du. Nếu ta cũng hòa ly, phải để Cố Cẩm Du chê cười hắn sao?

Huống hồ, có ta là thê tử, hắn có thể dùng thân phận tỷ phu để ở bên cạnh nàng ta.

“Vệ Triết, Cố Cẩm Du không lâu nữa gả vào cung. Ta đối với chàng đã không còn trị nữa. Giữa chàng và ta, cũng nên hòa ly rồi.”

Vệ Triết im lặng rất lâu.

Giảo, những cũ đã qua, vì sao nàng cứ phải ép người quá đáng?”

Ta nhất thời câm lặng.

Bọn họ hủy hoại hôn sự của ta, nay nhẹ nhàng buông xuống, trái lại ta thành người bức ép…

5

Vệ Triết nói ta mang thai cho mẫu thân biết.

Hắn tưởng mẫu thân đứng phía hắn. Nếu là kia, e là đúng vậy. Nhưng bây giờ…

Mẫu thân đánh rơi chén trà, giọng run rẩy:

“Con… con có thai rồi?”

Ta gật thừa nhận.

Ta và bà đều rõ đứa bé này là của ai.

Vệ Triết nói:

“Mẫu thân, chỉ cần Giảo khai gian phu, bỏ đứa bé đi, con nguyện bỏ qua cũ.”

Mẫu thân do dự nhìn ta.

“Nữ nhi, con thấy sao?”

“Đứa bé này, con muốn sinh ra.”

“Nàng điên rồi sao?” Vệ Triết gần như nổi trận lôi đình. “Vậy ta chỉ có thể dùng tội thất xuất để hưu nàng!”

Ta thản nhiên cười.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.