Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5UIoej

Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Lần gặp lại Bạc Tranh, là khi tôi trở bên A của một dự án trọng điểm thuộc đoàn Bạc thị.

Bạc Tranh theo cha và anh trai đến bàn hợp tác với tôi.

Trong phòng họp, khi thấy tôi trên mặt anh hiện vẻ kinh ngạc.

Tôi đứng bên cạnh cha, từ đầu đến cuối chỉ làm đúng chuẩn mực, hoàn phần thương thảo của mình.

Nhưng nhận được vô số khen ngợi.

Tôi , đó là kết quả tích lũy từ những năm tháng rèn luyện của mình.

Dù là danh hão…tôi cũng xứng đáng.

Sau cuộc họp, bầu không khí trở nên thoải mái hơn.

Cha tôi khiêm tốn đáp lại khen của tịch Bạc:

tịch Bạc quá rồi. Nói cho cùng, sự trưởng của con gái tôi… cũng nhờ vào sự giúp đỡ ban đầu của tiểu Bạc tổng.”

“Tôi Tụng nói, lúc tốt nghiệp cậu ấy đã chịu cơ sở học việc, hiếm có!”

tịch Bạc lại dừng bước, hừ lạnh một tiếng với Bạc Tranh:

“Tôi có năm đứa con trai, nó không cơ sở thì cũng có người khác đi!”

Tôi cùng mọi người đều sững sờ, đồng loạt về phía Bạc Tranh đang có lúng túng.

Tôi chợt hiểu ra, việc anh cơ sở… có lẽ không liên quan gì đến “tam quan đúng đắn”.

Hoặc câu nói về Đầu Danh Trạng năm đó của anh… cũng bắt nguồn từ đây.

Trong buổi tiệc chiêu đãi tối hôm đó, Bạc Tranh dẫn theo vài cấp dưới đến tiếp khách, trong đó có cả Di.

Di gần như nịnh nọt, gọi phục vụ mang rượu ra, còn bảo mấy cô gái xinh đẹp rót rượu cho tôi.

Một cô gái có ngại ngùng,  Di vỗ nhẹ vào cô, thấp giọng trách:

“Làm nhanh lên, sao lại không lấy lòng người vậy!”

Tôi đứng dậy, bước tới, ấn ly rượu của hắn.

trưởng phòng, việc ‘lấy lòng người’ không phải trách nhiệm của cô ấy.”

“Còn anh, làm khó người khác như vậy, sự khiến người ta chán ghét.”

Tôi quay lại nói với mọi người:

“Sau này những buổi tiếp khách giữa hai công , ai muốn uống rượu thì uống, không muốn thì có thể uống nước.”

“Đặc biệt là bạn nữ, không cần miễn cưỡng.”

vậy, người ràng thở phào nhẹ nhõm.

Di thăng chức nhanh, ngoài mưu mô và năng lực ra, còn vì… tửu lượng rất tốt.

Có tin đồn rằng, anh ta từng một đêm tiếp ba vòng rượu.

Nhưng cái gọi là sự nghiệp đó… đổi bằng việc hủy hoại cơ thể.

Nặng , anh ta từng uống đến xuất huyết dạ dày.

Di sững sờ tôi, nhưng vì thân phận của tôi, không dám phát tác.

Hắn đặt chai rượu , hỏi nhỏ:

“Vậy… Khương tổng, cô muốn uống gì?”

Tôi bình thản giơ chai nhựa trắng đục trong tay lên:

“Wahaha.”

23

Kết thúc buổi xã giao, Bạc Tranh động đề nghị đưa tôi về.

Cách nhau đã năm, trên xe, tôi tự nhiên nhắc lại cũ.

Hồi còn ở trường, có một thời gian phong khí không tốt.

Trong buổi tụ , sinh viên năm dưới phải kính rượu đàn anh.

Năm , lần đầu tham gia tổ chức sinh viên, tôi bị ép uống rượu ngay trong buổi liên hoan đầu tiên.

Đến năm hai, Bạc Tranh – hơn tôi một khóa – trở tịch.

Một lần tụ khác, tôi lại bị ép uống.

Hôm đó đúng lúc tôi đang đến kỳ, thực sự không muốn uống.

Tôi và người ép rượu cứ giằng co rất lâu.

Không khí trên bàn ăn trở nên cực kỳ gượng gạo.

Chính Bạc Tranh đến muộn, lạnh mặt ngăn lại.

Từ đó về sau, anh đặt ra quy định:

Ở chỗ anh, trong buổi tụ , con gái luôn có quyền nói “không”.

Muốn uống rượu thì uống, muốn uống trà sữa thì uống trà sữa.

Bạc Tranh nói:

“Những chất lỏng khác màu cụng ly với nhau  có thể mang lại niềm vui, trao đổi ý kiến, đạt được phương án.”

Tối hôm đó thấy tôi không vui, anh còn an ủi:

“Là phụ nữ, điều em cần làm không phải là cố thay đổi người khác, mà là thay đổi chính luật chơi.”

Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy – nhu cầu của mình, với tư cách là một người phụ nữ, được thấy, được thấu hiểu.

Chính những đó, đã cho tôi dũng khí rời nhà sau khi tốt nghiệp, một mình xông pha nơi công sở.

Tôi đến phố của anh, đuổi theo anh, đi cùng anh một quãng đường rất dài.

Cho đến khi….“bạch nguyệt quang” trong lòng tôi… dần tắt.

Hai người… rẽ hai lối.

tôi kể xong, anh khách sáo xua tay, giọng còn có khiêm tốn:

ra lúc đó tôi cũng không nghĩ đến nam nữ gì đâu.”

“Chỉ đơn giản là thấy thằng kia quá làm màu, tôi muốn dằn mặt nó thôi.”

“Với lại, với tư cách quản lý, em không thấy đó là cơ tốt để thu phục lòng người à?”

Nói cách khác… 

Anh không phải là người thấu hiểu phụ nữ.

Chỉ là… anh cách lợi dụng quan điểm của phụ nữ để nắm bắt phụ nữ, tiện thể đả kích đàn ông khác.

xong….

Tôi ngửa đầu cười lớn.

Cười đến mức sảng khoái, nước mắt không kiểm soát được mà trào ra.

Lúc đó tôi hiểu.

Anh không phải là bị “bụi đời làm thay đổi”.

Anh vốn dĩ… là người như vậy.

Chỉ là tôi tự mình gắn cho anh một lớp “bộ lọc hoàn hảo”, rồi dần dần, trong quá trình theo đuổi anh… đánh mất chính mình.

Trước đây tôi luôn thấy mẹ mình buồn cười.

Tôi ghét bà bố tôi một cách mù quáng, không nguyên tắc, không giới hạn.

Nhưng khi ở bên Bạc Tranh, tôi cũng vô thức… trở kiểu phụ nữ giống hệt mẹ mình suốt mấy năm.

May mà,  tôi đã kết thúc.

May mà….tôi còn trẻ.

Tất cả… chưa muộn.

24

xe, Bạc Tranh tiễn tôi đến tận dưới biệt thự.

Anh cúi đầu, cẩn trọng hỏi:

“Tụng ta sự không còn khả năng nào nữa sao?”

Sau khi tôi rời công không lâu, anh đã tìm ra người tung tin đồn và xử lý.

Cũng muộn màng công khai với mọi người về mối quan hệ trước đây giữa tôi.

Khoảng thời gian đó, tôi nhận được vài xin lỗi từ đồng nghiệp cũ.

Cũng nói, anh đã hủy bỏ quy định cấm đương trong công .

Nhưng với tôi tất cả những điều đó, đã không còn quan trọng nữa.

Tôi hiểu , anh là một thương khôn khéo, từng trải.

Sự cẩn trọng lúc này của anh, chưa chắc chỉ là vì hối hận khi mất tôi.

Không loại trừ khả năng… còn vì thân phận “bên A” hiện tại của tôi.

Chỉ là…có lẽ anh không , tôi đã thoát khỏi vòng lặp mong được đàn ông thích, khao khát được đàn ông cứu rỗi.

Tôi quay người lại, vẻ mặt lạnh nhạt:

“Ừm, không còn khả năng nữa.”

Anh hỏi:

“Tại sao? Em… có người rồi sao?”

Tôi anh:

“Tại sao tôi từ chối anh… định phải là vì một người đàn ông khác?”

“Tại sao trong mắt anh, một người phụ nữ rời khỏi một người đàn ông… thì định phải có một người đàn ông khác đến cứu?”

“Với tôi, ở giai đoạn này, có những thứ đáng để dồn tâm sức hơn cả tình , hơn cả đàn ông.”

Tôi dừng bước, anh, chợt nhớ ra một .

Có vài … nói ra thì không dễ , nhưng không nói thì lại không hợp với tính cách ràng của tôi.

Nghĩ một , tôi nói:

“Huống hồ… môn đăng hộ đối cũng có không hợp.”

Anh sững người, như nhớ ra điều gì, vội vàng lắc đầu:

“Sao có thể, em là thiên kim nhà họ Khương, không phải không xứng…”

Tôi ngẩng cằm, ánh mắt lạnh lẽo, khẽ nói:

“Tôi nói là…. ”

“Nhà anh… không đủ tầm.”

🌙 Ngoại truyện

Những năm qua, điều lớn mà Khương Tụng học được là….

Phụ nữ thích suy nghĩ về đàn ông, vun đắp mối quan hệ thân mật, nhưng thường chẳng thu được gì.

Chỉ khi trung xoay quanh chính mình, như nhảy múa quanh ngọn lửa của cuộc đời mình, không quá kỳ vọng đàn ông cứu rỗi, cũng không sợ rời khỏi một mối quan hệ,  có thể có được hạnh phúc độc lập và vững chắc hơn.

Thế giới này có khẩu hiệu “bình đẳng nam nữ”, chính là vì trong xã tồn tại bất bình đẳng đối với phụ nữ.

Có cái đến từ định kiến truyền thống.

Có cái đến từ mâu thuẫn giữa phân công xã và gia đình.

Cũng có cái… do con người tạo ra.

Nhưng lịch sử đã chứng minh, chỉ cần có cơ , phụ nữ cũng có thể làm nên lớn.

Nếu thế giới không cho đủ cơ  thì hãy dùng chính đôi tay mình… tạo ra cơ .

Công mà Khương Tụng vừa tiếp quản, năm nay cũng tham gia tuyển dụng tại trường cũ.

Cô giữ đúng nguyên tắc ban đầu:

Không ghi “ưu tiên nam” trong mô tả tuyển dụng

Không hỏi ứng viên nữ về hôn , sinh con

Phúc lợi ngày càng hoàn thiện

Tỷ lệ nữ quản lý ngày càng cao

Cả ngành đều , đội ngũ của cô có một hệ thống thăng tiến ràng cho phụ nữ.

Tỷ lệ nữ quản lý ít 30%.

Công của cô:

Nam và nữ đều có 6 tháng nghỉ chăm sóc con có lương

Phụ nữ có thể xin nghỉ khi đau kỳ kinh

Mang thai không còn là điều khó nói nơi công sở

Có phòng mẹ và bé, phòng nghỉ riêng cho nữ

Nhà vệ sinh luôn có sẵn đồ dùng thiết yếu

Quan trọng

Trong buổi tụ :

Muốn uống rượu thì uống, không muốn thì uống nước.

Văn hóa ép rượu… bị xóa bỏ hoàn toàn.

Trên poster tuyển dụng của công ,

cô đặc biệt để một câu nổi bật:

“Gia nhập tôi — thế giới này sẽ là con hàu của bạn, và bạn sẽ dùng thanh kiếm để mở nó ra.”

-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình từ phần mềm dịch.

truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của web tự chèn đó, bé chỉ ngồi truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện

🔸 50k – mình ra truyện nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương 💖

— Xuxu – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn