Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
tiếng động vang lên, Lục đặt trước tôi xấp và cây bút bi đen.
“Tên.” Anh ngồi xuống đối diện tôi.
Bóng tối cùng khí thế áp lực phả vào .
Tôi chớp anh, cố gắng bắt lấy ánh anh.
từ đến cuối, anh chẳng thèm liếc tôi lấy lần.
Quá lùng, cũng quá hờ hững.
May khi anh, tôi hiểu rõ tính cách anh ta rồi.
Tôi nuốt nước bọt, thành thật nói tên mình: “Tống Đồng.”
Chân mày anh chẳng động đậy.
Sau đó anh hỏi tôi loạt thông tin cá nhân và chi tiết theo thủ tục.
Anh thật sự rất nghiêm túc.
Khác hẳn không khí mấy cảnh sát trẻ lúc nãy.
Dưới áp lực tra hỏi anh, tôi thật sự bắt căng thẳng, thậm chí ngồi không yên.
Nên khi anh dừng bút, tôi vô thức giơ kéo nhẹ ống áo anh.
Nghiêng gọi : “Chồng ơi.”
Căn phòng yên lặng bỗng vang lên tiếng ho sặc sụa.
Lục không thèm tôi, chỉ cầm tờ đơn điền xong bước đến quầy cửa sổ.
chỉ ra hiệu tôi: “Bỏ cuộc đi, đội trưởng Lục gia đình rồi.”
châm điếu th/uốc, liều mạng nói thêm: “ cô thứ 28 trong tháng gọi anh chồng rồi đấy.”
Tháng còn chưa qua nửa.
liếc Lục đang cúi làm thủ tục bên quầy, nói tôi:
“Đội trưởng Lục càng đẹp trai bao nhiêu thì càng nghiêm khắc bấy nhiêu. Trước giờ không thiếu trai xinh gái đẹp đến giở trò gây sự, anh gh/ét nhất loại .”
nhắc nhở : “Cô nghiêm túc chút, anh sẽ không làm khó cô đâu.”
Được khuyên nhủ tốt bụng, tính ngang ngược trong tôi trỗi dậy.
Lục trong túi xách, tôi lôi ra cuốn sổ nhỏ đặt xuống trước .
lật trang , xoay về phía : “ mà, Lục thực sự chồng tôi mà.”
Gần như ngay khi tôi vừa dứt lời, đám xung quanh đồng loạt lao tới, gi/ật lấy đăng xem xét.
Những ánh kinh ngạc không ngớt đổ dồn về phía tôi.
Tôi khoanh thưởng thức biểu cảm : “ bắt tôi anh , bảo lãnh tôi lát nữa cũng phải anh .”
vẻ đắc ý không duy trì được lâu.
Sau lưng như luồng gió thổi qua, tôi vô thức rụt cổ.
Buông quay , vừa vặn đối diện đôi lẹo mà sâu thẳm Lục .
Đôi mày anh sắc , khí chất lùng bẩm sinh.
Dù không biểu cảm, vẫn toát ra vẻ xa cách khó chạm tới.
Anh đặt mấy tờ mới in trước tôi, ngón gõ nhẹ góc phải: “ vào đây.”
“Chỗ ạ?”Tôi hỏi .
Anh lần liếc tôi, không nói ánh rõ ý.
Tôi mím môi, bất đắc dĩ cầm bút nắn nót viết tên mình.
Bên cạnh bỗng vang lên tiếng kêu thảm đàn ông.
Tôi ngẩng , viên cảnh sát tiên gi/ật đăng lúc nãy đang ôm gối ngồi xổm.
Còn Lục không đổi sắc, thu chân về.
Anh khép đăng , đặt xuống cạnh tôi: “Đồ mình thì giữ cho cẩn thận.”