Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Khi học kỳ sắp kết thúc, quê nhà tôi cũng chính thức dỡ phong tỏa.
ngỏ ý muốn về tôi thăm ông ngoại.
Tôi do dự rất lâu, cuối quyết định kể rõ hoàn cảnh của mình:
“Mẹ mất từ khi nhỏ, bố đó cũng không quan tâm tới nữa. này tốt nghiệp, chắc chắn sẽ đón ông thành phố N sống .”
lặng lẽ lắng nghe, trong mắt không hề khinh thường hay thương hại.
Anh chỉ nhẹ nhàng cúi xuống hôn má tôi, rồi :
“. lúc đó, để ông ở khu với chúng ta, tiện chăm sóc.”
Anh gọi “ông ” một cách tự nhiên, không hề gượng gạo hay gò bó.
Tôi thấy trong lòng như một dòng nước ấm tràn . Rõ ràng thời gian tôi và ở bên nhau chưa lâu, nhưng giác như đã quen biết rất nhiều năm.
Hôm nghỉ Tết về nhà, tôi và anh sánh vai đi sân trường thì bất ngờ chạm mặt .
Tôi chưa kịp phản ứng, đã lập tức siết chặt tôi.
Tôi vốn định lướt , nhưng gọi tôi: “Linh .”
Tôi dừng bước, không xúc nhìn anh, tưởng rằng anh sẽ buông ra mấy câu kiểu như “cô không xứng” hay “cô trèo cao”.
Nhưng một lúc im lặng, anh : “Tôi và Kỷ chia rồi.”
Tôi chẳng hiểu sao, trong lòng thấy buồn .
“Ồ.” Tôi đáp. “Chúc anh sớm tìm mới.”
Anh , tỏ vẻ nhẹ nhàng: “Cô căng thẳng thế làm ? Không phải tôi để níu kéo chứ?”
“…”
“ , anh đáng tự hào vậy?”
lạnh lùng tiếng, ánh mắt anh sắc lạnh, giọng không chút xúc.
Tôi đứng bên, lặng đi. Không hiểu sao, khoảnh khắc ấy, khiến tôi thấy xa lạ thế.
“Ồ?” khẽ nhíu mày. “ , anh anh may mắn hơn à?”
“ phải hỏi.” cong môi, rất nhẹ. “So với anh, tôi đúng may mắn hơn thật.”
“Ít nhất hiện tại, ở cạnh Linh … tôi.”
…
đó, không thêm, chỉ nhạt rồi rảo bước rời đi.
Tôi và nhau taxi ga tàu cao tốc.
Trên xe, tôi cứ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu vẫn vương vấn bao ý .
bỗng hỏi tôi: “ vậy?”
Tôi hoàn hồn, chớp chớp mắt, hơi nghịch ngợm: “Anh đoán đi.”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Không đoán . Miễn không .”
Tôi móc ngón vào anh, không nhịn hỏi: “Anh ghen sao?”
“Ừ.”
thẳng thắn thừa nhận: “Nên Linh , nếu tiện thì đây dỗ anh chút.”
Tôi bật , cúi đầu sát tai anh, khẽ :
“ chỉ …”
“Cuối , cũng đã gặp tình yêu thật sự của đời mình.”
may mắn nào hơn việc gặp — dạy tôi hiểu rằng, tình yêu thể vượt mọi khoảng cách.
(Hoàn)