Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Chương 5
“Ôn Xán, em đừng nghe anh. Tình đúng đắn là thuận theo tự nhiên, là hai thu hút lẫn nhau, quan trọng nhất là con , không phải cái gọi là danh phận hay hình thức.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh đang thở dồn dập.
Trong đầu lại hiện cảnh anh giảng bài tôi rất thong thả.
Tôi ngơ ngác nhìn anh, rõ ràng giảng bài rất điềm tĩnh, mà bây giờ lại nói chuyện hăng đến vậy. Tôi đúng là không theo kịp tiết tấu Lục Thính Tự.
…
Tôi mình kỳ lạ.
Rõ ràng Lục Thính Tự vẫn là Lục Thính Tự như mọi ngày.
Thế mà tôi lại cứ … nhìn mãi không chán.
Anh lim dim ngủ xe, anh khi giảng bài, anh khi chơi bóng… Thậm chí uống nước, tôi đẹp mắt.
Tôi không phải kiểu mê khuôn mặt quá mức.
mà, đã là thứ đẹp đẽ thì mà muốn nhìn thêm một chút.
Trời trở lạnh, anh vẫn kiên trì ra sân bóng.
Tôi ngồi trong xe chờ anh chơi .
Nói chuyện với , anh vẫn chưa nghỉ.
tôi cầm chai nước mua anh, ánh mắt nhìn ra bãi cỏ phủ đầy lá thu rơi, đầu óc trống rỗng.
Không ma xui quỷ khiến thế nào, mà tôi lại thổi một cửa kính.
Lớp sương mờ loang ra mặt kính.
Tôi đưa ngón , không định viết .
Đến khi tỉnh ra thì mặt kính đã hiện ra một chữ Lục.
Tôi giật mình, nhận ra mình vừa vô thức viết tên anh.
Tôi hoảng hốt lấy khăn giấy định lau.
Ngay giây sau, khuôn mặt phóng đại Lục Thính Tự áp sát phía ngoài cửa kính.
Anh cong mắt nhìn tôi, tầm mắt lướt rất nhanh qua cái chữ kính, lại nhướng mày nhẹ nhẹ.
Trái tim tôi loạn một nhịp.
Chớp mắt sau, anh đã mở cửa xe, thuận lấy chai nước tôi mua.
Không nói .
không nhắc đến chữ đó.
mơ hồ tôi giác được anh đang .
khi quay đầu nhìn, anh lại ra vẻ nghiêm chỉnh như chưa từng có chuyện .
Tôi bực bội, quay mặt nhìn ra ngoài đường.
Một sau, vai tôi bỗng nặng xuống.
Một mùi hương mát lạnh, mang theo mùi thông nhàn nhạt, len mũi tôi.
Ngực tôi lập tức đập loạn.
Tôi nghiêng đầu, nhìn gương mặt anh đến mức cần đưa là chạm được.
Khoảng cách đến mức tôi rõ nốt ruồi nhỏ dưới mắt anh, đôi lông mi theo thở mà khẽ run.
Lục Thính Tự đang ngủ.
phải.
Ban ngày mải học, về nhà lại phải giúp tôi mấy môn yếu.
Tôi định đẩy anh ra.
nghĩ đến đó, ngón lại rụt về.
Tôi tự thuyết phục bản thân: anh đã giúp mình nhiều như thế, từng nói đừng có vừa ăn vừa chê, vậy để anh dựa một chút chắc sao đâu.
mất ba giây, tôi liền trấn an lương tâm và bắt đầu quan sát kỹ gương mặt Lục Thính Tự.
…
ra nốt ruồi mặt anh ấy có màu nâu nhạt.
ra mắt anh là hai mí có mấy nếp gấp l.ồ.ng nhau.
ra lỗ chân lông anh mịn đến vậy.
ra… ra tôi lại muốn rõ về anh đến mức này.
Tư thế ngồi cứng đờ tôi đã giữ được nửa tiếng.
Vậy mà Lục Thính Tự vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
còn vài phút nữa là về tới nhà.
Tôi hụt hẫng.
Sao lại đến nơi nhanh như vậy.
Về nhà rồi sẽ không thể nhìn như thế.
Không thể ngửi được mùi hương quen thuộc anh.
Nghĩ vậy, tôi lại hít thêm một thật nhẹ.
Hay là… để vậy thêm một chút?
Không cần gọi anh dậy.
giác tội lỗi len n.g.ự.c.
Cứ như có hai phiên bản nhỏ tôi đang đ.á.n.h nhau quyết liệt, chịu nhường .
Đúng ấy, đầu anh khẽ dịch một chút.
Mái tóc mềm áp cổ tôi, ngứa ngáy kéo dài từ gáy xuống .
Tôi bất chợt ngẩng đầu, nuốt khan một cái, rồi nhỏ giọng nhìn chú tài xế:
“Chú Trương ơi… phiền chú vòng thêm vài vòng nữa được không ạ? Không cần về vội…”
Khoang xe im phăng phắc.
Tôi nửa vui mừng, nửa tự trách bản thân.
xúc rối rắm kéo dài tới khi Lục Thính Tự tỉnh lại.
Tôi lập tức giả vờ bình tĩnh:
“Sắp… sắp về tới rồi.”
Anh khẽ “ừ”, không nói .
Rõ ràng ngoài trời lạnh hơn, mà tôi lại nóng ran không vì sao.
lẽ sốt rồi?
Về đến nhà, hai đứa tôi lần lượt xuống xe. Anh im lặng đi sau lưng tôi, khác hẳn mọi khi.
Ngay tôi chuẩn mở cửa, anh bất ngờ đứng song song với tôi.
Giọng nói trầm thấp vang sát bên tai:
“Thật ra… anh vẫn tỉnh từ nãy đến giờ.”
…
Tôi không nhớ tối đó mình chạy về phòng như thế nào.
Giống như một đứa trẻ trộm kẹo bắt quả tang, như đứng hình.
Ngay khi ăn cơm, đầu tôi vẫn bay đâu đâu.
Trước khi ngủ, giác nóng bừng khắp vẫn còn.
Tôi lại nghi ngờ có lẽ tôi sốt thật rồi?
Kết quả hôm sau tỉnh dậy, tôi hoàn toàn bình thường.
Ngược lại Lục Thính Tự lại phát sốt.
Dì Lục hừ lạnh:
“Ha, 38 độ rưỡi.”
Thì ra là đ.á.n.h bóng còn đứng dưới gió, lạnh.
Lục Thính Tự cau mày nhìn bát t.h.u.ố.c bắc đen sì.
“ ơi, mùi này ghê lắm…”
Dì Lục nhạt:
“Ừ, mũi thính thế, chắc tương lai nên con đi làm ch.ó nghiệp vụ nhỉ.”
Dì nói liền đi thẳng, không thèm ngoái đầu.
Tôi rón rén bước , bát t.h.u.ố.c:
“Anh uống đi.”
Lục Thính Tự nhíu mày nhìn tôi vài giây.
Rồi cầm uống một hết sạch.
anh nhăn mặt như ăn phải khổ qua sống, tôi không nỡ, liền nói:
“Hay em lấy viên kẹo anh? Ăn sẽ ngọt hơn.”
Anh phì , xua bảo không cần.
Rồi ngoắc gọi tôi lại .
Tôi , tiến lại, nhỏ giọng hỏi:
“ vậy anh?”
Anh chỉnh lại tư thế đầu tôi rồi nói:
“Em thử cái.”
Tuy không tôi vẫn với anh.
Anh chống cằm, bắt chước kiểu tôi, mắt cong cong:
“Ừ. Giờ thì đủ ngọt rồi.”
…
Cuối thu chớm đông, tôi cuối cùng sắp trở về.
Tôi vui đến mức không ngồi yên nổi.